Lính đặc công cải trang thành xe ôm về nhà, bàng hoàng thấy vợ con bị hành hạ dưới gầm cầu ANH LÀM NGAY MỘT VIỆC…..

Lính đặc công cải trang thành xe ôm về nhà, bàng hoàng thấy vợ con bị hành hạ dưới gầm cầu ANH LÀM NGAY MỘT VIỆC…..
Tôi bước xuống xe khách tại bến xe miền Đông, ba năm biệt phái nơi biên viễn đã tạc lên gương mặt tôi những đường nét sắc lẹm. Tôi không gọi taxi, càng không gọi cho vợ. Bản năng của một lính đặc công mách bảo có điều không ổn. Tôi rẽ vào một con hẻm nhỏ, mua chiếc Dream lùn đời cũ, khoác lên mình chiếc áo xe ôm công nghệ bạc màu. Chiếc mũ bảo hiểm sờn rách che khuất nửa khuôn mặt. Tôi biến mình thành một gã đàn ông lam lũ vô danh để bắt đầu cuộc trinh sát ngay trên chính mảnh đất của mình.
Càng gần đến nhà, lồng ngực tôi càng thắt lại. Tôi nhớ Kiều Trang đến phát điên, nhớ tiếng cười giòn tan của bé Bo. Nhưng khi căn biệt thự Phú gia dần hiện ra, một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu tôi. Căn biệt thự vẫn đứng đó bề thế, nhưng tấm bảng đồng khắc tên hai vợ chồng tôi đã biến mất. Hai gã bảo vệ lạ mặt hung hăng ngồi trước cổng. Một tên hất hàm: “Này xe ôm kia, đi chỗ khác mà đón khách.” Tôi không đáp, lặng lẽ vít ga đi qua.
Tôi tấp xe vào quán nước vỉa hè cách biệt thự 50 mét. Đây là góc quan sát chiến thuật tốt nhất. Tôi thử truy cập hệ thống camera an ninh mà tôi tự tay lắp đặt, nhưng toàn bộ mã đã bị thay đổi. Kẻ đang chiếm giữ ngôi nhà này không chỉ có tiền mà còn có sự chuẩn bị chuyên nghiệp. Chiều muộn, một chiếc SUV đen lao vút vào cổng. Hai gã bảo vệ vội đứng dậy cúi chào cung kính. Tôi ngước mắt lên ban công phòng ngủ chính. Qua lớp rèm mỏng, một bóng người đàn ông lạ mặt xuất hiện, tay cầm ly rượu vang, gạt mạnh rèm để lộ gương mặt đắc thắng. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục.
Tối đến, tôi tiếp cận nắp hầm ga kỹ thuật sau bụi nguyệt quế – lối thoát hiểm bí mật chính tôi thiết kế khi xây nhà. Tôi trườn qua đường cống ngầm thông thẳng vào khoang kỹ thuật dưới sàn phòng khách. Tôi rút sợi cáp mảnh gắn camera nội soi luồn qua khe thông gió. Màn hình máy tính bảng lập lòe, thu trọn hình ảnh bên trong. Kiều Trang đang quỳ dưới sàn nhà lạnh lẽo, gương mặt hốc hác đến thảm hại. Đứng đối diện cô không phải gã lạ mặt ban nãy mà là Quang Vinh – thằng bạn nối khố, kẻ đã ôm vai bá cổ tiễn tôi đi biệt phái.
Vinh ném tập hồ sơ xuống trước mặt Trang: “Ký đi, mảnh đất ở quê của thằng Hùng là thứ duy nhất còn lại để bù đắp vào đống nợ của nó. Cô không muốn con trai cô biến mất vĩnh viễn chứ?” Trang ngước đôi mắt đẫm lệ: “Vinh, anh là quỷ dữ. Anh biết là anh ấy đang đi biệt phái.” Vinh nhếch mép, vung tay tát thẳng vào mặt Trang khiến cô ngã nhào. Tôi thấy Trang run rẩy che mặt, nhưng hành động đó vô tình để lộ mảng da thịt bầm tím ở cổ tay – những vết sẹo tròn sâu hoắm, xám xịt, dấu vết của đầu thuốc lá bị dụi trực tiếp khi còn đỏ lửa.
