Nửa Đêm, Vợ Sữ/ng S/ờ Thấy Chồng Và Giúp Việc L/a H/ét Vì Bị D/ính N/hau, Cô Lặng Lẽ Về Giường Nằm Xem Kịch Hay
Tôi đã nghĩ mình có cuộc hôn nhân viên mãn. Chồng tôi hiền lành, kiếm tiền giỏi, yêu chiều vợ con. Lớp vỏ bọc đó hoàn hảo. Cho đến 10 giờ đêm nay, khi ngón tay tôi chạm vào túi quần anh ta và rút ra một cái chai nhỏ màu hồng phấn. Nắp đã mở, miệng tuýp còn vệt dính. Tôi biết thứ này dùng để làm gì và tôi biết chắc nó không phải dùng cho tôi.
Tôi tên Hạ, 30 tuổi, một nhà báo. Tôi vừa sinh bé Bắp được gần 3 tháng. Nhà có người giúp việc lo cơm nước, dọn dẹp. Nhưng lúc này tôi thấy mình v/ô dụ/ng. Tôi mệ/t m/ỏi và ki/nh tở/m chính cơ thể mình – cái bụng lùng nhùng và những vết rạn chằ/ng ch/ịt.
Khánh – chồng tôi, 33 tuổi, trưởng phòng kinh doanh – về nhà lúc 8 giờ tối. Anh cúi xuống hôn trán tôi vội vàng. “Vợ vất vả rồi.” Câu nói quen thuộc. Tôi mỉm cười cố gạt đi cảm giác tủi thân.
“Anh Khánh về để em hâm đồ ăn cho anh nhé.” Giọng Ngân lanh lảnh vang lên. Ngân là giúp việc mới 20 tuổi, vẻ ngoài thật thà. Quan trọng nhất, Ngân chăm Bắp cực khéo. Con trai tôi quấn cô bé còn hơn quấn mẹ.
Khánh uống nước cam Ngân pha, nhắm mắt: “Ui, ngon thật. Tay nghề em Ngân còn ngon hơn cả vợ pha.” Ngân cúi đầu, hai má ửng hồng: “Chị Hạ mệt chăm Bắp nên không có thời gian vắt cho anh ấy chứ.” Câu nói vừa bào chữa vừa nhấn mạnh sự vô dụng của tôi.
Tôi ngồi cho con b/ú bỗng thấy mình như người thừa. Tôi hắng giọng: “Khánh, cuối tuần này đưa em với Bắp đi tiêm phòng?” Khánh nhai miếng sườn, mắt không rời bát cơm: “Anh bận. Hay để Ngân gọi taxi đưa em đi.” Anh ta thậm chí không ngẩng lên nhìn tôi.
Tôi đóng sầm cửa phòng ngủ. Nước mắt bắt đầu trào ra. Tôi đang ghen với con bé giúp việc ư? Chắc chắn là do hormone sau sinh.
Tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng cửa lách cách lúc 10 giờ 15 phút. Khánh đã về ăn tối lúc 8 giờ. Mùi rư/ợu nồng quyện với nước hoa lạ xộ/c vào. Anh ta ném áo vest và quần âu xuống ghế. Điện thoại rung lên bần bật làm Bắp giật mình.
Tôi mò vào túi quần tắt điện thoại, ngón tay chạm phải thứ lạnh, trơn, nhỏ. Tôi kéo ra – cái chai màu hồng phấn, vỏ in hình cô gái hoạt hình hở hang. Tôi tra cứu: “Gel bô/i tr/ơn n/ữ, dòng si/êu k/ích thí/ch.” Nắp đã mở, miệng tuýp còn vệt dính.
Tôi vội nhét lại, kéo chăn trùm đầu, giả vờ ngủ say. Tôi không thể làm gì khi anh còn thức. Nhưng cái chai màu hồng như cụ/c than nóng đố/t ch/áy tôi.
Tôi từ từ quay lại, giả vờ tỉnh giấc: “Anh về rồi à? Em mơ thấy anh cặp bồ.” Khánh cứng đờ rồi cười gượng: “Anh thà ch/ế/t chứ không bao giờ phản bội em.” Tôi nhìn thẳng: “Kẻ nào phản bội thì đá/ng chế/t.” “Ừ, đáng ch/ết.”
Anh đi lấy sữa nóng. Tôi đổ hết cốc sữa xuống bồn cầu. Thì ra đây là lý do đêm nào tôi cũng ngủ say như chế/t. Tôi cứ nghĩ là do mệt mỏi sau sinh.
1 giờ sáng, tiếng ngáy đều vang lên. Tôi lặng lẽ trườn khỏi giường, lấy điện thoại Khánh vào nhà vệ sinh. Mật khẩu – tôi bấm ngày sinh Bắp. Mở khóa.
Tôi lướt Zalo, một cái tên: “Sơn cấp ba.” Tôi gửi một cái mặt cười. Tin nhắn phản hồi ngay: “Sao thế ông? Thử rồi à? Thích chứ?” Tôi gõ: “Ừ cũng được.” Hắn đáp: “Cần gì cứ hỏi tôi. Toàn hàng độ/c l/ạ. M/ày cứ qu/ất nhiệt tình vào, không như mấy co/n v/ợ g/ià của mình đâu.”
Tôi chụp lại toàn bộ. Nhưng trước đó, tôi nhìn thấy tuýp kem màu đỏ của mẹ chồng để quên – kem làm nóng, giãn cơ. Tôi bóp hết gel b/ôi trơ/n vào bồn cầu, rửa sạch chai, rồi bơm đầy kem đỏ đặc sệt mùi bạc hà và ớ/t v/ào. Tôi đặt lại túi quần Khánh.
