Tôi B/ị Ta/i N/ạn, Cả Nhà Chồng Mở Tiệc Ăn Mừng – Ai Ngờ Đó Chỉ Là Một Vở Kịch Được Giă/ng B/ẫy Từ Trước
Tôi nằm trên giường bệnh viện, miệng còn tanh m/ùi m/áu, thì chị Vân – người giúp việc từng được tôi coi như thân – ngồi bên cạnh, giọng run: “Nhà chồng chị… họ mở tiệc ở nhà rồi.”
Tôi khựng lại. Tay siế/t chặt tấm mền.
“Họ nói chị bị ta/i nạ/n ng/uy kịc/h s/ắp c/hết. Người ta cứ tưởng chị không qua khỏi.”
Chị ngập ngừng rồi nói tiếp từng lời như từng nh/át d/ao: “Mẹ chồng của chị vừa cười vừa nâng ly: ‘Từ lúc nó bước chân vô nhà này, tôi đã lo số tiền đó sớm muộn gì cũng bị mang đi. Ai ngờ tổ tiên thương, nó sắp chế/t rồi, tài sản đương nhiên thuộc về nhà mình.'”
“Ông cha chồng gật gù: ‘Hồi đó ng/u quá để nó đứng tên một mình, giờ thì hên, đỡ tốn công ki/ện tụn/g.'”
“Còn anh Tín… anh nói: ‘Chăm làm cái gì? Em mà biết nó ôm hết sổ tiết kiệm như vậy, em l/y d/ị nó từ sớm rồi. Giờ giải thoát cũng tốt.'”
Tôi cười đến bật ho. Một tay ôm bụng, một tay vẫn giữ tấm mền đã nhàu nát. Mắt cay nhưng không rơi nổi một giọt.
Ba năm làm dâu. Ba năm tôi nuôi cả nhà bằng tất cả niềm tin rằng tiền bạc có thể mua được sự trân trọng. Giờ đây tôi mới hiểu thứ họ mong tôi mang đến là tài sản chứ không phải sự hiện diện.
—
Tôi từng nghĩ sự nhẫn nhịn là cách tốt nhất để giữ lấy một mái nhà. Nhưng đến một thời điểm khi nhẫn nhịn bị xem là ng/u d/ại thì giữ lại chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ngay từ ngày ra mắt, mẹ chồng đã nhìn tôi bằng ánh mắt không giấu nổi sự soi mói. Bà liếc từ đầu đến chân rồi quay sang nói nhỏ với chồng: “Da trắng quá, người mỏng manh như vậy, kiểu này kh/ó s/inh.” Tôi nghe thấy chứ. Nhưng vì thương chồng tôi im.
Có lần tôi đang rửa bát, bà từ trong phòng bước ra, giọng chanh chua: “Dâu mà không đ/ẻ được thì cũng có khác gì cái cây cảnh, Tết xong rồi b/ỏ.”
Ba chồng lúc đầu còn làm thinh, về sau cũng góp giọng: “Tôi nói rồi, lấy vợ là phải chọn đứa cái tướng vượng phu. Nhìn cái mặt nó là biết không giữ được của rồi.”
Em chồng thì suốt ngày lướt mạng đặt đồ online rồi quay sang tôi: “Chị ơi, chị cho em mượn 200 triệu để làm vốn bán mỹ phẩm online nha.” Một tháng trôi qua rồi hai tháng tôi hỏi lại, cô ta bật cười: “Chị hỏi làm gì? Em là em chồng của chị mà. Tiền đó khác gì tiền trong gia đình mình đâu.”
Nhưng thứ đau nhất không phải những lần bị x/ỉa x/ói, mà là sự im lặng của người tôi gọi là chồng. Tôi nhớ có lần tôi bị đa/u bụ/ng dữ dội, gọi anh giữa đêm bảo đưa đi viện thì anh trả lời: “Em đừng suy diễn, cứ ngủ đi, mai còn dậy nấu cơm.”
Câu nói đó đối với tôi còn lạnh hơn cả nh/át d/ao c/ắt.
—
Sau cái đêm em chồng đem chuyện v/ô si/nh của tôi ra làm trò đ/ùa, tôi không ngủ được. Và rồi tôi hiểu mình không thể chờ nữa. Tôi phải tự kéo mình ra. Nhưng không phải là bỏ đi trong im lặng mà là rời đi với danh dự và khiến những kẻ từng ch/à đạ/p tôi phải nế/m lại tất cả.
Tôi bắt đầu kế hoạch. Tôi viết một bản di chúc gi/ả: “Toàn bộ tài sản của tôi sẽ chuyển cho ba mẹ chồng và chồng.” Và đúng như tôi dự đoán, Tín tìm thấy nó.
Buổi tối hôm đó, anh nói: “Anh tính nói chuyện này. Nhà bên nội dột nát, anh xin em ứng trước 500 triệu nha.” Tôi giả vờ do dự rồi gật đầu. Tôi viết một tờ ủy nhiệm chi giả, không có giá trị pháp lý. Anh không nhận ra vì anh chẳng buồn nhìn kỹ. Anh chỉ nhìn thấy tiền.
Chính từ khoảnh khắc đó tôi biết kế hoạch của mình đã bắt đầu đi đúng hướng.
—
Tôi thuê một chiếc xe cũ, hẹn giờ trên một con phố vắng. Chỉ cần một cú tông nhẹ, m/áu g/iả được đổ ra vừa đủ. Mọi thứ được tính toán chính xác từng phút…………..
