Đi Công Tác Gặp Vợ Cũ Bèn “Tr/anh Th/ủ L/àm Nh/áy”, Sáng Ra Mọi Thứ Đã Không Thể Cứ/u V/ãn Tôi
Đêm công tác ấy, tôi tỉnh dậy trong cơn ch/oáng vá/ng, mắt nhìn sang bên gối bên cạnh mà tim như ngừng đập. Mảnh giấy nhỏ nằm ngay đó, dòng chữ quen thuộc khi/ến m/áu trong người tôi lạnh buốt. Chỉ trong khoảnh khắc, niềm vui phút chốc của một đêm đam mê hóa thành nỗi ki/nh ho/àng t/ột đ/ộ.
—
Cách đây hai tuần, tôi nhận chuyến công tác mấy ngày tại Đà Nẵng. Công việc bận rộn, nhưng cuộc sống hôn nhân với Lan – người vợ thứ hai của tôi – luôn là chỗ dựa vững chắc. Lan xinh xắn, hiền dịu, chiều chuộng tôi hết mực, chưa bao giờ kêu ca một lời. Tôi thương cô ấy nhiều, thường tự nhủ mình may mắn lắm mới có được một người vợ như thế.
Tối hôm đó, sau buổi họp, tôi xuống quầy bar khách sạn uố/ng l/y rư/ợu cho thư giãn. Ánh đèn m/ờ ả/o, tiếng nhạc du dương, không ngờ lại chạm mặt Hương – vợ cũ của tôi. Cô ấy cũng đang công tác và trùng hợp ở đúng khách sạn này. Hương vẫn đẹp như ngày nào, thậm chí còn quyến rũ hơn. Chiếc v/áy xẻ t/áo b/ạo, son môi đỏ thắm, mái tóc buông x/õa – tất cả như cố tình chạm đúng sở thích ngày xưa của tôi.
Chúng tôi ngồi chuyện trò qua loa. Rư/ợu vào lời ra, Hương gh/é sát tai tôi, giọng thì thầm ngọt ngào: “Lên phòng em đi anh. Dù sao mình cũng từng là vợ chồng, đầ/u gối t/ay ấ/p bao năm trời. Chỉ m/ột đê/m thôi, ai biết được đâu…”
Lòng tôi lúc ấy rối bời. Phần lý trí mách bảo không nên, nhưng phần con người yếu đuối lại bị cuốn theo. Tôi nghĩ thầm: “Vợ cũ thì cũng từng là vợ, giờ ôn lại chút kỷ niệm cũ cũng chẳng sao. Lan ở nhà làm gì biết được. Sáng mai đường ai nấy đi, coi như chưa từng xảy ra.” Rồi tôi gật đầu, theo Hương lên phòng.
Đêm ấy, Hương chủ động h/ết m/ức, chiều chuộng tôi bằng tất cả sự khéo l/éo và đa/m m/ê. Cô ấy biết rõ từng sở thích của tôi, khiến tôi ng/ất ng/ây, quên hết mọi lo toan. Trước khi thiếp đi trong vòng tay cô, tôi còn mỉm cười thầm: “May mà không từ chối. Một đêm xuân đáng nhớ thế này, hối hận cả đ/ời nếu bỏ lỡ.”
Sáng hôm sau, tôi ngủ rất say vì mệt mỏi. Tỉnh dậy đã gần trưa, quay sang bên cạnh chẳng thấy Hương đâu. Chỉ còn lại mùi nước hoa thoang thoảng và một mảnh giấy gấp gọn trên gối. Tôi cười thầm, tưởng cô ấy để lại lời nhắn ngọt ngào. Nhưng khi mở ra, m/áu t/ôi nh/ư đông lại. NỘI DUNG TRONG GIẤY VIẾT…………………………
………………………………………..
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI..
“Cảm ơn anh vì đêm qua nhé. Em vui lắm. Anh đúng là vị cứu tinh của em. Em đã chụp khá nhiều ảnh chúng ta mặn nồng bên nhau. Hiện tại em đang cần một t/ỷ đồng để giải quyết rắc rối. Hy vọng anh giúp em. Nếu không, những tấm ảnh này rất có thể sẽ đến tay vợ anh đấy…”
Tôi tím tái mặt mày, tay run run cầm tờ giấy. Nỗi ki/nh ho/àng dâng trào, xen lẫn sự hối hận đắ/ng ca/y. Hóa ra tất cả chỉ là cái b/ẫy! Hương cố tình sắp đặt, dụ dỗ tôi vào một đêm s/ai lầ/m để tống tiền. Cơn giận bùng lên, nhưng nỗi sợ m/ất gia đình mới khiến tôi hoả/ng lo/ạn thực sự.
