Đại úy đưa vợ về nhờ bố vợ dạy lại, sáng ra chết lặng thấy thiếu tướng giáo sư và tiến sĩ trên thời sự…

Đại úy đưa vợ về nhờ bố vợ dạy lại, sáng ra chết lặng thấy thiếu tướng giáo sư và tiến sĩ trên thời sự….
Tôi là Vũ, đại úy quân đội, 31 tuổi, phó tiểu đoàn trưởng. Sự nghiệp lên như diều gặp gió, vợ mới cưới lại ngoan hiền. Tôi lấy Linh qua lời giới thiệu. Ngày xem mắt, cô ăn mặc đơn giản, nói năng nhỏ nhẹ. Tôi hỏi về gia đình, Linh bảo bố mẹ là công chức về hưu, ở khu tập thể quân đội cũ. Tôi ưng bụng ngay – đàn ông làm xếp, chỉ cần vợ thuần tính. Đám cưới diễn ra sau ba tháng. Đến nay chúng tôi sống với nhau được nửa năm.
Căn nhà ba tầng chỉ có ba người: tôi, Linh và mẹ tôi, bà Phương. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi tôi lớn. Tôi thương mẹ, kính mẹ và nghe lời mẹ tuyệt đối. Ngôi nhà vận hành theo cái khuôn do mẹ đúc ra. Hôm đó là mùng một đầu tháng, tôi nhận lương và phụ cấp. Tôi ngồi ở bàn gỗ mun, đẩy sấp tiền về phía mẹ. Linh từ bếp bước ra, đặt chén nước trà xanh. Tôi ngước nhìn vợ, giọng như đang phổ biến quy định ở đơn vị: “Tháng này anh đưa mẹ 20 triệu, chỗ còn lại anh giữ. Nhà này từ trước mẹ quản lý tài chính. Em có việc gì chi tiêu cứ bảo mẹ.”
Linh khẽ gật: “Vâng, em biết rồi.” Cô mở túi, rút 4 triệu đặt lên bàn: “Mẹ ơi, đây là sinh hoạt phí tháng này của con.” Mẹ tôi mím môi. Tôi nhíu mày: “Lương em mỗi tháng bao nhiêu mà chỉ đóng ngần này?” Linh nhìn thẳng vào tôi: “Lương em đủ chi tiêu cá nhân và đóng góp phần của em. Tiền chung của anh đã gửi mẹ rồi, em gửi thêm phần này là đủ.” Mẹ tôi vớ lấy 4 triệu, nhét vào sấp tiền của tôi: “Người một nhà cả, tính toán làm gì?”
Linh bắt đầu đi sớm về muộn. Cả tuần nay cô về muộn, hôm nhanh nhất cũng 6 giờ tối. Mẹ tôi không quan tâm lý do. Đúng 5 giờ chiều bà nấu cơm, để mâm cơm chơi chọi trên bàn cho nguội lạnh. Tôi về lúc 5 giờ 15, nhìn mâm cơm lạnh ngắt, mặt tối sầm. Mẹ tôi thở dài: “Mẹ già rồi, nấu xong bữa cơm là rụng rời cả rời đất.” Tôi hỏi: “Linh lại chưa về hả mẹ?” Mẹ bĩu môi: “Nó đi biệt tăm từ sáng.”
6 giờ 10 Linh mới về, mặt bơ phờ, quầng mắt thâm quầng. Tôi chặn ngay lối đi: “Cô nhìn đồng hồ xem mấy giờ rồi?” Linh xin lỗi: “Em xin lỗi, hôm nay viện có việc đột xuất, đường tắc.” Tôi cười khẩy: “Việc đột xuất ngày nào cũng đột xuất. Mẹ tôi già cả nấu cơm chờ cô.” Linh im lặng bước vào nhà. Tôi đi tới, đập bàn: “Bổn phận làm dâu của cô để đâu rồi?” Linh nhìn tôi, giọng bình tĩnh: “Em đi làm kiếm tiền danh chính ngôn thuận.” Tôi chỉ thẳng vào mặt cô: “Mấy đồng lương bèo bọt của cô to lắm sao?” Linh không cãi. Tôi tưởng cô sợ, tiếp tục: “Ngày mai cô xin về sớm, đúng 5 giờ 30 phải có mặt.”
