Đại Tá Đi Công Tác 6 Tháng, Về Nhà Thấy Vợ Ôm Con Sốt Vẫn Bị Ép Hầu Hạ, Anh Lập Tức Ra Tay!

Đại Tá Đi Công Tác 6 Tháng, Về Nhà Thấy Vợ Ôm Con S/ốt Vẫn Bị É/p H/ầu H/ạ, Anh Lập Tức Ra Tay!

“Cô nhắm mắt lại mà nêm nếm. À, có nồi canh mà nấu mặn chát thế này thì ai nuốt nổi?”

Tiếng quát chát chúa vang lên giữa căn bếp ngột ngạt. Thanh Diệp giật mình, xót xa siết chặt đứa con chưa tròn một tuổi đang sốt hầm hập, khóc ngặt nghẽo trên vai. Mồ hôi ướt sũng lưng áo người mẹ trẻ, tóc rối bời. Một tay dỗ con, một tay cầm vá khuấy nồi canh. Cô cắn môi ngăn nước mắt.

Đằng sau cánh cửa hào nhoáng, người phụ nữ chỉ là kẻ hầ/u h/ạ không lương, bị bò/n rú/t đến tận cùng sức lực. Mùi thức ăn ám vào tạp dề cũ, tiếng thở dốc của c/on ố/m khiến không gian bếp ngột ngạt. Diệp lảo đảo, cán con nóng hổi áp vào má, nỗi xót xa cắt từng khúc ruột.

Bên ngoài phòng khách, bà Lan mặc lụa đắt tiền cùng em chồng Khánh Mai gác chân lên ghế nệm sang trọng, nhàn nhã gọt trái cây. Mai nhổ hạt nho xuống sàn Diệp vừa lau chùi, bĩu môi: “Chị dâu ăn bám anh Khang sinh thói lười biếng à? Cháu khóc thì ném bình sữa, bày đặt diễn kịch trốn việc.”

Lời nói như mũi ki/m đ/ộc đâ/m vào tim. Diệp thức trắng ba đêm bế con sốt mọc răng. Chồng cô, Minh Khang, là giám đốc công ty, bận công tác triền miên. Diệp cáng đáng mọi việc, hy sinh thầm lặng để chồng yên tâm. Nhưng đổi lại chỉ là khi/nh mi/ệt của mẹ chồng, trịch thượng của em chồng.

Bà Lan nhấp trà sâm, gõ nhẫn lên bàn: “Mai nói đúng. Nuôi cô tốn cơm tốn gạo. Không nhờ Khang tài giỏi, loại đàn bà quê mùa ra đường ăn xin từ lâu.”

Diệp quay mặt đi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay gầy. Cô vô dụng sao? Là ăn bám sao? Bà Lan và Mai đâu biết cơ ngơi bạc tỷ họ tận hưởng được xây từ thứ gì?

Đứa tr/ẻ giật mình khóc thét. Diệp run rẩy bưng tô canh ra. Mai quát: “Nhanh lên, lề mề như rùa!” Cô ta hất vỏ dưa ra giữa lối. Mắt nhòe lệ, Diệp vấp phải vỏ, trọng tâm đảo, lao về phía trước.

*Xoảng!* Bát sứ vỡ vụn. Bản năng người mẹ chiến thắng: Diệp xoay người ôm chặt con, hứng chọn bát canh đổ xuống nền. Nước canh văng lên cổ chân, tấy đỏ. Tiếng con khóc r/é khiến tim cô bó/p ngh/ẹt.

Không bàn tay đỡ, không lời hỏi han. Bà Lan bật dậy chỉ tay: “Trời đất, nấu cơm cũng hất đổ, đồ ă/n h/ại! Định làm bẩn sàn nhập khẩu à?” Mai bồi thêm: “Mẹ thấy chưa? Ăn b/ám sướng quá hó/a r/ồ.”

Những lời như d/ao cứ/a vào tâm can. Cô cúi gầm nhặt mảnh vỡ, sành cứa tay rớ/m m/áu. Nhưng nỗi đau ấy chẳng thấm gì so với uất nghẹn.

Ký ức ba năm trước ùa về. Khang khởi nghiệp thất bại, nợ nần chất chồng. Bà Lan và Mai chỉ biết trốn chủ nợ, không giúp được gì. Chính Diệp bắt xe về quê, quỳ trước bàn thờ mẹ, bán đi mảnh đất hương hỏa cuối cùng. Cô đưa tiền cho chồng trả nợ, nói dối là vay bạn bè để bảo vệ lòng tự trọng của anh. Nhờ số tiền ấy, Khang vực dậy, còn Diệp chấp nhận mang tiếng xấu.

“Còn ngồi đó? Dọn nhanh!” Tiếng bà Lan kéo Diệp về thực tại. Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở. Minh Khang đứng sừng sững, bộ đồ công sở nhăn nhúm, về sớm vì nhớ vợ con.

Mai vẫn hất hàm: “Dọn xong đi vắt nước cam cho tôi.”

Khang chết lặng. Vợ anh, người đã bán đất hương hỏa cứu anh khỏi phá sản, đang quỳ như tôi tớ, tay ôm con sốt, tay nhặt mảnh vỡ, cổ chân bỏng đỏ.

*Phịch!* Cặp da rơi xuống sàn. Bà Lan và Mai giật mình, mặt tái nhợt. “Khang, sao con về?”…………….

Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇

Diệp ngước nhìn chồng, nước mắt tuôn rơi. Khang quỳ xuống bên vũng canh, bất chấp quần ướt, đỡ lấy vai vợ: “Để anh.” Anh lau tay vợ, đưa lên trán con, nóng rực. Nhìn cổ chân vợ bỏng đỏ, sự xót xa hóa thành phẫn nộ.

Khang đỡ vợ ngồi dậy, quay lưng, mặt đanh lại lạnh lẽo. Anh tiến đến mâm cơm, hất tung tất cả. Bát đĩa vỡ tan, cơm canh văng tung tóe. Bà Lan và Mai hét thất thanh.

“Mẹ và em coi vợ con là cái gì?” Giọng Khang như sấm. “Con sốt 39 độ, vợ thức trắng ba đêm kiệt sức. Các người bắt cô ấy vừa bế con vừa nấu nướng, hầu hạ như ô xin?”

Bà Lan vỗ ngực: “Tao có quyền dạy con dâu! Nó ăn bám thì phải phục vụ.”

“Ăn bám?” Khang bật cười chua chát. “Các người tự hào cơ ngơi này do tôi làm ra?”

Anh bước ép sát: “3 năm trước phá sản, chủ nợ bùa vây. Mẹ và em ở đâu? Các người lánh về quê, tắt điện thoại mặc con đối diện tù tội. Ai ở lại? Ai nấu cháo cho con khi con say xỉn muốn chết?”

Khang chỉ tay về vợ: “Cô ấy bắt xe về quê, quỳ trước bàn thờ mẹ, bán đất hương hỏa. Số tiền tỷ ấy vực dậy công ty, mua căn nhà các người đang hưởng thụ. Tất cả là tiền máu mủ, mồ hôi nước mắt của vợ con.”

Bà Lan ngã phịch xuống ghế, mặt tái nhợt. Mai bưng miệng, mặt cắt không giọt máu. Họ đã khinh miệt Diệp, nào ngờ mình mới là kẻ ăn bám, sống ký sinh trên sự hy sinh của cô.

“Vì sợ lòng tự trọng của con, cô ấy nói dối là vay mượn. Cô ấy chịu đựng khinh miệt để giữ gia đình.” Giọng Khang nghẹn, nước mắt lăn dài. Anh quỳ xuống nắm tay vợ: “Diệp, anh xin lỗi. Anh mù lòa, không biết em khổ sở thế này.”

Diệp òa khóc, uất ức được giải tỏa. Vòng tay chồng ôm cô và con, hơi ấm chữa lành vết thương lòng.

Bà Lan luống cuống: “Mẹ không biết, mẹ chót dại.”

“Không biết?” Khang đứng dậy, mắt lạnh. “Dù là tiền của ai, trà đạp người vợ đang vắt kiệt sức là tận cùng tàn nhẫn. Căn nhà này không có chỗ cho kẻ vô tâm.”

Anh vuốt tóc vợ: “Thu dọn đồ, chúng ta đi ngay.”

Diệp sững sờ bước vào phòng. Bà Lan níu áo con: “Mày bỏ mẹ à?” Khang gỡ tay mẹ, lạnh lùng: “Đạo hiếu không có nghĩa trơ mắt nhìn vợ con bị trà đạp. Tôi bán nhà trả tiền đất hương hỏa cho Diệp. Mẹ và Mai tự bươn trải mà sống.”

Mai quỳ xuống: “Anh bán nhà thì em đi đâu? Thẻ tín dụng em quẹt hơn trăm triệu mua túi xách.” Khang rút điện thoại, khóa thẻ. “Bài học cho thói tiêu hoang. Tôi cắt viện trợ, chỉ gửi khoản nhỏ cho mẹ mua gạo. Muốn ăn ngon mặc đẹp thì tự kiếm tiền.”

Diệp bước ra với vali nhỏ, vài bộ quần áo cũ. Khang ôm con, nắm tay vợ, kéo vali. Họ bước qua đống đổ nát, qua nước mắt ân hận. Cánh cửa đóng sầm.

Những ngày sau, ác mộng ập xuống đầu hai mẹ con. Không tiền, không người dọn dẹp, căn nhà lạnh lẽo. Mai hết tiền cầu cứu bạn bè nhưng bị khóa máy. Không bằng cấp, cô đành làm rửa bát quán ăn. Nhìn đôi tay từng cắt tỉa móng giờ ngâm nước rửa bát nổi váng mỡ, cô òa khóc.

Bà Lan đổ bệnh trong đêm. Mai đang làm ca, bụng đói, bà làm vỡ bình thủy tinh. Nước mắt bà trào khi hình ảnh Diệp hiện về: mỗi lần bà ốm, Diệp túc trực, nấu cháo hành, bón từng thìa. Bà đối xử cay nghiệt với người đã hy sinh vì gia đình. Nỗi ân hận cắn dứt, nhưng quá muộn.

Trong căn hộ nhỏ ngoại ô, ánh nắng mai hắt lên mâm cơm giản dị. Tiếng trẻ con bi bô vang giòn. Đứa bé đã khỏe mạnh, hồng hào trong vòng tay cha mẹ.

Khang vòng tay ôm bờ vai gầy của vợ, hôn lên mái tóc: “Cảm ơn em vì không bỏ cuộc. Từ nay anh là mái nhà vững trãi nhất.”

Diệp mỉm cười hiền hậu thanh thản. Sự lương thiện và hy sinh chân thành sẽ được đền đáp. Còn những kẻ ích kỷ, trà đạp công sức người khác chắc chắn nếm trái đắng. Hạnh phúc gia đình phải vun đắp bằng thấu hiểu, trân trọng và bảo vệ lẫn nhau.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!