B/Ỏ V/Ợ M/ANG TH/AI SẮP SINH ĐỂ ĐI DỰ TIỆC… CHỒNG T/ÁI M/ẶT KHI THẤY CẢ DÀN XE QUÂN ĐỘI ĐỨNG KÍN NHÀ………….
Tôi đang đứng trong bếp cầm ly nước thì cơn co thắt đầu tiên ập đến như sét đánh. Ly nước rơi khỏi tay, vỡ tan trên sàn gạch.
“Minh ơi…” tôi thở hổn hển, ôm chặt bụng. “Có chuyện rồi…”
Chồng tôi chỉ liếc nhìn lên từ chiếc điện thoại, đang chỉnh lại tay áo vest xám than, chuẩn bị đi dự sinh nhật lần thứ 65 của mẹ anh ta như đó là việc quan trọng nhất trên đời. Cơn co thắt thứ hai ập đến, tôi gập người xuống, thở không nổi.
“Anh… em nghĩ con sắp ra rồi.”
Minh thở dài khó chịu.
“Lan, đừng có kịch tính thế.”
Câu nói ấy đau hơn cả cơn đau thể xác. Tôi đã mang thai được ba mươi tám tuần, bác sĩ đã cảnh báo nhiều lần về huyết áp cao nguy hiểm của tôi. Bà dặn Minh rõ ràng rằng đau dữ dội, chóng mặt hay ra máu là phải vào bệnh viện ngay lập tức.
Giờ thì mọi thứ xảy ra cùng lúc.
Mồ hôi túa ra như tắm. Mắt tôi mờ đi. Tôi gần như không đứng nổi. Thay vì đỡ tôi, Minh cầm chìa khóa xe.
“Em lúc nào cũng tìm cách phá hỏng những dịp quan trọng của nhà anh,” anh ta nói gay gắt.
“Con chúng ta cần anh…” tôi thì thầm, nước mắt tràn xuống má.
Anh ta còn cười.
“Mẹ anh chỉ sinh nhật lần thứ sáu lăm một lần thôi. Em mang thai đã chín tháng rồi, chờ thêm hai tiếng nữa có sao đâu.”
Rồi anh ta bước ra khỏi cửa.
Cánh cửa đóng sầm lại. Tôi gọi điện liên tục cho anh, nhưng toàn vào voicemail. Vài phút sau, tôi cúi xuống thấy máu thấm ướt quần áo.
Tim tôi như ngừng đập.
Run rẩy, tôi bấm 115 và bò về phía cửa trước, cầu mong xe cứu thương đến kịp trước khi tôi ngất đi.
“Chồng em bỏ em rồi…” tôi khóc nức nở vào điện thoại. “Em ở một mình… em đang mang thai… xin cứu em với…”
Xe cứu thương đến rất nhanh. Từ đó mọi thứ trở thành một vòng xoáy của đèn đỏ chớp, tiếng người hối hả và những khuôn mặt lo lắng. Tôi nhớ một nhân viên y tế nắm tay tôi trong khi người kia hô to: “Nghi ngờ bong nhau thai. Chuẩn bị phòng mổ ngay!”
Sau đó mọi thứ tối sầm lại.
Khi tỉnh dậy, tôi đã ở bệnh viện, mệt mỏi nhưng đứa con trai khỏe mạnh nằm bên cạnh. Hai ngày trôi qua trong nỗi đau và tuyệt vọng. Minh vẫn không một cuộc gọi, không một tin nhắn.
Hai ngày sau, Minh thong thả bước vào con ngõ, miệng cười tươi như thể anh ta sẽ thấy tôi đang bế con trên gác, sẵn sàng tha thứ ngay khi anh ta bước vào nhà.
Nhưng anh ta khựng lại như trời trồng.
Cả sân nhà chật kín xe quân sự màu xanh olive. Những người lính mặc đồng phục đứng nghiêm trang dọc theo hàng rào. Lá cờ đỏ sao vàng bay nhẹ trong gió. Và đứng ngay giữa trung tâm là bố tôi.
Đại tướng Trần Văn Phong chậm rãi quay lại nhìn Minh. Khuôn mặt ông không phải giận dữ hay căm thù.
Mà là thứ còn đáng sợ hơn.
Đó là ánh mắt lạnh lẽo, thất vọng của một người cha vừa biết con gái mình bị bỏ rơi trên sàn bếp trong lúc sinh con, đấu tranh giữa sự sống và cái ch;ết.
Mặt Minh trắng bệch khi nhìn những người lính vũ trang bao quanh nhà. Lần đầu tiên kể từ lúc anh ta bỏ đi, anh ta nhận ra mình chưa bao giờ thực sự hiểu người phụ nữ anh ta cưới…..
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI
Tôi bước ra hiên nhà, bế đứa con trai khỏe mạnh, vẫn còn mệt mỏi nhưng đứng thẳng bên cạnh bố. Minh nhìn tôi một cái, rồi nhìn Đại tướng, hai đầu gối anh ta gần như khuỵu xuống.
“Lan… tất cả cái này là cái quái gì?” anh ta lắp bắp.
Giọng bố tôi vang lên sắc lạnh như thép:
“Anh bỏ con gái tôi đang chảy máu trên sàn bếp khi cô ấy van xin anh giúp đỡ. Anh chọn sinh nhật mẹ chồng thay vì vợ và con chưa chào đời. Bây giờ anh sẽ biết rõ người anh cưới là ai.”
Minh nhìn tôi tuyệt vọng, nhưng tôi đáp lại bằng giọng băng giá:
“Anh đã chọn rồi đêm đó, Minh ạ. Giờ thì hậu quả đây.”
Những người lính tiến lên theo lệnh của bố tôi. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân, Minh hiểu rằng người vợ hiền lành, bao dung mà anh ta coi thường suốt bao năm thực ra là một sĩ quan quân đội đang tại ngũ, có thể mang cả sức mạnh của Quân đội Nhân dân Việt Nam đến với anh ta nếu anh ta dám làm tổn thương cô lần nữa.
Tôi đã lấy lại quyền lực của mình – và bảo vệ con trai – bằng cách mạnh mẽ nhất có thể.
Hai ngày kinh hoàng ấy đã cho tôi thấy rõ Minh là người như thế nào. Nhờ sức mạnh của gia đình, tôi sẽ không bao giờ phải đối mặt với những ngày như vậy một mình nữa.