Khốn nạn. Kẻ thù lớn nhất của tôi không phải lũ phỉ vùng biên, mà chính là kẻ tôi từng giao phó cả gia đình. Sự phản bội này tàn độc hơn bất kỳ viên đạn nào. Cơn giận cuồng nộ gào thét trong lồng ngực tôi, nhưng bản năng sát thủ ghì chặt tôi lại. Một đặc công thực thụ không bao giờ hành động dựa trên cảm xúc nhất thời. Tôi nhìn thấy hai gã đàn em của Vinh đứng gác ngoài cửa, thắt lưng cộm lên hình dáng vũ khí.
Vinh bước lại gần Trang: “Đừng hy vọng thằng Hùng về cứu cô. Xác nó chắc đã thối giữa rừng rồi.” Trang cầm cây bút bằng bàn tay co quắp, từng nét ký run rẩy hiện lên trên tờ giấy sang nhượng. Vinh giật lấy tờ giấy, rồi thản nhiên dập mạnh tàn thuốc xuống mu bàn tay Trang. Cô rên lên một tiếng đau đớn nhưng không dám hét to. Tôi siết chặt thiết bị đến mức máu chảy ròng ròng từ lòng bàn tay. Tôi sẽ không giết chúng ngay lúc này. Tôi muốn chúng phải nếm trải cảm giác từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm.
Mưa bắt đầu đổ xuống tầm tã. Tôi rút khỏi đường cống, nhanh chóng lách mình qua những góc khuất. Chiếc Dream cũ vẫn đứng đó dưới cột đèn đường. Tôi kéo sụp mũ bảo hiểm, khoác áo mưa xanh đặc trưng của dân chạy xe ôm công nghệ. Chiếc SUV đen lao ra khỏi cổng, hai gã đàn em đang lôi kéo hai mẹ con Trang một cách thô bạo. Bé Bo – đứa con trai chưa đầy bốn tuổi của tôi – gào khóc thảm thiết, đôi chân nhỏ xíu chới với giữa màn mưa. Quang Vinh đứng dưới hiên nhà thản nhiên châm thuốc, nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt đê tiện.
Tôi nổ máy xe, tấp lại ngay trước mũi đám giang hồ. Một gã đàn em hất hàm: “Này xe ôm, chở con đàn bà này với thằng nhóc ra gầm cầu, càng xa càng tốt.” Tôi không ngước mặt: “Rõ rồi, đi đâu đại ca?” Gã ném tờ tiền vào mặt tôi: “Ra gầm cầu, chỗ đó mới hợp với hạng người như nó.” Trang run rẩy ôm chặt bé Bo. Tôi giang tay đỡ lấy con trai. Cảm giác da thịt mềm mại, nóng hổi của con chạm vào tay khiến lồng ngực tôi thắt lại. Trang lặng lẽ leo lên yên sau. Tôi vít ga, lao đi trong đêm mưa. Tôi nghe thấy tiếng Bo thút thít: “Mẹ ơi, con lạnh lắm. Bố đâu rồi? Sao bố chưa về cứu mình?” Tôi siết chặt ghi đông xe. Giọng Trang thì thầm bên tai Bo: “Bo ngoan, bố sắp về rồi. Bố Hùng là anh hùng, bố đang đi đánh đuổi lũ người xấu. Bố sẽ về cứu chúng ta sớm thôi.”
Đến chân cầu, đám đàn em ép xe tôi dừng lại. Một gã giang hồ đá mạnh vào bánh xe: “Xuống xe. Từ nay đây là biệt thự của mẹ con mày.” Trang bế con, đôi chân lảo đảo trên nền đất trơn trượt. Đám giang hồ xách theo can nhựa 10 lít, đổ dầu hỏa lên những tấm bìa carton, những mảnh nilông rách nát. Mùi dầu hỏa nồng nặc bốc lên, át cả mùi mưa. Bo ho sặc sụa, thằng bé vùi đầu vào ngực mẹ.
