Chồng Vừa Lên Máy Bay, Mẹ Chồng Tát Tôi Rồi Quát: “Hôm Nay Không Ai Cứu Được Mày Đâu.” 30 Phút Sau, Chồng Tôi Bất Ngờ Xuất Hiện Và …….
Tôi đặt mông xuống ghế máy bay, tay vẫn còn vương hơi ấm từ nụ hôn tạm biệt Yến ở sân bay Tân Sơn Nhất. Máy bay sắp cất cánh, tôi mở ứng dụng camera giám sát trong nhà để nhìn vợ lần cuối. Nhưng vừa thấy hình ảnh, máu trong người tôi đông đặc lại. Trong phòng khách, mẹ tôi đứng chống nạnh, chị dâu Thu Cúc giơ tay tát mạnh vào mặt Yến – người phụ nữ tôi yêu thương nhất, vừa mất đứa con đầu lòng cách đây mấy tháng. Yến ôm má đứng nép vào tường. Tiếng tát vang lên khô khốc qua loa điện thoại. Chị dâu gằn giọng: “Cô đừng tưởng mất đứa bé là cả nhà phải đội cô lên đầu. Không đẻ được thì phải biết điều.” Mẹ tôi lạnh lùng: “Thằng Khôi đi rồi, cô khỏi diễn vai yếu đuối. Ký hay không?”
Yến run rẩy nhưng kiên quyết: “Em không ký giấy gì khi anh Khôi chưa về.” Tôi bật dậy, kéo vali đi ngược ra cửa máy bay. “Tôi không bay nữa, cho tôi xuống ngay!” Vừa đi tôi vừa gọi luật sư Nam: “Nam, bật ghi âm. Mẹ và chị dâu đang đánh vợ tao, ép ký giấy. Tao quay về ngay.” Nam lạnh lùng: “Về tới nơi đừng đánh ai. Giữ camera, gọi tổ trưởng dân phố và bảo vệ. Tao đến ngay.”
Tôi từng nghĩ mình là chồng tốt. Là kỹ sư hệ thống với thu nhập ổn, tôi lo được cho Yến. Nhưng tôi sai lớn: để vợ một mình đối mặt với mẹ và chị dâu suốt năm năm hôn nhân. Mẹ tôi, bà Đỗ Thị Hạnh, từ đầu không ưng Yến vì lương giáo viên mầm non thấp, không giúp được sự nghiệp chồng. Chị dâu Thu Cúc trước mặt khen ngợi, sau lưng xì xầm giữ giấy tờ nhà cẩn thận kẻo Yến ôm hết.
Lần Yến sảy thai gần bốn tháng là c/ú s/ốc kinh hoàng. Cô đau bụng gọi mẹ tôi nhưng bà đang ăn giỗ, bảo nằm nghỉ. Khi hàng xóm đưa vào viện thì đã muộn. Tôi về thấy Yến nằm bệnh viện mặt trắng bệch. Bác sĩ nói cô /nh/ược, căng thẳng kéo dài. Tôi ôm vợ nói còn người là còn hy vọng, nhưng mẹ thở dài, chị dâu nửa đùa nửa thật: “Nhà này lạ, người cần đ/ẻ thì không đ/ẻ được.” Tôi chỉ bảo Yến đừng nghĩ nhiều. Tôi sai khi tưởng kiếm tiền, mua thu/ốc bổ là đủ. Những vết thương lòng, thời gian không vá nổi, chỉ ăn sâu hơn.
Trước chuyến đi, mẹ gọi giọng mềm mỏng: “Vợ con mới m/ất con, mẹ lên chăm vài hôm.” Tôi cảm động. Yến khẽ nói: “Nếu mẹ lên thì mừng, nhưng đừng để chị Cúc cùng.” Tôi không hỏi sâu, nghĩ chị lên phụ cũng tốt. Thu Cúc đến tay xách trái cây, cười ngọt. Tối chị quay video gửi: “Chú yên tâm, chị chăm kỹ lắm.” Sáng hôm bay, Yến níu tay: “Anh nhớ mở camera thường xuyên.” Tôi gật đầu, không hay biết đó là lời cầu cứu. Chị Cúc đã khóa cửa từ bên trong.
Trên xe từ sân bay về, tôi xem camera. Thu Cúc đẩy tập giấy ủy quyền: “Ký đi, nhà này của nhà họ Trần.” Yến từ chối. Mẹ đ/ập bàn: “Chưa s/inh cháu nào, việc nhỏ cũng không chịu?” Thu Cúc t/át Yến hai cái, lôi ra đơn l/y hô/n. Yến ru/n rẩ/y: “Các người chuẩn bị cả cái này sao?” Chị Cúc cười kh/ẩy: “Ký đi, cô khô/ng đ/ẻ được thì đừng cản đường thằ/ng Khôi.” Mẹ nói: “Con trai mẹ còn trẻ, thiếu gì người.”
