5 Năm Thiếu Úy Học Bên Nga Trở Về, Sững Sờ Khi Thấy Mẹ Nuôi Đứa Trẻ Lạ, Sự Thật Khiến Anh Chết Lặng…….

5 Năm Thiếu Úy Học Bên Nga Trở Về, Sững Sờ Khi Thấy Mẹ Nuôi Đứa Trẻ Lạ, Sự Thật Khiến Anh Chết Lặng…….

Tôi tên Vũ Minh Tuấn, 29 tuổi. Hôm đó là một ngày giữa tháng 10, tôi bay từ Nga về, không báo trước cho mẹ. Năm năm đi học xa nhà, tôi chỉ mong mau chóng về ôm mẹ.

Tôi bắt xe khách từ sân bay về Thái Nguyên. Cổng nhà vẫn là cái cổng sắt màu xanh đã cũ. Tôi đẩy cổng bước vào sân, định gọi “mẹ ơi” thì khựng lại. Mẹ tôi đang ngồi ở hiên nhà, cầm bát cơm bón cho một đứa trẻ con chừng bốn tuổi. Đứa bé thấy tôi thì giật mình, rụt vào lưng mẹ. Mẹ tôi quay lại, hai tay run lên, cái thìa rơi cạch xuống mâm.

Tôi vứt vali, chạy lại ôm mẹ. Mẹ gầy đi nhiều, tóc bạc gần hết. Tôi chỉ tay hỏi: “Ủa mẹ ơi, đứa nào đây?” Mẹ lúng túng: “À, thằng Tú, con của cái Hoa họ hàng xa gửi n/uôi hộ.”

Tôi tin ngay vì mẹ vốn hay thương người, nhưng trong lòng vừa thương mẹ vừa bực. Nhà mình đã nghèo, bố m/ất sớm, mẹ lại đi nuôi thêm trẻ con. Tôi g/ắt lên: “Mẹ bao nhiêu tuổi rồi mà còn lo chuyện bao đồng?” Mẹ không nói lại, chỉ cười trừ.

Tôi vào buồng, thấy trên tường vẫn dán tấm ảnh tôi chụp với Thảo – người yêu cũ – ngày trước khi tôi đi Nga. Nhìn bức ảnh, bao ký ức ùa về. Tôi từng th/ề gạt bỏ cô ấy ra khỏi tâm trí, nhưng giờ nhìn nụ cười của Thảo, ngực tôi lại tức nghẹn.

Ngày tôi sang Nga được ba tháng đầu, mọi thứ vẫn bình thường. Chúng tôi vẫn nhắn tin, gọi điện. Rồi đùng một cái, Thảo bặt vô âm tín. Tôi nhờ bạn đến nhà hỏi thì bảo Thảo không có nhà. Tôi sống trong hoang mang, viết hàng chục lá thư nhưng chẳng nhận được hồi âm. Cuối cùng tôi tự nhủ Thảo đã th/ay lò/ng, không chịu nổi cảnh yêu xa.

Bữa cơm tối, tôi hỏi mẹ: “Thảo lấy chồng rồi hả mẹ?” Mẹ khựng lại, tránh ánh mắt tôi, nói lảng sang chuyện khác. Tôi gặng hỏi thêm, mẹ mới bảo: “Thôi con ạ, người ta đã có cuộc sống riêng rồi, đừng hỏi làm gì cho thêm buồn.”

Sáng hôm sau, tôi thấy thằng Tú mặc chiếc áo len màu xanh rêu – chiếc áo mẹ đan cho tôi từ hồi tôi lên bốn, kỷ vật mà mẹ cất kỹ dưới đáy tủ. Tôi hỏi mẹ: “Sao mẹ lấy áo của con cho người khác mặc?” Mẹ l/ấp liế/ng: “Trẻ con mặc vừa thì cho nó mặc, để trong tủ cũng phí.”

Đến trưa, tôi đưa tiền cho mẹ sửa nhà, mẹ gạt phắt đi, bảo tiền đủ xài. Tôi thấy phi lý, mấy xào chè làm sao đủ nuôi thêm đứa trẻ? Tôi biết mẹ đang n/ói d/ối.

Buổi chiều, bà Tám hàng xóm nói vọng sang: “Này bà, thằng bé con cái Thảo ăn uống khá chưa?” Tôi đánh rơi con da/o. Thằng Tú là con của Thảo? Tại sao mẹ giấu tôi? Tôi lao ra gắt mẹ: “Thằng Tú là con của Thảo hả mẹ?”…………..

