15 Năm Chăm Bố Chồng Bị Chồng Đu/ổi Khỏi Nhà – 24 Giờ Sau, Người Con Trai Bí Ẩn Trở Về Khiến Hắn Qu/ỳ G/ối!………

15 Năm Chăm Bố Chồng Bị Chồng Đu/ổi Khỏi Nhà – 24 Giờ Sau, Người Con Trai Bí Ẩn Trở Về Khiến Hắn Qu/ỳ G/ối!………
Tôi đứng ngoài hiên nhà, gió đêm buốt giá lùa qua lớp áo mỏng, tay siết chặt vali cũ kỹ đến trắng khớp. Trước mặt tôi là Dũng – chồng tôi – và người đàn bà lạ mặt đang khoác tay anh, miệng cười nhếch mép. “Em phải đi trước khi trời tối.” Giọng anh lạnh tanh, không một chút xót xa.
15 năm tận tụy chăm sóc bố chồng, nấu từng bữa cơm, giặt từng chiếc khăn bẩn, thức trắng những đêm ông khó thở. 15 năm hy sinh tuổi xuân, giờ đây tôi bị đuổi khỏi chính ngôi nhà mình đã vun vén từng viên gạch. Nhưng điều khiến tôi sững sờ nhất không phải sự phản bội của chồng, mà là lá thư bố chồng lén nhét vào tay tôi trước lúc tôi rời đi. Trên đó chỉ có một dòng chữ run rẩy: “Hãy đến Đà Nẵng tìm Khải, nó mới là người có thể cứu con.”
Tôi tên Thu. 15 năm trước, tôi rời quê Quảng Ngãi theo chồng về thị trấn nhỏ ven sông Thu Bồn. Khi ấy tôi 27 tuổi, Dũng hơn tôi bốn tuổi. Anh làm nghề buôn vật liệu xây dựng cùng bố. Ngày cưới, mẹ chồng nắm tay tôi hiền từ: “Nhà mình ít người, từ nay con về đây, cô bác coi con như con gái.” Tôi tin lời bà. Mẹ chồng mất sau hai năm vì bạo bệnh. Bố chồng ông Phúc suy sụp, bị tai biến, nửa người liệt, miệng méo xệch. Dũng bảo tôi nghỉ việc ở nhà chăm bố. Một thời gian ngắn kéo dài suốt 15 năm.
Tôi học cách đỡ ông ngồi dậy, xoa bóp chân tay, nấu món mềm, chia thuốc theo giờ. Tôi kê giường nhỏ cạnh phòng ông để nghe tiếng động kịp chạy sang. Có đêm ông khó thở, tôi thức trắng đến sáng. Có ngày ông cáu gắt hất đổ bát cháo vì đau đớn và tủi thân. Tôi lặng lẽ lau sạch, nấu bát khác. Ông Phúc thường nắm tay tôi, khó nhọc nói: “Thu, bố mang ơn con.” Tôi chỉ cười. Người một nhà, bố nói ơn nghĩa làm gì?
Những năm đầu Dũng còn san sẻ. Nhưng khi cửa hàng khá lên, anh thay đổi. Anh đi sớm về khuya, điện thoại úp mặt xuống bàn. Tôi muốn đi làm lại, anh cau có: “Em đi làm rồi ai chăm bố?” Tôi ở lại. Từ người phụ nữ biết chăm chút bản thân, tôi trở thành người đàn bà quanh quẩn bếp núc, thuốc men, khăn bẩn. Quần áo mua chợ huyện. Tiền chi tiêu Dũng đưa vừa đủ mua thức ăn và thuốc cho bố. Tôi từng nghĩ đó là hy sinh cần thiết để giữ gia đình.
Cho đến buổi chiều ấy, tôi quỳ lau nước cháo đổ thì nghe tiếng giày cao gót. Mùi nước hoa lạ xộc vào. Tôi quay lại thấy Dũng đứng ở cửa. Bên cạnh anh là người đàn bà khoảng 35 tuổi, tóc uốn nhẹ, váy kem, cổ đeo dây chuyền sáng loáng. Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt coi thường.
