Ngày Ly Hôn, Chồng Khóc Nức Nở – Vợ Chỉ Cười Và Nói Một Câu Khiến Ai Cũng Nghẹn Đắng!….
Anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một người vợ an phận thủ thường lại cương quyết như vậy khi ly hôn. Lúc bước ra khỏi tòa, anh đã khóc, vậy mà cô ấy lại cười. Cô bảo cô đã đợi ngày này 10 năm rồi.
10 năm chờ con trai ăn học thành người cũng là 10 năm cô phải hy sinh rất nhiều. Vợ đã nhiều lần đề cập rằng ngay khi con trai thi đại học xong, cô sẽ ly hôn. Anh cứ ngỡ đó chỉ là lời nói nhất thời, nhưng không ngờ mọi thứ đều là sự thật.
Kể từ thời điểm đó, kế hoạch ly hôn của vợ đã được thực hiện. Nghĩ về sự độc lập và dịu dàng của vợ trong những năm qua, anh chợt phát hiện thứ anh cứ ngỡ là sự hòa hợp hóa ra chỉ là biểu hiện vợ không còn muốn quan tâm đến anh nữa.
Anh từng tự hào vì có một người vợ “dễ bảo”, không quản lý anh, không đòi hỏi, không cãi vã. Nhưng giờ đây, đứng trước tòa với tờ giấy ly hôn trên tay, anh mới nhận ra sự dễ bảo ấy không phải là tình yêu mà là sự buông bỏ. Cô không quan tâm vì cô đã không còn yêu. Cô im lặng vì cô không còn muốn tranh cãi với một người xa lạ.
Anh từng rất ghét việc vợ bắt mình phải làm việc nhà. Đến sau này mới biết chẳng biết từ lúc nào vợ chẳng còn đòi hỏi điều đó nữa. Khi ấy anh còn cảm thấy vui vì nghĩ đàn bà con gái là thế, không được chiều chuộng là bỏ bê việc nhà. Giờ nghĩ lại, có lẽ từ lúc đó vợ đã bắt đầu buông bỏ. Cô không cần anh nữa nên tự mình làm tất cả.
Vợ đã không còn mở miệng đòi tiền từ anh từ nhiều năm nay. Trước đây khi con còn nhỏ, tháng nào cô cũng yêu cầu anh đưa tiền. Mỗi lần vợ hỏi đến tiền, anh đều nói: “Em không tiêu ít đi được một tí à? Đàn ông kiếm tiền khổ lắm em có biết không?”
Anh nhớ rằng lúc đầu vợ sẽ đưa ra lý lẽ phản đối, nhưng rồi dần dà cô im lặng nghe và không nói gì thêm. Sau này con lên tiểu học, vợ bắt đầu đi làm. Kể từ đó, cô không còn mở miệng xin dù một đồng từ anh. Cả hai độc lập kinh tế từ thời điểm đó.
Anh không biết vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm anh kiếm được bao nhiêu. Anh nhớ có khoảng thời gian vợ bỗng tiêu nhiều tiền hơn, cô mua rất nhiều quần áo đẹp, mỹ phẩm xịn. Anh trách vợ, kết quả lần đầu tiên vợ cãi lại: “Tiền em kiếm được thì em tự tiêu. Em có tiêu tiền của anh đồng nào đâu? Anh lấy quyền gì mà quản em?” Anh bị choáng tại chỗ, nhưng cũng không quá để tâm. Không quản thì không quản, chỉ cần không đòi tiền nữa là được.
Đến bây giờ anh mới nhận ra có lẽ từ lúc ấy vợ đã không cần anh về mặt tài chính nữa. Mà không chỉ tài chính, sự độc lập của vợ còn ở mặt tinh thần. Cô bắt đầu không cãi nhau với anh nữa. Anh nói gì cô đều nghe. Nếu không muốn nghe, cô sẽ đi sang phòng khác. Lúc đó anh còn cảm thấy vợ mình cuối cùng cũng hiểu công dung ngôn hạnh là gì, không biết rằng thực tế cô cảm thấy việc cãi nhau với anh là không cần thiết.
Anh nghĩ về những năm vừa qua, quả đúng là mỗi khi anh muốn làm gì, vợ cũng kệ. Có lần anh không về nhà cả đêm, vợ cũng không buồn gọi điện. Khi đó anh cười mấy anh bạn bị vợ gọi về, tự cảm thấy họ thiếu bản lĩnh, sợ vợ. Giờ nghĩ lại, ít ra vợ chồng người ta còn quan tâm đến nhau, còn vợ anh thì dường như đã hết yêu, hết quan tâm anh từ lâu lắm rồi.
Vậy mà anh vẫn thấy tự hào và nghĩ vợ mình cuối cùng cũng biết cách im lặng. Ngay cả chuyện con cái, hình như vợ cũng không tranh cãi với anh nữa vì cô đã chăm lo mọi thứ cho con. Còn anh thì thích trí với việc chẳng phải lo gì. Anh khi đó còn tự mãn vì tất cả tiền học hành, luyện thi của con đều do vợ lo. Anh nghĩ em cứ chi đi, thay anh nuôi con đi, không cần anh bỏ tiền ra, anh càng mừng.