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Mẹ cố giấu nhưng tôi túm lấy tay mẹ, mẹ không còn cách nào khác.

Sáng hôm sau, tôi lên thành phố tìm nhà Thảo. Ông Khải – bố Thảo – ra mở cổng. Nghe tôi hỏi Thảo, ông sầm mặt: “Cái nhà này không có đứa con tên Thảo. Nó bước ra khỏi cổng này năm năm trước, tôi đã từ mặt nó.” Ông đóng sầm cổng.

Tôi đứng như trời trồng. Bỗng bà Thu – mẹ Thảo – chạy theo, kéo tôi vào ngõ, nắm tay tôi khóc: “Con ơi, Thảo chưa từng lấy chồng. Nó không có người đàn ông nào khác ngoài con.”

Bà kể: Ngày tôi đi Nga, Thảo có thai. Ông Khải bắt phá thai vì sợ tôi bỏ học về, Thảo không chịu. Ông ra tối hậu thư: bỏ thai hoặc bước ra khỏi nhà. Thảo đã bỏ đi trong đêm, cắt đứt liên lạc để tôi yên tâm học. Cô ấy thà để tôi hận còn hơn làm hỏng tương lai tôi.

Tôi về nhà, mẹ mới kể hết: Thảo bụng mang dạ chửa đi làm phụ việc quán cơm ở Bắc Giang, ngủ trong gầm cầu thang. Sinh con chỉ có mẹ tôi bên cạnh. Khi thằng Tú được một tuổi rưỡi, Thảo gửi con cho mẹ tôi, xin vào công nhân khu công nghiệp Bắc Ninh để kiếm tiền.

Mẹ lấy cuốn sổ ghi chép: tháng nào Thảo cũng gửi tiền, trích một phần mua sữa cho con, còn lại đổi ra đô la gửi sang Nga cho tôi. Những lần mẹ bảo “chè được giá, gửi cho con ít tiền” – đó là tiền Thảo tăng ca, đứng tê cả chân ở xưởng bánh để nuôi tôi ăn học.

Tôi gục xuống khóc. Tôi là đàn ông mà sống bằng sự hy sinh của hai người phụ nữ.

Sáng hôm sau, tôi chạy xe xuống Bắc Ninh tìm Thảo. Đến khu công nghiệp, tôi đợi đến giờ tan ca. Thảo bước ra, gầy đi nhiều, da xạm hốc hác. Tôi chạy lại, Thảo nhìn tôi, câu đầu tiên: “Tuấn về rồi à? Mẹ dạo này còn đau lưng không? Thằng Tú có quấy không?”

Nghe những câu hỏi đó, tim tôi vỡ vụn. Người phụ nữ chịu bao đắng cay, vắt kiệt sức để gửi tiền nuôi tôi, vậy mà gặp lại vẫn chỉ lo cho mẹ và con tôi. Tôi ôm cô ấy khóc nghẹn: “Anh xin lỗi, anh biết hết rồi. Em vất vả quá rồi Thảo ơi.”

Tôi đưa Thảo về nhà. Mẹ bế thằng Tú đứng chờ. Thằng bé nghe tiếng mẹ gọi, òa khóc chạy vào lòng Thảo. Hai mẹ con ôm nhau. Tôi ôm cả ba thế hệ vào lòng. Giây phút đó, tôi mới cảm nhận được thế nào là một gia đình trọn vẹn.

Sáng hôm sau, tôi đưa Thảo và thằng Tú sang nhà ông bà ngoại. Ông Khải cầm chổi đuổi, tôi quỳ xuống: “Thưa bác, năm xưa cháu nghèo hèn để Thảo khổ. Hôm nay cháu có bằng kỹ sư quân sự xuất sắc từ Nga về. Cháu xin bác một cơ hội để chứng minh.” Thằng Tú chạy lại ôm chân ông ngoại gọi: “Ông ngoại ơi!” Chỉ một tiếng gọi ấy, ông Khải sụp đổ, ôm cháu khóc.

Một tháng sau, chúng tôi tổ chức đám cưới. Mẹ tôi cười tươi rạng rỡ. Giờ đây tôi công tác trong quân đội, Thảo mở cửa hàng tạp hóa, thằng Tú chuẩn bị vào lớp một. Mỗi lần nhìn hai mẹ con, tôi biết ơn cuộc đời đã cho mình cơ hội để làm lại.

Qua câu chuyện này, tôi muốn nhắn nhủ: đừng bao giờ vội vàng đánh giá sự rời đi của một người khi chưa hiểu hết góc khuất đằng sau. Tình yêu chân chính luôn đi kèm với sự hy sinh.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!