Tôi bấu chặt điện thoại, máu chảy ra. Nhưng tôi im lặng, phải tỉnh táo. Đến nhà trời chập tối. Thu Cúc giả vờ khóc, mẹ lao tới ôm: “Vợ con đánh mẹ với chị dâu, nó điên rồi!” Tôi rút tay, nhìn Yến má sưng đỏ, tóc rối, mắt khô khốc. Tôi hỏi nhẹ: “Em đau không?” Yến lắc đầu nhưng nước mắt trào ra. Tôi kết nối camera lên ti vi, bật video. Cả nhà im bặt khi thấy cảnh tát, khóa cửa, Thu Cúc tự tát mình vu oan.
Tôi nói: “Tôi xem hết rồi, các người đừng diễn.” Thu Cúc sụp xuống, mẹ cúi đầu run rẩy. Tôi đặt vali xuống: “Năm phút thu dọn, cút khỏi nhà tôi. Không thì gọi công an.” Mẹ gào: “Con đuổi mẹ ruột?” Tôi nhìn bà: “Con đuổi người đánh vợ con, vu oan. Nếu mẹ đứng trong đó, mẹ cũng phải đi.” Thu Cúc quỳ ôm chân: “Chị rối trí muốn cứu anh Đạt.” Tôi gỡ tay: “Không ai rối trí đến mức chuẩn bị đơn ly hôn và hợp đồng bán nhà rồi tự tát mình.”
Đúng lúc luật sư Nam đến với bác Lợi tổ trưởng dân phố và anh Hải bảo vệ. Nam xem giấy tờ mặt tối sầm: “Đây còn có hợp đồng đặt cọc bán nhà, l/ừa mất trắng nếu ký.” Anh Đạt chạy đến, tá/t vào mặt mình đau điếng: “Tôi không dạy cô cướp nhà em tôi.”………..
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
Yến đưa ra túi nilon chứa vài viên thuốc màu nâu: “Đây là thứ chị đưa em trước ngày sảy thai.” Thu Cúc tái mặt. Yến đọc tin nhắn cũ: “Uống đều đi, mẹ bảo tốt cho thai, đừng nói Khôi.” Yến nói: “Em không kết tội vội, nhưng chị đừng gọi nỗi đau mất con của em là cớ.” Nam niêm phong túi thuốc: “Cần giám định, nếu gây hại sẽ giao cơ quan chức năng.”
Khi công an phường xuống, mọi chuyện vỡ lở. Anh Đạt tuyên bố ly thân. Thu Cúc vịn tường đi không nổi. Mẹ tôi ngồi thừ. Đêm đó tôi đưa mẹ về quê. Trên xe bà hỏi: “Con ghét mẹ rồi?” Tôi lắc đầu, đưa phong bì tiền và lịch khám: “Con vẫn lo cho mẹ, nhưng từ nay mẹ không được tự ý vào nhà con, không can thiệp vợ chồng con.” Bà cúi đầu khóc.
Tôi quay về khi trời sáng, lòng nhẹ nhõm xen lẫn đau đớn. Sau đó Yến dọn sang phòng nhỏ: “Em cần thời gian xem anh thay đổi bằng hành động.” Tôi thay khóa cửa, đổi mật khẩu camera, đưa giấy tờ vào két sắt chung tên hai vợ chồng. Tôi hủy chuyến công tác. Yến nói: “Em không cần anh bỏ hết việc, chỉ cần anh tin em khi em đau mà không bắt chứng minh.”
Vài tuần sau mẹ gọi xin lỗi. Yến ghi nhận nhưng cần thời gian. Thu Cúc bị làm việc với chức năng, mất chồng, mất uy tín, còn bị đòi nợ vì phí cọc. Anh Đạt đến xin sửa sai, tôi giúp anh tìm việc chứ không cho tiền trực tiếp.
Nhà cửa dần yên. Tôi học gõ cửa trước khi vào, hỏi han vợ, lắng nghe hết. Một tối mưa, Yến mở hộp gỗ cũ với đôi tất nhỏ và ảnh siêu âm, bật khóc. Tôi nắm tay cô: “Nỗi đau của em là thật.” Yến dựa đầu vào vai tôi. Đó là sự tha thứ bắt đầu. Tôi học được làm chồng không phải giữ hòa khí bằng mọi giá, mà là đặt ranh giới bảo vệ người mình yêu.
Câu chuyện kết thúc với hy vọng nhỏ nhoi cho mái ấm từng suýt tan vỡ.





