CHỒNG VÀ VỢ BẠN THÂN L/ÉN L/ÚT TRONG HỒ BƠI – TÔI KHÔNG Đ/ÁNH G/HEN, CHỈ NHẤN MỘT NÚT KHIẾN HỌ S/UY S/ỤP!

CHỒNG VÀ VỢ BẠN THÂN L/ÉN L/ÚT TRONG HỒ BƠI – TÔI KHÔNG Đ/ÁNH G/HEN, CHỈ NHẤN MỘT NÚT KHIẾN HỌ S/UY S/ỤP!….
Lan về nhà sớm hôm ấy. Đồng hồ mới chỉ hơn năm giờ chiều, nắng vàng còn vương trên mái ngói khu dân cư ven quận 7. Túi chợ nặng trĩu đeo trên tay cô, dây quai cắt sâu vào da thịt. Trong túi là mớ rau củ tươi, ít thịt ba chỉ và vài quả bơ mua vội vì biết chồng thích uống sinh tố bơ sau bữa tối.
Vừa đẩy cổng sắt, Lan đã cảm thấy không khí khác lạ. Tiếng nước trong hồ bơi sau nhà không vui tươi như mọi khi. Không tiếng cười nói rộn ràng, không tiếng vỗ nước đùa giỡn. Chỉ có những tiếng vỗ đều đều, đầy ám muội vào thành hồ. Mùi clo nồng nặc lẫn với mùi đá nóng và mùi rau thơm Lan trồng bên bếp nướng từ mùa trước. Chồng cô từng bảo, trồng rau thơm vào là sân sau nhà ống hai tầng sẽ thơm tho, ấm cúng hơn.
Nhà.
Từ ấy giờ nghe cay đắng lạ thường khi có người không thuộc về đang đứng ngay giữa chốn ấy.
Lan đặt túi đồ xuống nền gạch. Quả bơ lăn lông lốc. Con chó nhà hàng xóm sau hàng rào cũng im thin thít, như linh cảm được chuyện chẳng lành. Tim Lan đập thình thịch. Cô bước nhẹ về phía sau nhà.
Minh nhìn thấy vợ trước. Mặt anh tái mét. Đôi tay đang ôm eo Hương giật phắt ra, nước bắn tung tóe. “Lan…” anh gọi tên vợ, giọng lạc đi.
Hương thụt sâu xuống nước, chỉ còn vai và đôi môi son đỏ chót. Chính màu son ấy tuần trước còn dính trên cốc cà phê của Lan.
Minh hoảng hốt: “Em về sớm vậy? Đừng làm to chuyện chứ.”
Lan đứng sững. Mắt cô quét qua ghế ngoài trời: áo bơi đen của Hương, quần tây của Minh, thắt lưng, váy liền của Hương, và cái điện thoại đang sáng màn với hàng chục cuộc gọi nhỡ từ chồng Hương.
Nỗi đau như dao cắt. Tủi nhục dâng trào. Nhưng Lan không khóc, không gào. Cô lặng lẽ bước tới, gom từng món quần áo ướt, gấp gọn gàng ôm vào lòng.
“Chị Lan… xin chị… chúng em có thể giải thích,” Hương run rẩy, nước mắt lưng tròng.
“Giải thích gì nữa,” Lan khẽ nói, giọng bình thản nhưng lạnh buốt. “Hành động của các người đã nói hết rồi.”
Minh bám chặt thành hồ: “Em đừng kịch tính thế. Không phải chuyện lớn đâu.”
Cái từ “kịch tính” ấy khiến Lan lạnh người. Bao năm nay, mỗi lần cô buồn, mỗi lần cô nghi ngờ, Minh đều dùng từ đó để né tránh. Lần này, thay vì giận dữ, trong lòng Lan chỉ còn sự tỉnh táo đáng sợ.
Cô quay bước đến bảng báo động an ninh – cái mà cô đòi lắp dù Minh gắt gỏng bảo tốn tiền. Ngón tay cô lơ lửng trên nút đỏ.
“Lan! Đừng có giỡn!” Minh hoảng loạn, giọng vỡ òa.
Lan ấn mạnh.
Tiếng còi báo động rít lên kinh hoàng, xé toạc cả con hẻm yên bình. Chó sủa inh ỏi khắp nơi. Cửa gara mở từng cái. Rèm cửa kéo lên. Hàng xóm đổ xô ra đường.