Tôi ẩn mình trong đống phế liệu cách đó chưa đầy 10 mét. Sáu tên, hai tên cầm can dầu, Tuấn Trọc đứng giữa, ba tên còn lại cầm tuýp sắt bao vây hai bên sườn. Tôi cần tước vũ khí của Tuấn Trọc đầu tiên, vô hiệu hóa nguồn lửa. Trang khụy xuống: “Các người g/iết tôi đi, làm ơn th/a ch/o đ/ứa b/é.” Tuấn Trọc rút trong túi ra một bao diêm: “Sếp Vinh dặn rồi, loại cỏ rác thì nên đốt sạch.”

Đúng lúc Tuấn Trọc quẹt diêm, tôi bước ra từ sau đống sắt vụn. Ánh lửa phản chiếu vào đôi mắt lạnh lẽo của tôi. “Mượn lửa chút người anh em.” Tôi vung tay, chiếc mũ bảo hiểm lao đi với lực xoáy khủng khiếp, đập trúng cổ tay Tuấn Trọc khiến que diêm văng mất. Tôi lao tới như một con mãnh hổ rời hàng. Tay trái rút sợi dây xích xe máy, quật ngang một vòng tròn, móc chặt vào cổ tên bên trái lôi gã ngã sấp xuống. Cùng lúc đó,………………….

HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
tay phải tôi thúc mạnh vào thủy tên thứ hai. Hắn gập người như con tôm, tôi bồi thêm một cú đá quét trụ dứt khoát. Ba tên còn lại lao vào từ ba hướng. Tôi nhấc bổng tấm tôn rỉ làm lá chắn, tiếng tuýp sắt nện vào kim loại loảng xoảng. Tôi xoay người, tung cú đấm trúng yết hầu tên cầm dao. Hắn buông rơi vũ khí, hai tay ôm cổ. Tôi lách qua khe hở, bắt lấy cổ tay gã cầm gậy sắt, bẻ ngược ra sau một vòng tròn. Rắc! Tiếng xương gãy giòn giã. Tên cuối cùng bị tôi đá bay vào trụ cầu. Toàn bộ cuộc chiến chưa đầy 2 phút. Sáu tên nằm la liệt trong vũng bùn đen ngòm.
Tôi đứng giữa bãi chiến trường, lồng ngực phập phồng. Tuấn Trọc run rẩy rút dao bấm nhưng tay hắn không giữ nổi. Tôi bước tới, vươn tay chộp cổ áo hắn, nhấc bổng gã nặng gần 80 kg, ép mạnh vào trụ cầu. “Tay này định đốt vợ tao phải không?” Một tiếng rắc thứ hai vang lên. Tuấn Trọc thét lên rồi lịm đi vì đau đớn.
Đúng lúc đó, ánh đèn pha từ chiếc SUV hạng sang xé toạc màn mưa. Quang Vinh bước xuống xe, vẻ ngạo nghễ biến mất khi hắn thấy cảnh tượng trước mặt. Vinh rút súng đạn cao su chĩa vào tôi, gào lên: “Mày là con quái vật nào? Đứng yên!” Tôi không chớp mắt, bắt đầu bước tới. Vinh siết cò, nhưng viên đạn chỉ kịp găm vào trụ cầu phía sau. Trong khoảnh khắc lên đạn, tôi áp sát, đá quét trụ vào khớp gối Vinh khiến gã quỵ xuống. Tôi chộp cổ tay cầm súng, bẻ ngược. Khẩu súng rơi xuống bùn. Tiếng xương bả vai Vinh trệch khỏi khớp vang lên khô khốc. Tôi nắm cổ áo Vinh lôi dậy, dập mạnh vào thành xe. Tôi bóp chặt cổ họng hắn, giọng trầm đục: “Mày đã bao giờ nghĩ đến ngày này chưa? Khi mày ngồi trong biệt thự uống rượu vang trên xương máu của vợ tao, mày có nghe thấy tiếng họ khóc dưới gầm cầu này không?”