Tôi ngồi thừ trên giường, đầu óc hỗn loạn. Hình ảnh Lan hiện về rõ mồn một: nụ cười dịu dàng mỗi sáng thức dậy, bàn tay khéo léo nấu những bữa cơm ngon, những đêm cô ấy massage vai cho tôi sau ngày làm việc mệt mỏi. Lan chưa bao giờ trách móc tôi, luôn tin tưởng tuyệt đối. Còn tôi, chỉ vì một khoảnh khắc nông nổi, đã đánh cược hạnh phúc cả nhà.
Nhớ lại cuộc hôn nhân với Hương ngày xưa, tôi càng ca/y đắ/ng. Hương xinh đẹp nhưng lư/ời bi/ếng, thích ă/n ch/ơi, hay cã/i vã/ với mẹ tôi. Những trậ/n c/ãi nhau triền miên vì ti/ền bạ/c, vì sự ích kỷ của cô ấy đã khiến chúng tôi /ly/ hô/n. Vậy mà tôi lại để bản thân bị cuốn vào “cái mới lạ” của cô ta. Đáng lẽ tôi phải tỉnh táo hơn, phải biết rõ bản chất con người ấy chứ!
Bây giờ thì sao? Một tỷ đồng? Tôi có tiền, nhưng đưa cho cô ta thì không cam lòng. Đó là mồ hôi nước mắt của tôi và Lan tích cóp bao năm. Nhưng nếu không đưa, những bức ảnh ấy lộ ra, Lan sẽ đau khổ thế nào? Cô ấy sẽ sụp đổ, gia đình ta/n v/ỡ. Tôi không muốn l/y h/ôn, không muốn m/ất Lan vì một sai lầm ng/u ng/ốc này.
Tôi đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, đầu óc quay cuồng. Nỗi hối hận dâng trào như só/ng dữ. “Mà/y ng/u quá Tuấn ơi!” – tôi tự trách mình. “Chỉ vì phút y/ếu lòng mà h/ại cả đời.” Tôi nhớ lời thề với bản thân trước khi cưới Lan: sẽ không bao giờ làm tổn thương cô ấy. Vậy mà giờ đây…
Tôi cố gắng bình tĩnh, suy nghĩ cách giải quyết. Làm sao lấy lại bằng chứng trong tay Hương? Làm sao không m/ất tiề/n o/an mà vẫn bảo vệ được hạnh phúc gia đình? Tôi không thể báo cô/ng a/n ngay, vì sợ chuyện đồn thổi, ảnh hưởng đến danh dự. Phải khôn ngoan, phải tìm cách tự xử lý.
Tôi nhắn tin cho Hương, giọng điệu cố giữ bình tĩnh: “Chúng ta gặp nhau nói chuyện rõ ràng đi.” Cô ấy trả lời nhanh, hẹn gặp ở một quán cà phê gần khách sạn. Trong lòng tôi lúc này vừa giận dữ, vừa lo sợ, vừa x/ót x/a cho chính mình.
Gặp Hương, cô ta vẫn xinh đẹp nhưng nụ cười giờ đây tôi thấy đầy toan tính. “Anh đừng giận em. Em thực sự đang khó khăn. Một tỷ thôi, anh giúp em lần này, em xó/a hết ảnh và biến mất khỏi cuộc đời anh.”
Tôi siết chặt tay dưới bàn, cố kìm nén không qu/át lên. “Em nghĩ anh là thằng ngốc à Hương? Đêm qua em cố tình d/ụ anh, giờ lại tố/ng tiề/n. Anh không phải người giàu có đến mức vứt một tỷ đi như r/ác.”
Cô ta cười khẩy: “Thì anh chọn đi. Giữ danh dự hay giữ ti/ền? Vợ anh h/iền lành thế, biết chuyện chắc chắn sẽ không th/a th/ứ đâu.”
Lời nói của Hương như d/ao cắ/t vào tim tôi. Tôi nghĩ đến Lan, đến mái nhà ấm cúng, đến những kế hoạch tương lai chúng tôi đã vạch ra. Nước mắt tôi ch/ực rơi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình yêu Lan sâu đậm đến mức nào. Không phải tình yêu cuồ/ng nh/iệt như ngày mới yêu, mà là tình yêu bình dị, gắn bó, trân trọng.