Sáng hôm sau, tôi đưa ra quy định mới: từ mai Linh lùi giờ đi làm đến 9 giờ, ở nhà nấu ăn quét dọn, chiều 4 giờ xin về. Linh nhướng mày: “4 giờ chiều, cơ quan em 5 giờ 30 mới hết giờ.” Mẹ tôi đập bàn: “Làm ít việc đi, nhận ít lương đi. Nhà này thiếu mấy đồng bạc của cô chắc?” Tôi gật đầu: “Nếu không tạo điều kiện, cô nghỉ việc hẳn đi. Ở nhà nội trợ, sinh con nối dõi.”
Linh nghe xong, giọng bình thản: “Anh muốn em lùi giờ, muốn em về sớm, muốn em nhận ít lương. Được thôi, nếu tôi làm thế, anh có dám đưa hết lương cho tôi giữ thay mẹ không?” Tôi chết lặng. Mẹ tôi đứng phắt dậy: “Cô dám đòi quyền giữ lương?” Linh đứng dậy cầm túi xách, quay người đi thẳng. Tôi đập bàn hét: “Cô nghĩ mình là ai?” Linh không lùi, nhìn tôi lạnh lùng. Tôi chỉ thẳng tay: “Tôi đã đưa hết lương cho mẹ giữ từ lâu. Cô đòi hỏi là vượt quyền.” Linh khoanh tay: “Từ ngày cưới đến nay, anh đã mó tay vào việc nhà nào chưa? Tiền tôi góp đủ, quần áo tôi giặt, nhà cửa tôi dọn. Anh khỏe mạnh thế, anh làm được gì? Anh chỉ ngồi vắt chân hút thuốc đợi cơm.” Mặt tôi tái mét, không cãi lại được. Linh nói chốt hạ: “Tiền tôi tự kiếm, việc tôi tự làm. Anh không có quyền bắt tôi hy sinh sự nghiệp.” Mẹ tôi đổ sụp xuống ghế, kêu rên đau ngực, chỉ tay vào Linh: “Vũ ơi, con cưới phải loại vợ gì thế này?” Tôi quát Linh: “Xin lỗi mẹ ngay!”
Tối đó Linh xách vali, báo đi công tác 5 ngày. Mẹ tôi nhảy dựng: “Không đi đâu hết!” Tôi chặn cửa: “Tôi cấ/m.” Linh nhìn thẳng: “Anh không có quyền cấm công việc của em.” Tôi gằn giọng: “Một là bỏ vali xuống, ở nhà làm dâu. Hai là ly hôn.” Linh không khóc, cúi xuống xách vali dứt khoát. Tôi giằng lấy vali: “Để tôi đưa cô về nơi sản xuất xem bố mẹ cô dạy con kiểu gì.”
Tôi lái xe đến khu tập thể cũ của nhà Linh. Ông Bình mặc quần áo cộc, tưới cây. Tôi bước vào, giọng hạch sách: “Con chào bố.” Ông Bình chỉ tay vào nhà. Tôi ngồi bành trướng trên ghế mây, nhìn căn phòng đơn giản, càng tự tin. Ông Bình rót nước hỏi: “Có chuyện gì?” Tôi kể tội Linh suốt một tiếng, đập ghế: “Bố xem con dâu thế có chấp nhận được không? Nhà bố dạy con kiểu gì?” Ông Bình im lặng, rồi vỗ vai tôi: “Tôi hiểu rồi. Anh cứ để nó ở đây, tôi sẽ dạy lại.” Ông nhét tiền vào túi tôi: “Đêm muộn rồi, anh về đi. Anh cứ uống rượu với bạn cho khuây.”