Dũng lên tiếng: “Thu, ra phòng khách.” Trên bàn là tập giấy. Người đàn bà tự nhiên rót trà, như chủ nhà. Dũng đẩy tập giấy: “Đơn ly hôn anh ký rồi.” Tôi nhìn anh: “Cô ấy là ai?” Người đàn bà mỉm cười: “Tôi là Hạnh.” Một tiếng ù kéo dài trong tai tôi. Tôi tưởng mình sẽ khóc, sẽ gào, nhưng sau 15 năm, tôi đã quen nuốt đau đớn vào lòng. Hạnh khoanh tay: “Anh Dũng không còn tình cảm với chị từ lâu.” Tôi nhìn cô ta: “Cô bước vào nhà tôi, dùng đồ tôi, rồi nói tôi làm cô mệt sao?” Nụ cười Hạnh cứng lại. Dũng đập tay xuống bàn: “Đủ rồi. Anh đưa em 200 triệu. Cầm tiền rồi rời đi.”
Tôi bật cười nhưng cổ họng đau rát. 15 năm tôi chăm bố anh, nấu cơm, quán xuyến nhà cửa để anh yên tâm làm ăn. Anh định giá công sức tôi là 200 triệu. Dũng im lặng. Anh nói: “Sau ly hôn em phải chuyển đi ngay. Bọn anh sửa nhà chuẩn bị cưới. Bố đưa vào trung tâm chăm sóc.” Tôi đứng bật dậy: “Không được.” Từ phòng trong vang lên tiếng vật rơi. Tôi chạy vào thấy ông Phúc cố chống tay, mặt đỏ bừng. Ông nắm tay tôi, nhìn Dũng: “Không, đi.” Dũng lạnh lùng: “Bố không tự chăm sóc được.” Ông Phúc run dữ dội.
Tôi vuốt ngực cho ông. Dũng nhìn một lúc rồi quay đi: “Thu, anh cho em đến tối.” Tôi ngồi cạnh bố. Khi ông thiếp đi, tôi trở về phòng. Tủ quần áo Dũng trống một nửa. Tài sản tôi ít ỏi: vài bộ quần áo cũ, vòng bạc mẹ để lại, sổ tiết kiệm hơn 13 triệu. Tôi đang gấp áo thì Hạnh đứng ở cửa: “Chị nên hiểu cho anh Dũng.” Tôi ngẩng lên: “Tôi sống thế này vì chăm bố anh.” Hạnh cười: “Đó là lựa chọn của chị.” Lòng tôi lạnh hẳn. Tôi đứng thẳng: “Cô chờ đi. Ngày cô không còn giúp được gì cho anh ta, cô sẽ hiểu cảm giác hôm nay của tôi.”
Tôi kéo vali ra hành lang. Qua khe cửa phòng bố, ông nhìn vali, mắt đỏ hoe. Tôi quỳ xuống: “Bố, con phải đi.” Ông siết tay tôi, chỉ về gối. Tôi luồn tay, chạm phong thư dày ngả vàng. Ông nhét vào túi tôi: “Đà Nẵng tìm Khải. Con trai bố.” Tôi tưởng nghe nhầm. Dũng là con trai duy nhất. Suốt 15 năm, chưa ai nhắc Khải. Ông cố nâng đầu: “Nó không biết bố còn sống. Trong thư có địa chỉ. Con tìm nó.”
Ngoài sân, tiếng còi xe. Tôi nắm chặt phong thư. Ông Phúc kéo tay tôi: “Đừng tin số tiền nó đưa. Đừng ký giấy sang nhượng.” Tôi kéo vali ra khỏi nhà. Trời mưa lất phất. Sau lưng, cánh cửa sắt khép lại. Qua khe cửa, Hạnh khoác tay Dũng, anh không quay đầu nhìn tôi lần nào.
Tôi đi bộ đến trạm xe buýt, ngồi dưới mái tre lạnh buốt. 20 phút sau, xe khách đi Đà Nẵng lăn bánh. Đêm xuống, ánh đèn quốc lộ vụt tắt phía sau. Tôi không tài nào chợp mắt. Hình ảnh Dũng đặt đơn ly hôn trước mặt tôi hiện rõ. Người từng hứa cùng tôi già đi, giờ phủi sạch công lao tôi. Điều đau nhất không phải mất hôn nhân, mà là nhận ra suốt 15 năm tôi chưa từng được xem là người trong gia đình.
