Mẹ Tôi V/u O/an Con Dâu Ă/n C/ắp, 7 Năm Sau Bà Ng/ồi X/e L/ăn Khóc Gọi Đứa Cháu Nội Mà Không Được Đá/p Lời

Mẹ Tôi V/u O/an Con Dâu Ă/n C/ắp, 7 Năm Sau Bà Ng/ồi X/e L/ăn Kh/óc Gọi Đứ/a Ch/áu Nội Mà Không Được Đ/áp Lời

Tôi tên Hoàng, 34 tuổi, quê Nam Định. Từng là thiếu tá công an, có vợ hiền, có tương lai. Giờ tôi làm bốc vác ở bến xe, đẩy xe lăn chở mẹ già li/ệt nử/a người ra dưới chân núi mỗi chiều. Trên đỉnh núi là ngôi chùa cổ, nơi vợ tôi đã xuất gia và con trai tôi đang sống. Tôi chỉ cách con mấy trăm bậc thang nhưng không được bước lên. Tôi không có tư cách.

Tôi và Lan yêu nhau từ thời cấp ba. Cô ấy nghỉ học sớm để chăm bố già bệ/nh ti/m, đi làm thuê nuôi tôi ăn học. Nhà cô ấy nghèo, bố mẹ mấ/t sớm, chỉ còn ông bố gi/à bệ/nh t/ật. Thế mà cô ấy vẫn dành dụm gửi tiền lên Hà Nội cho tôi mỗi tháng. Tôi ra trường, cưới cô ấy trong căn phòng trọ ch/ật ch/ội. Những bữa cơm đạm bạc cô ấy nấu, tôi ăn mà thấy ngon hơn sơn hào hải vị. Cô ấy chờ tôi đi làm về đến tận khuya, cơm canh lúc nào cũng nóng hổi.

Nhưng rồi tôi được thăng chức, tiếp xúc với giới giàu có. Tôi gặp Linh – con gái một đại gia bất động sản. Cô ta sang trọng, quyến rũ, đưa tôi vào thế giới xa hoa mà tôi chưa từng mơ tới. Bố cô ta hứa sẽ đưa tôi lên thượng tá chỉ trong năm năm. Tôi bắt đầu chê Lan quê mùa, xấu hổ vì cô ấy. Tôi thấy bàn tay chai sạn của cô ấy khác xa bàn tay trắng nõn của Linh. Tôi thấy cách cô ấy nói chuyện mộc mạc khác xa sự lịch thiệp của Linh. Và tôi muốn thoát khỏi cái nghèo.

Tôi và mẹ dàn cảnh v/u o/an Lan ă/n cắ/p chiếc nh/ẫn cưới của bố. Đêm đó, tôi n/ém quần áo cô ấy ra ngoài, đóng sầm cửa. Cô ấy q/uỳ ngoài mưa van xin suốt đêm, tôi bịt tai không nghe.

Vài ngày sau, Lan quay lại. Mắt cô ấy trũng sâu, mặt tái nhợt. Cô ấy đưa tôi tờ giấy siêu âm: “Em có thai sáu tuần rồi. Đừng đuổi em, anh đừng đuổi con anh.” Tôi nhìn cái chấm nhỏ xíu trên tờ giấy, đó là con tôi. Nhưng tôi nghĩ đến biệt thự, đến tương lai thượng tá, đến cuộc sống sung sướng. Tôi x/é nát tờ giấy, ném vào mặt cô ấy: “Ai biết cái tha/i đó của ai? M/ày là đồ ă/n cắ/p, đồ lă/ng lo/àn. C/út đi!” Cô ấy qu/ỳ dưới mưa suốt một tiếng đồng hồ. Tôi đóng cửa b/ỏ m/ặc.

Tôi cưới Linh, sống trong nhung lụa, thăng tiến vùn vụt. Nhưng quả báo bắt đầu. Linh bị v/ô si/nh. Mẹ tôi ngày nào cũng khóc vì không có cháu. Linh rủ tôi đi cầu tự khắp nơi, cuối cùng đến một ngôi chùa cổ trên núi – nơi Lan đang sống.

Tại sân chùa, tôi thấy một cậu bé sáu tuổi quét lá. Cậu bé giống tôi như đúc. Trên vai cậu có vết bớt hình bán nguyệt – dấu ấn dòng họ nhà tôi. Mẹ tôi lao đến ôm lấy cậu bé khóc: “Cháu tôi, cháu đích tôn của tôi!” Rồi Lan xuất hiện. Đầu cô ấy cạ/o tr/ọc, mặc áo nâu sồng, khuôn mặt g/ầy g/ò, xanh xao. Cô ấy nhìn tôi như nhìn người xa lạ. Không giận, không hận, chỉ lạnh lùng như băng. Cô ấy ôm con vào nhà, đóng cửa.