Trong vòng 10 năm, vợ anh tự kiếm tiền, tự nuôi con nhỏ, tự mình quán xuyến mọi thứ trong nhà. Ngay cả khi nhà vợ có chuyện gì, vợ anh cũng không mở miệng nhờ vả anh một câu. Anh đã từng dương dương tự đắc vì chuyện này, từng nghĩ làm vợ thì phải nên thế chứ. Thậm chí anh còn cảm thấy chỉ cần vợ nhờ vả một chút việc thôi là mình đã thấy phiền rồi. Anh không muốn để ý bất kỳ việc gì liên quan đến vợ. Chỉ cần vợ vẫn làm việc nhà, vẫn chăm lo cơm nước và không xin đồng tiền nào thì vợ làm gì anh đều không quan tâm.
Có một lần vợ bị bệnh, vợ gọi điện cho anh. Anh còn nhớ như in lời mình đã nói lúc đó: “Nhà đẻ em không ai lo cho em à? Mà em cũng có tiền thì tìm anh để làm gì?” Vợ anh cúp máy không nói gì nữa. Sau này khi vợ khỏe lại, anh cũng thấy hơi áy náy, cứ nghĩ vợ sẽ khóc nhưng cuối cùng vợ anh lại xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh càng đâm ra xem nhẹ, mình chẳng quan tâm cô ấy cũng có sao đâu.
Anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một người vợ an phận thủ thường lại kiên quyết như vậy khi ly hôn. Đó có phải là sự kiên quyết cô ấy đã gom góp được trong suốt quá trình hôn nhân đằng đẵng không giống như có lần vợ đã nói với anh: “Anh không còn là chồng của em từ lâu rồi, anh chỉ là bố của con em thôi.”……….
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
Vì thế cô chịu đựng 10 năm, chuẩn bị 10 năm, chờ con vừa đỗ đại học là lập tức ra đi. Thử nghĩ xem, anh thực sự chẳng có gì đáng để vợ phải nhớ nhung luyến tiếc nữa bởi vì trong cuộc hôn nhân này, chính anh cũng không tìm ra mình đã cho được vợ thứ gì. Chỉ có đứa con là điều duy nhất cả hai từng cùng hợp tác mang đến.
Bước ra khỏi tòa, anh đã khóc bởi vì anh không dám nghĩ đến tương lai sau này: bản thân phải tự nấu nướng, tự thu xếp việc nhà, tự đối mặt với mọi thứ. Anh cả đời này cũng không còn được thưởng thức những bát canh ấm nóng vợ mình từng nấu nữa. Còn vợ anh mỉm cười vì hôn nhân đối với cô chẳng mang lại điều gì tốt đẹp, ly hôn đối với cô đơn giản là không cần phải tiếp tục chăm lo cho một gã đàn ông xấu tính, không biết quan tâm mình.
**Bài học: Đàn ông đừng đợi đến khi con cái trưởng thành mới biết trân trọng vợ. Khi con còn nhỏ, bạn cảm thấy rằng người phụ nữ này sẽ không rời bỏ bạn. Chỉ cần bạn không mắc lỗi quá lớn, người phụ nữ này sẽ nhẫn nhịn bạn và bao dung cho bạn vì con. Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng vợ là phải dạy, tốt với cô ấy quá cô ấy sẽ sinh hư. Lạnh nhạt với cô ấy một chút, cô ấy mới vào nề nếp. Bạn ỷ vào thời gian cô ấy sinh con yếu đuối nên tha hồ bắt nạt, khinh thị, không chăm lo. Bạn ỷ vào tình thương cô ấy dành cho con, không muốn con phải lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn nên tha hồ phớt lờ, xa cách, thậm chí coi cô ấy như bảo mẫu miễn phí.
Nhưng bạn nhầm rồi. Chẳng qua lúc ấy cô ấy không còn sự lựa chọn nào khác. Khi cô ấy đã tích đủ sức rồi, khi cô ấy đủ mạnh mẽ rồi, khi con cái lớn rồi, cô ấy sẽ rời bỏ bạn không một chút do dự. Bởi một người đàn ông không yêu mình thì không có gì phải luyến tiếc, trừ khi đó là vì con của mình. Cả đời này có anh thật mệt mỏi, cả đời này không anh hạnh phúc biết bao.
Cuộc đời cái gì cũng có giá của nó. Những thứ mình đang có thì thấy nó bình thường, khi mất rồi mới thấy hối tiếc. Chính vì mình không biết trân trọng khi mình có nó. Đàn ông đừng đợi đến khi vợ ra đi mới nhận ra cô ấy quý giá thế nào. Hãy yêu thương vợ mình khi còn có thể. Hãy trân trọng những hy sinh thầm lặng. Hãy nhớ rằng, hạnh phúc không tự nhiên đến, nó được xây dựng từ sự quan tâm, chia sẻ và tôn trọng.