Tôi rút điện thoại vệ tinh, gửi tín hiệu đến Thanh Hải: “Kích hoạt gói dữ liệu Hùm Xám, lệnh thực thi ngay lập tức.” Toàn bộ hồ sơ rửa tiền, chứng cứ trốn thuế và các đoạn video bạo hành Trang được đẩy thẳng lên cổng thông tin quốc gia. Trong vòng 15 phút, các lệnh phong tỏa tài sản được thực thi trên toàn hệ thống ngân hàng. Đế chế Vinh Phát sụp đổ. Vinh nằm co quắp dưới chân tôi, nghe rõ tiếng chuông báo động từ điện thoại riêng liên tục vang lên. Gã đại gia giờ đây run rẩy như con chó rách. “Mày không thể làm thế! Tao có tiền, tao có quan hệ!” Tôi cúi thấp người: “Tiền của mày giờ là rác. Quan hệ của mày đang nhấn chìm mày để tự cứu lấy mình. Tao không giết mày bằng súng. Tao giết mày bằng cách bắt mày phải nhìn thấy mình là một con quái vật nhục nhã.”
Còi xe cảnh sát vang lên dồn dập, ánh đèn xanh đỏ quét qua gầm cầu. Trang ngồi bệt dưới nền đất nhảy nhụa, đôi mắt trợn chừng nhìn về phía tôi. Trong ánh sáng chập chờn, cô run rẩy: “Anh Hùng… anh thực sự là anh Hùng sao?” Tôi không kìm được nữa, lao tới, quỳ sụp xuống vũng bùn ngay trước mặt vợ con. Đôi bàn tay vừa bẻ gãy xương kẻ thù run rẩy chạm vào bả vai gầy gò của Trang, ôm chặt bé Bo vào lồng ngực. “Anh về rồi. Anh xin lỗi mẹ con em. Anh sai rồi.” Trang ôm lấy cổ tôi, khóc như chưa bao giờ được khóc. Bé Bo rúc đầu vào cổ bố.
Tôi dìu Trang đứng dậy, bế bổng bé Bo, bước ra khỏi bóng tối của gầm cầu, hướng về phía ánh đèn xanh đỏ. Chiếc xe cảnh sát đã mở sẵn cửa, bên trong có chăn ấm và nước ngọt. Tôi không nhìn lại biệt thự Phú gia, không nhìn lại những kẻ thù đang bị xích tay. Tôi chỉ nhìn vào vợ con mình.
Những ngày sau đó, tôi bán đi chiếc SUV và những món đồ xa xỉ của Vinh vừa được tòa án trả lại. Tôi dùng số tiền đó mua lại khu đất kho bãi cũ nát cạnh bến xe. Tôi xây một trạm dừng chân cho người nghèo – nơi có phòng nghỉ giá rẻ, bếp ăn nghĩa tình và xưởng sửa xe miễn phí. Tôi nhận những anh em xe ôm từng chia nhau điếu thuốc với tôi vào làm việc, cho họ một cái nghề ổn định. Danh xưng Hùm Xám giờ đây trở thành tên của một người anh lớn che chở cho những kẻ thấp cổ bé họng.
Tại phiên tòa, Vinh bị tuyên án trung thân, tài sản bị tịch thu. Tôi không còn hận Vinh. Tôi thấy thương hại cho một con người bị lòng tham gặm nhấm đến mất cả nhân tính. Chiều 30 Tết, tôi đứng trong bếp, thắt chiếc tạp dề màu xám. Trang cắm những nhành đào hồng vào bình gốm. Bé Bo chạy tung tăng trong bộ áo dài gấm đỏ. Trang bước vào bếp, nắm tay tôi, thì thầm: “Anh Hùng, em có tin vui. Bé Bo sắp có em rồi.” Tôi đứng bật dậy, nhấc bổng cô lên xoay một vòng giữa gian bếp thơm mùi Tết. Tôi khóc, không vì đau thương mà vì cuộc đời đã quá ưu ái.
Đêm giao thừa, pháo hoa bung nở trên bầu trời. Tôi đứng trên ban công, vợ bên cạnh, con trong tay, cảm nhận sinh linh thứ tư đang thành hình. Vinh quang lớn nhất của một người đàn ông không phải là những chiến tích lẫy lừng ngoài xã hội, mà là bảo vệ được nụ cười của vợ con sau dông bão. Tôi đã thực sự trở về nhà.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!