Bà Năm hàng xóm vẫn đeo găng tay làm vườn, miệng há hốc. Hai đứa nhỏ đạp xe dừng lại, mắt tròn xoe. Anh shipper đứng chết trân với gói hàng trên tay. Mấy chị em phụ nữ thì thầm, tay cầm điện thoại quay lại.
Minh gào lớn: “Tắt ngay đi! Mày điên à Lan!”
Lan đứng yên, tay ôm chặt mớ quần áo ướt, chiếc nhẫn cưới vẫn lấp lánh. Giọng cô vang lên rõ ràng giữa tiếng còi: “Sao phải tắt? Anh mang chuyện này đến sát bếp nhà em có vài bước chân. Cả khu này đều phải biết anh là loại chồng gì.”
Hương che mặt khóc nức nở. Minh cố bò lên bờ nhưng xấu hổ khiến anh không dám.
Điện thoại Lan rung. Công ty bảo vệ nhắn: “Đã xác nhận, đội tuần tra đang đến.”
Nhóm Zalo khu dân cư nổ tung. “Báo động nhà 214 khu B” hiện liên tục. Bình luận dồn dập.
Lan thọc tay vào túi quần Minh, lấy ra chìa khóa remote chiếc Toyota mới tinh. Cô giơ cao giữa hai ngón tay, để nắng chiều chiếu vào.
“Cái này,” giọng cô run run nhưng kiên quyết, “là thứ cuối cùng của anh rơi xuống hồ nhà em.”
Cô buông tay. Chiếc chìa khóa rơi tõm, chìm sâu dưới mặt nước gợn sóng.
Mặt Minh trắng bệch như người ch/ết. Hương quay ra cổng phụ thì đúng lúc tiếng cửa xe đập mạnh từ phía trước nhà vang lên……………………
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Chiếc SUV đen của anh Tuấn – chồng Hương – thắng gấp trước cổng. Tiếng còi vẫn rít khi anh bước xuống, ban đầu ngơ ngác, sau đó mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn vợ mình đang co ro nửa người trần trong hồ bơi nhà người ta.
Cả khu dân cư im phăng phắc. Không ai lên tiếng. Mọi ánh mắt đổ dồn về hồ. Sự thật phũ phàng đập thẳng vào mặt anh Tuấn – người đàn ông hiền lành, hay giúp hàng xóm sửa xe, từng coi Minh như anh em.
Lan siết chặt mớ quần áo trong tay. Nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng không phải nước mắt tủi nhục nữa. Đó là nước mắt trút bỏ. Sau bao năm cắn răng chịu đựng, nghi ngờ, tự an ủi mình rằng “chắc chỉ là hiểu lầm”, giờ đây cô không còn là người đau đớn một mình. Họ mới là những người phải trả giá.
Cô nhớ lại ngày mới yêu Minh. Anh là chàng trai vui tính, hay giúp đỡ mọi người trong khu. Đám cưới đơn giản ở quê ngoại, hai bên gia đình vui vẻ chúc phúc. Lan từng tin rằng tình nghĩa vợ chồng sẽ bền như cây rau thơm cô trồng – cần mẫn qua nắng mưa. Ai ngờ…
Tiếng còi dần tắt. Dư âm vẫn còn vang vọng. Anh Tuấn đứng đó, nắm tay siết chặt, mặt đỏ bừng giận dữ và nhục nhã. Hương khóc lóc van xin, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng.
Lan quay lưng, bước vào nhà, khép cửa lại. Tiếng xì xào, tiếng tranh cãi bắt đầu nổi lên ngoài sân. Lòng cô đau thắt nhưng cũng nhẹ nhõm lạ thường.
Đôi khi, cách để người ta nhớ nhất không phải la hét hay chửi bới. Là để cả xóm thấy rõ sự thật đang xảy ra ngay dưới mũi họ. Chiều hôm ấy, cả khu B đã nhìn thấy, đã nghe thấy tất cả. Lan biết, từ nay cuộc đời mình sẽ khác. Cô sẽ đứng dậy, sẽ sống tiếp, không còn mang theo gánh nặng dối trá.
Câu chuyện không dừng lại ở đây. Đó chỉ là bước đầu cho hành trình Lan tìm lại chính mình giữa đống đổ nát của hôn nhân. Nhưng ít ra, lần này cô không còn cô đơn. Cả khu dân cư đã trở thành nhân chứng sống. Sự thật dù đắng cay cũng đã được phơi bày dưới ánh nắng chiều tà của Sài Gòn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!