Tôi về phòng, nằm vật ra giường, đầu óc mông lung. Những kỷ niệm với Lan ùa về: chuyến du lịch Đà Lạt năm ngoái, cô ấy cười khúc khích khi tôi hái hoa tặng; những đêm mưa cô ấy ôm tôi ngủ vì biết tôi sợ sấm sét; cả những lúc cãi nhau nhỏ, rồi lại làm lành bằng cái ôm siết chặt. Lan là tất cả với tôi. Tôi không thể mất cô ấy.
Sau nhiều giờ trăn trở, tôi quyết định…
tìm cách thu thập chứng cứ ngược lại. Tôi nhờ một người bạn thân làm trong lĩnh vực công nghệ giúp theo dõi, thu thập thông tin về rắc rối tài chính của Hương. Đồng thời, tôi thu âm cuộc nói chuyện, chuẩn bị bằng chứng để phòng thân. Không phải trả tiền oan, nhưng cũng không để cô ta phá hoại gia đình tôi.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian địa ngục với tôi. Ban ngày làm việc, tối về tôi thao thức không ngủ. Mỗi lần gọi video cho Lan, nhìn gương mặt rạng rỡ của cô, tôi lại cắn răng chịu đựng nỗi day dứt. “Anh nhớ em lắm,” tôi nói, giọng nghẹn ngào. Lan cười dịu dàng: “Em cũng nhớ anh. Công tác xong về nhanh nhé, em nấu canh chua cá lóc anh thích.”
Nỗi hối hận khiến tôi khóc một mình trong phòng khách sạn. Tôi thề thầm: “Sau chuyện này, anh sẽ không bao giờ làm gì có lỗi với em nữa Lan ơi. Anh sẽ bù đắp cho em gấp bội.”
Cuối cùng, sau nhiều ngày thương lượng căng thẳng và dùng bằng chứng tôi thu thập được, Hương đành phải lùi bước. Cô ta xóa hết ảnh trước mặt tôi, ký giấy cam kết không liên lạc nữa. Tôi không đưa một đồng nào, nhưng cũng phải tốn kém chút chi phí cho việc thu thập thông tin. Quan trọng nhất là bí mật được giữ kín.
Trên chuyến bay về Sài Gòn, tôi ngồi nhìn mây trời, lòng nhẹ nhõm nhưng vẫn còn day dứt. Về đến nhà, Lan chạy ra ôm tôi thật chặt. Tôi siết cô trong lòng, nước mắt lăn dài: “Anh xin lỗi em vì đã không luôn ở bên em những ngày qua.”
Lan ngạc nhiên vuốt tóc tôi: “Anh mệt hả? Về là tốt rồi. Em yêu anh nhiều lắm.”
Tôi gật đầu, ôm cô chặt hơn. Từ nay, tôi sẽ trân trọng hạnh phúc này hơn bao giờ hết. Một sai lầm suýt nữa phá hủy tất cả, nhưng cũng giúp tôi nhận ra giá trị thực sự của gia đình. Tôi sẽ không bao giờ để nỗi hối hận ấy lặp lại.
Hương biến mất khỏi cuộc đời tôi. Còn Lan, mãi mãi là người phụ nữ tôi yêu thương và bảo vệ bằng cả cuộc đời mình.
Những ngày tháng sau đó, tôi sống trong sự ám ảnh nhẹ nhàng của nỗi hối hận. Mỗi lần nhìn Lan chăm sóc gia đình, nấu ăn, lo lắng cho tôi, tôi lại thấy mình may mắn biết bao. Tôi bắt đầu thay đổi: dành nhiều thời gian hơn cho vợ, đưa cô ấy đi ăn tối romatic, mua những món quà nhỏ để thể hiện tình yêu. Lan hạnh phúc, nhưng đôi khi cô ấy hỏi tôi sao dạo này hay trầm tư. Tôi chỉ cười, ôm cô và nói: “Anh chỉ nhận ra mình yêu em nhiều đến thế nào thôi.”
Chuyện với Hương như một bài học đắt giá. Tôi học được rằng, dục vọng phút chốc có thể phá hủy tất cả nếu không kiềm chế. May mắn thay, tôi đã giữ được gia đình. Và tôi tin, từ nay hạnh phúc của chúng tôi sẽ bền vững hơn, vì nó được xây dựng trên sự tỉnh thức và trân trọng thực sự.
Lan là món quà quý giá nhất đời tôi. Tôi sẽ không bao giờ đánh mất cô ấy lần nữa.