Gần nửa đêm, xe đến Đà Nẵng. Tôi thuê phòng nghỉ bình dân. Sau khi khóa cửa, tôi lấy thư ra đọc. Ngoài địa chỉ và giấy tờ góp vốn, còn tờ giấy viết kín nét chữ run của bố chồng: “Thu, bố không mong con tha thứ Dũng. Chỉ mong con gặp Khải. Trong két sắt còn sổ ghi toàn bộ số tiền con bỏ ra chăm sóc bố. Con chưa từng lấy của nhà này một đồng. Nhà này nợ con rất nhiều.” Nước mắt tôi rơi xuống trang giấy. Hóa ra ông âm thầm ghi nhớ từng khoản tiền tôi mua thuốc cho ông……………..
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇👇
Sáng hôm sau, tôi bắt xe đến địa chỉ. Tòa nhà văn phòng gần sông Hàn, bảng hiệu “Minh Hải”. Tôi đứng trước cổng 10 phút mới bước vào. Lễ tân mỉm cười: “Cô cần gặp ai?” Tôi đưa phong thư: “Tôi muốn gặp anh Khải.” Khoảng 20 phút sau, người đàn ông mặc sơ mi trắng bước ra. Khoảng 38 tuổi, dáng cao, gương mặt cương nghị. Đôi mắt anh giống bố chồng thời khỏe mạnh. Anh nhìn tôi: “Chị là chị Thu?” Tôi gật đầu. “Tôi là Khải.”
Tôi đưa thư. Anh mời tôi lên phòng, rót nước ấm, mở thư. Càng đọc, gương mặt anh càng trầm xuống. Đọc xong, anh ngồi lặng rất lâu, cuối cùng hỏi: “Ông ấy còn khỏe không?” Tôi cúi đầu: “Không tốt.” Khải khép mắt: “Mẹ mất khi tôi học cấp ba. Tôi chưa tìm ông vì nghĩ giữa chúng tôi không còn gì để nói.” Anh quay sang hỏi: “Chị không máu mủ, sao chăm sóc ông suốt 15 năm?” Tôi mỉm cười buồn: “Mẹ chồng bảo coi ông bà như cha mẹ ruột. Tôi chỉ giữ lời hứa.” Khải đứng dậy nhìn ra sông Hàn: “Người ta nói sống tử tế sẽ được đền đáp. Hôm nay tôi tin.”
Điện thoại Khải vang. Anh nghe máy, sắc mặt thay đổi: “Cảm ơn, tôi biết rồi.” Anh đặt máy xuống: “Có người gửi video. Họ quay cảnh cửa hàng đang chuyển nhượng tài sản ngay sáng nay.” Khải kéo màn hình: Dũng và Hạnh bước vào văn phòng công chứng. “Họ đang vội hoàn tất sang tên trước khi bố thay đổi ý định.” Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung. Tên Dũng. Giọng anh lạnh: “Em đang ở đâu? Quay về ngay. Bố không chịu uống thuốc.” Tôi nhìn Khải. Anh gật đầu. “Chị đi được không?” Tôi gật đầu.
Khải lái xe đưa tôi về. Khi xe dừng trước nhà, Dũng đứng ngoài, mặt tái mét. Tôi bước xuống, Khải đi sau. Dũng ngạc nhiên: “Anh là ai?” Khải nhìn anh: “Tôi là Khải. Con trai ông Phúc.” Dũng sững sờ. Hạnh tái mặt. Tôi bước vào nhà, đến phòng bố. Ông nằm trên giường, mắt mở to khi thấy tôi. Tôi quỳ xuống: “Bố, con về rồi.” Khải bước vào, quỳ xuống bên giường: “Bố, con là Khải.” Ông Phúc run rẩy, nhìn hai con trai, nước mắt rơi. Tôi đưa thư cho Dũng. Anh đọc, tay run: “Bố… con trai khác?” Ông Phúc gật đầu yếu ớt. Dũng quỳ sụp xuống, khóc: “Bố, con sai rồi.” Ông Phúc nhìn con, ánh mắt đau đớn nhưng kiên quyết. Ông chỉ tay vào Khải: “Con… chăm… cho… Thu.” Khải gật đầu: “Con sẽ làm.” Dũng nhìn tôi, giọng khàn: “Thu, anh xin lỗi.” Tôi nhìn anh, không hận, chỉ tiếc: “Xin lỗi muộn rồi.”
Từ đó, Khải đứng ra lo cho bố. Dũng và Hạnh phải rời nhà. Cửa hàng được chia lại công bằng. Tôi mở bếp ăn nhỏ, chăm sóc người cao tuổi. Cuối cùng, tôi tìm thấy bình yên. Không hả hê, chỉ tiếc nuối cho 15 năm đã mất. Nhưng tôi đã cứu được chính mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!