Nửa đêm, Khánh ró/n ré/n rời giường vào phòng Ngân. Tôi áp sát tường. “Vợ anh ngủ say như ch/ết rồi,” hắn nói. “Ngoan, thả lỏng để anh b/ôi cho.” Rồi tiế/ng rít: “Ôi, nóng quá!” Ngân gà/o: “Anh bôi cái gì đấy? Bỏng hết của em rồi!” Khánh hoảng: “Im đi, con Hạ dậy bây giờ.”………Tôi cắn môi ngăn cười…………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
Sau nửa tiếng, họ khập khiễng ra khỏi nhà. Tôi nhìn chiếc Mercedes lao đi, quay vào phòng Ngân. Cái chai màu hồng nằm trên sàn. Tôi khóa cửa phòng mình, nhìn Bắp đang ngủ. “Màn kịch bây giờ mới bắt đầu.”
Sáng hôm sau, Khánh mặt xám ngoét, ngồi dạng chân. Chuông cửa reo – bố mẹ chồng lên. Tôi bảo Ngân đi chợ mua tôm hùm, sò điệp, cua biển và thật nhiều ớt. Bữa trưa đỏ rực màu cay. Tôi gắp cho Khánh tôm to nhất, cho Ngân sò điệp nướng tỏi ớt. Cả hai mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm, nhưng không dám từ chối trước mặt ông bà.
Buổi chiều tôi đề nghị đi công viên. Tôi đưa Bắp cho Khánh bế, cố tình đi đường lát gạch gồ ghề. Mỗi bước chân hắn đều là tra tấn. Tôi chỉ ghế đá dưới nắng, hắn đặt mông xuống rồi nảy bật dậy như phải bỏng. Trên đường về, ông Hùng mắng Khánh vì thái độ với vợ. Tôi nép vào lòng mẹ chồng, khẽ mỉm cười.
Đêm đó, tôi mặc váy ngủ lụa đỏ. Tôi cố tình quẹt đầu gối qua chỗ đó của hắn. Khánh rú lên. Tôi đưa tay lướt lên đùi hắn. Hắn hét lên, đẩy tôi ngã. Tôi ngồi dậy, liếc xuống ga giường – vệt ướt vàng nhạt, mùi tanh nồng. Bọc nước vỡ. “Trời ơi, anh bị làm sao thế này?” Hắn lê vào nhà vệ sinh, mỗi bước lại nhỏ giọt.
Gần sáng, tôi nghe Khánh và Ngân thì thầm trong bếp. “Tôi chịu hết nổi rồi. Anh phải đền tôi 200 triệu.” Ngân đanh lại. “Cô dám uy hiếp tôi?” “Anh bảo tôi pha sữa cho vợ anh ngủ say. Giờ anh dở giọng à?” Tôi siết chặt điện thoại. Con cáo đã tự khai.
Sáng hôm sau Ngân xin nghỉ. Tôi cười: “Thôi cô cứ về. Tiền công tôi chuyển khoản rồi.”
Tối đó Khánh đi tiếp khách. Tôi thay chai nước muối của hắn bằng oxy già 3%. Tiếng rú thất thanh vang dội. “A a a! Chết tôi rồi!” Tôi xông vào, hắn đang dạng chân dưới vòi sen, nước mắt nước mũi dàn giụa. “Cứu cứu anh.” Tôi gọi cấp cứu. Trong đầu tôi lạnh băng.
Tại bệnh viện, Ngân đến đòi 200 triệu. Bà Mai tát nó trời giáng. Trong lúc hỗn loạn, bà lôi đồ trong túi – tuýp kem đỏ rơi ra. Khánh nhìn chằm chằm: “Mẹ, cái gì mùi quen thế?” Bà liếc: “Kem làm nóng đấy. Lần trước mẹ để quên ở nhà mày.” Khánh ngước nhìn tôi. Tôi đứng đó, ánh mắt lạnh lùng. Tao mà, nó.
Đêm đó Khánh trốn viện về. “Em ác lắm! Em muốn giế/t tôi!” Tôi cười khẩy: “Anh xứng đáng.” “Đàn ông thằng nào không có lúc này lúc khác!” “So với việc anh cho tôi uống thuốc ngủ để ngủ với giúp việc thì sao? Ai ác hơn ai?”
Cửa bật mở – Ngân và gã đàn ông cầm xà beng. “Tiền đâu?” Ngân gào. Bắp khóc thét. Khánh lao vào gã đàn ông: “Hạ, báo động!” Tôi đập nút báo cháy. Còi hú vang, bảo vệ ập đến. Ngân chạy thoát, nhưng gã đàn ông bị tóm. Khánh nằm trên sàn, má/u loang từ vai. Hắn thú nhận mọi chuyện với cảnh sát: “Là tôi sai. Tôi không biết có thuốc ngủ. Tôi có thể ham của lạ, nhưng tôi không bao giờ hại vợ con mình.”
Vài tháng sau, ổ nhóm giúp việc An Tâm bị triệt phá. Ngân lĩnh 18 năm tù. Khánh bó bột, đơn ly hôn đã ký. Nhưng anh ở lại làm bố của Bắp.
Một chiều, tôi thấy anh gắn lại biển tên: “Gia đình Hạ Khánh và bé Bắp.” Anh nhìn tôi: “Hạ, em nghĩ mình có thể làm lại từ đầu không?” Tôi nhìn biển tên, nhìn Bắp đang bò. “Có thể. Nhưng đây là lượt cuối. Từ giờ anh mới là người phải cố gắng, không phải tôi.”