Tôi đắc thắng ra về, gọi bạn nhậu khoe chiến tích: “Đàn bà là phải dạy. Ông già nó phải cúi đầu nhận lỗi với tao. Tao cá ba ngày nữa nó phải bò về xin lỗi.” Tôi uống say, điện thoại sập nguồn. Về nhà vật xuống giường ngủ như ch/ết….

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy đau đầu như búa bổ. Xuống nhà, mẹ và chú tôi ngồi chết chân trước tivi, mặt tái mét. Bản tin thời sự đang phát trực tiếp…………..
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
👇👇👇
hội nghị khoa học quân sự quốc tế. Ống kính zoom cận cảnh bục phát biểu – người đàn ông áo cộc tối qua giờ mặc quân phục đại lễ, trên vai ngôi sao vàng sáng chói. Dòng chữ chạy: “Thiếu tướng, Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Văn Bình, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Bộ Quốc phòng.” Tôi đứng chết lặng, chân tay bủn rủn. Hôm qua tôi đã ngồi đập bàn, chê bai nhà ông, dạy bảo một vị tướng. Ống kính chuyển xuống hàng ghế đầu – Linh, học vị tiến sĩ, chuyên gia đầu ngành, trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh và tiếng Pháp trôi chảy. Mẹ tôi hoảng hốt, cốc sứ tuột khỏi tay vỡ tan tành.
Tôi chạy lên tầng cắm sạc điện thoại. Hàng trăm thông báo đổ về. Bài đăng của ông Bình từ nửa đêm: ảnh gia đình ăn mừng với dòng chữ: “Chúc mừng con gái thoát được cục nợ bảo thủ, ích kỷ.” Tôi đọc đi đọc lại, mặt xám ngoét. Gọi Linh liên tục – cô đã chặn số tôi từ đêm qua. Điện thoại đổ chuông dồn dập. Trung tá tiểu đoàn trưởng gọi, giọng dò xét: “Cậu giấu kỹ quá đấy, có bố vợ là thủ trưởng bộ.” Rồi đại tá chính ủy sư đoàn gọi, giọng nghiêm khắc: “Sắp tới thủ trưởng Bình kiểm tra đơn vị, cậu lo việc gia đình cho êm.” Sự nghiệp của tôi đang đứng trước bờ vực.
Tôi quỳ xuống bên mẹ. Bà khóc: “Con sang xin lỗi ông ấy đi.” Tôi cắn răng xách giỏ trái cây sang. Thằng Huy, em Linh, mở cửa với ánh mắt lạnh lùng. Ông Bình bước ra, vẫn áo cộc, nhưng ánh mắt sắc lẹm. Tôi cúi đầu: “Con biết lỗi, xin bố cho đón Linh về.” Ông Bình nhấp nước chè, cười khinh: “Anh là đại úy, oai lắm. Nhưng con gái tôi không phải binh lính dưới quyền anh. Nó là tiến sĩ, chuyên gia đầu ngành. Tôi không sinh nó ra để mẹ con anh hạ bệ.” Linh từ cầu thang bước xuống, không nhìn tôi, đặt lên bàn tờ đơn ly hôn đã ký sẵn: “Tôi ký rồi, anh cầm về ký. Tiền sinh hoạt tháng này tôi đã chuyển. Xong, chúng ta kết thúc.”
Tôi nhìn tờ giấy, tay run rẩy. Tôi biết mình đã mất tất cả. Tôi cầm đơn, bước ra khỏi nhà ông Bình trong mưa phùn. Ba năm sau, tôi nhìn Linh trên tivi – cô đã là phó viện trưởng, bên cạnh người chồng mới trẻ tuổi lịch lãm. Tôi ngồi trong căn nhà ba tầng lạnh lẽo với mẹ già, nhận ra mình đã tự tay đuổi báu vật ra khỏi nhà. Con phượng hoàng cao quý không thuộc về cái lồng gà rách nát. Tôi ký vào đơn ly hôn, cay đắng nhận ra chiếc quân hàm đại úy có thể giúp tôi chỉ huy cả một tiểu đoàn, nhưng sự ích kỷ và ảo tưởng quyền lực mãi mãi không thể giữ nổi một người vợ tốt.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!