Chiều hôm đó tin tức tôi bị tai nạn lan truyền. Cô Vân kể lại rõ từng câu từng chữ: bà Hòa bảo “vui chứ sao không vui”, ông Hùng nói “của mình hết chứ của ai”, còn Tín nhận cuộc gọi từ bệnh viện hỏi về nhóm máu hiếm thì lắp bắp: “Tôi đang đi công tác xa, cha mẹ vợ tôi đã mất hết cả rồi.”
Rồi cuộc gọi thông báo tôi đã chết. Tín tắt máy. Bà Hòa thở phào: “Cô ta chết là tổ tiên phù hộ cho nhà mình.” Cả căn nhà nghe tin tôi sắp chết mà cha chồng ung dung uống trà, mẹ chồng ngân nga bài bolero, em chồng tụ tập cà phê với bạn, còn chồng tôi chẳng hề rơi một giọt nước mắt.
—
Chiều hôm đó tôi bước xuống từ chiếc taxi, đứng trước cổng căn nhà. Trong tay tôi là túi xách da nhỏ, bên trong là thứ khiến cả một gia đình phải rúng động. Tiếng cười nói từ trong sân vọng ra. Bữa tiệc đã bắt đầu.
Tôi đẩy cửa bước vào, mặc một chiếc váy đen dài chấm gót. Tóc xõa ngang vai, mặt không son phấn, ánh mắt lạnh tanh. Sự xuất hiện của tôi là cú sốc đầu tiên. Em chồng hét lên: “Ma… ma kìa mẹ!” Ba chồng đứng bật dậy: “Nó chưa chết hả?” Mẹ chồng tái mặt: “Mày định làm trò gì?”
Tôi không trả lời. Tôi bước lên, dừng lại trước mâm cơm: “Tôi không chết. Nhưng một người phụ nữ bị chính gia đình chồng tổ chức tiệc ăn mừng cái chết của mình thì cái tình nghĩa đó cũng nên chôn sâu đi.”
Tôi mở túi lấy ra sấp giấy: “Tất cả tài sản đứng tên tôi đã được ủy quyền cho quỹ học bổng từ ngày 25 tháng trước. Bất kỳ ai cố tình tranh chấp sẽ bị xử lý hình sự. Tờ giấy chuyển nhượng hồi nãy chỉ là bản thử nghiệm pháp lý không có giá trị vì chưa được công chứng. Tôi cố tình để lọt ra ngoài để biết ai thật lòng, ai háo danh.”
Tôi bước gần lại nhìn mẹ chồng: “Bà từng nói tôi chết là tổ tiên phù hộ. Bây giờ tôi sống trở lại rồi, bà có nên bảo tổ tiên phải xin lỗi bà một tiếng không?”
—
Sau đêm đó, cả khu phố rúng động. Ba chồng khóa cửa mấy hôm. Em chồng gấp rút đi tìm người bao chữa vụ nợ thẻ tín dụng. Còn Tín – thẹn quá hóa giận – nộp đơn ly hôn. Tôi cũng chẳng có gì nuối tiếc.
Vài tháng sau, Tín cưới vợ mới. Mẹ chồng đứng giữa sân, tay cầm micro: “Con bé này có tướng sanh con, hiền lành, xinh đẹp. Không như ai đó.” Nhưng chưa đầy hai tháng, Tín phát hiện vợ mới mang thai từ trước khi quen nhau. Cô ta ôm toàn bộ số tiền mẹ chồng đưa tạm ứng hơn 2 tỷ biến mất.
Em chồng bị khởi kiện vì gian lận hóa đơn, dự án đất nền hóa ra là dự án ma. Cô bị truy tố ra hầu tòa. Ba chồng nằm một chỗ trong căn nhà trọ ngoại ô sau cơn tai biến, không còn uy nghiêm, chỉ còn đôi mắt trống rỗng.
—
Một hôm tôi gặp bà Hòa ở quán nước. Bà lỏng không đứng trước quán, tay ôm xấp vé số cũ nát, áo bà sờn vai. Ánh mắt bà và tôi chạm nhau. Bà cúi gằm xuống, kéo nhẹ vành nón che mặt, lùi vội về phía sau. Không một tiếng chào. Tôi vẫn đứng đó không bước tới, cũng không quay đi. Chỉ nhìn – một cái nhìn không oán không giận.
Tối đó tôi nhận được phong bì của Linh. Lá thư vỏn vẹn: “Chị sống tốt chứ? Em xin lỗi vì tất cả.”
Mấy ngày sau tôi ghé ngang con ngõ cũ. Căn nhà đã bị ngân hàng siết. Không còn tiếng chén bát, không còn tiếng bà Hòa gọi tôi vào nấu cơm. Tôi đứng đó, tay chạm vào tường gạch cũ, miệng thì thầm: “Hóa ra tha thứ không phải để họ yên ổn mà là để mình được tự do.”
Một cơn gió thổi qua nhẹ mà lạnh. Tôi kéo lại khăn choàng cổ, cười nhạt. Lòng tôi không nhẹ như mây nhưng cũng không còn nặng như đá. Nó chỉ trống như một căn phòng vừa được dọn sạch – không còn vương bụi của những năm tháng bị coi thường, bị tổn thương và bị xem là người dưng ở nơi mình gọi là nhà.