Tôi đứng ch/ết lặng. Tôi vừa nhìn thấy con mình – đứa con mà tôi đã chối bỏ suốt bảy năm. Nó sống trong chùa, quét lá, mặc quần áo cũ rách. Trong khi tôi sống trong biệt thự, đi xe sang. Lần đầu tiên sau bảy năm, tôi thấy tội lỗi.

Linh chứng kiến tất cả. Về nhà, cô ta đe dọa tôi: ……….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

 

“Anh phải làm cho thằ/ng b/é biế/n mất. Nó không được về nhà này.” Tôi hèn nhát im lặng. Linh thu/ê gia/ng hồ lên chùa q/uấy ph/á, đổ nh/ớt, né/m mắ/m tô/m, mở loa ầm ĩ suốt đêm. Cô dùng tiề/n mua ch/uộc người trong ngành, đưa đoàn cán bộ lên chùa đe dọa niêm phong, dọa đưa bé Tâm vào trại m/ồ c/ôi. Lan gọi điện cho tôi, giọng tuy/ệt vọng: “Nếu còn làm khó mẹ con tôi, tôi sẽ ôm con re/o mình xuống vá/ch núi.”

Tôi lên chùa khuyên Lan nhậ/n tiề/n rồi bỏ đi. Cô ấy hất gáo nước vào mặt tôi: “Anh không có tư cách đứng trước mặt con tôi. C/út đ/i!” Tôi ra về, nh/ục nh/ã.

Ngày rằm tháng Tám, Linh thuê hơn hai ch/ục gia/ng hồ lên chùa cư/ớp b/é Tâm. Tôi đi theo, bất lực nhìn chúng đậ/p ph/á. Lan qu/ỳ dưới đất, dùng thân mình che chở cho con. Máu ch/ảy rò/ng ròng từ khóe miệ/ng cô ấy, từ vế/t thư/ơng trên đầu, nhưng cô ấy không buông tay. Bé Tâm khóc th/ét: “Mẹ ơi, con sợ!” Tiếng khóc x/é n/át ti/m tôi.

Lần đầu tiên tôi hành động. Tôi lao vào, dùng cờ lê đá/nh bọn c/ôn đ/ồ, dùng thân mình che chở cho hai mẹ con. Tôi b/ị đá/nh g/ãy xư/ơng, m/áu m/e b/e bét. Nhưng lúc đó, mẹ tôi bị x/ô ng/ã, đập đầu xuống th/ềm đá, bị tai bi/ến li/ệt nử/a người. Linh đứng nhìn, quay video rồi b/ỏ chạ/y. Cô ta cắ/t gh/ép video, v/u khố/ng tôi hành hung người dân, khiến tôi bị tước qu/ân tị/ch. Cô ta l/y d/ị tôi, đòi lại hết tài sản……………

Mẹ tôi nằm liệt, tôi làm bốc vác ở bến xe để nuôi bà. Tôi mất hết: vợ, con, nhà, chức, danh dự. Nhưng nỗi đau lớn nhất là không được gặp con. Lan không cho tôi nhìn mặt bé Tâm nữa.

Ba tháng nay, mỗi chiều tôi đẩy xe lăn chở mẹ ra dưới chân núi. Tôi ngước nhìn ngôi chùa cổ kính, nơi con tôi đang sống. Tôi nghe tiếng mõ vọng xuống, biết con đang tụng kinh cùng mẹ. Tôi chỉ cách con mấy trăm bậc thang nhưng không được bước lên. Tôi không có tư cách. Mỗi chiều, tôi đứng đó, nước mắt chảy dài. Mẹ tôi ngồi trên xe lăn cũng khóc, cố gắng gọi tên con: “Tâm… Tâm…” nhưng giọng bà chỉ còn là những tiếng ú ớ vô nghĩa.

Tôi viết thư xin lỗi Lan, thư cho con, nhưng không nhận được hồi âm. Tôi không mong cô ấy tha thứ. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi con tôi lớn lên, nó sẽ cho tôi cơ hội giải thích. Tôi muốn nói với nó rằng bố đã sai, bố đã hối hận và bố yêu nó dù bố không xứng đáng.

Bài học tôi rút ra: tiền bạc và quyền lực không đáng đánh đổi lương tâm. Người vợ Tào Khang là báu vật mà tôi đã vứt bỏ. Và quả báo không chừa một ai – tôi là bằng chứng sống cho điều đó. Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày tôi trả giá cho tội lỗi của mình. Tôi đứng dưới chân núi, nhìn lên ngôi chùa nơi con tôi đang sống, và đợi – dù phải đợi cả đời.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!