Vừa Đẻ Con Trai Với Nhân Tình, Chồng Định Sang Tên Căn Hộ… 5 Phút Sau Vợ Bước Vào Cùng Đội Kiểm Toán và cái kết……

Vừa Đẻ Con Trai Với Nhân Tình, Chồng Định Sang Tên Căn Hộ… 5 Phút Sau Vợ Bước Vào Cùng Đội Kiểm Toán và cái kết……

Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc nhà hàng năm sao hắt xuống những ly rượu thủy tinh, tạo nên vệt sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Nam đứng trên sân khấu trong bộ vest chỉnh tề, cầm micro chất giọng trầm ấm: “10 năm trôi qua, anh vẫn luôn cảm ơn đời vì đã cho anh gặp được em.” Hắn quỳ một chân xuống, đeo chiếc nhẫn kim cương vào tay vợ. Tiếng pháo tay vang lên như vỡ trận.

Phương đứng đó, nụ cười trên môi giữ ở mức vừa phải, đủ lịch sự, đủ dịu dàng. Nhưng ngón tay cô nơi chiếc nhẫn vừa đeo lại lạnh ngắt như băng. Cô không hề rung động, bởi chỉ mới chiều nay, cô đã biết chiếc nhẫn này được thanh toán bằng tài khoản ngân sách đào tạo nhân sự của tập đoàn – quỹ khống do chính Nam ký duyệt.

Dưới bàn tiệc, bà Cúc – mẹ Nam – đi lại xông xáo, cố tình cất giọng thật to: “Thời buổi này kiếm đâu ra người đàn ông thành đạt, phong nhã mà lại thủy chung như nó?” Rồi bà hạ giọng nhưng đủ để cả bàn tiệc nghe: “Nói thật chứ, 10 năm rồi không đẻ nổi một đứa con trai nối dõi. May mà thằng Nam nó còn thương tình.”

Phương nghe không sót một từ. Cô không thèm đôi co. Sự im lặng của cô là sự khinh bỉ dành cho những kẻ đang tự răng bẫy trói buộc chính mình.

Đột nhiên, màn hình điện thoại Nam rung lên. Dòng tin nhắn từ người gửi tên “thực tập sinh” hiện lên: “Anh ơi, con lại đạp này, khi nào anh về với mẹ con em?” Nam giật thót, nhanh tay úp điện thoại xuống bàn. Hắn liếc nhìn vợ, nhưng Phương vẫn chậm rãi nhấp nước, gương mặt không chút biến đổi.

Nam đứng dậy: “Anh có điện thoại khẩn từ đối tác.” Phương gật đầu: “Anh cứ đi.” Nam quay lưng đi nhanh về phía hành lang vắng người.

Căn hộ chung cư cao cấp tầng 30. Nam mở cửa bước vào, nới lỏng cà vạt. Thanh Lam từ phòng ngủ bước ra, bụng bầu vượt mặt, nước mắt lăn trên má: “Anh còn về đây làm gì? Anh vừa trao nhẫn cho vợ anh trước mặt bao nhiêu người!” Nam ôm lấy cô, giọng dịu dàng: “Đó chỉ là kịch bản anh phải diễn. Em biết tính anh mà.”

Lam ngước nhìn: “Em sắp đến ngày sinh rồi. Anh hứa sang tên căn hộ này cho em, nhưng đến giờ anh vẫn chưa ly hôn.” Nam bế cô ngồi lên đùi: “Anh đã gạch tên cô ta khỏi danh sách nhận cổ phần rồi. Chỉ cần em sinh con trai, tất cả sẽ là của mẹ con em.”

Hắn rút điện thoại gọi cho Quốc Huy, chuyên viên kiểm toán: “Chú làm ngay lệnh duyệt chi khẩn cấp 500 triệu, ghi lý do chi phí đối ngoại, chuyển vào tài khoản cá nhân anh.” Huy ngập ngừng nhưng Nam cắt ngang: “Chú mới lên làm kiểm toán quên ai là người kéo chú lên ghế đó rồi ạ?”

Cùng lúc đó, tại phòng làm việc riêng, Huy đặt điện thoại xuống. Hắn không hề bấm lệnh chuyển tiền. Đôi tay gõ liên hồi trên bàn phím, màn hình hiện lên từng dòng sao kê chi tiết những khoản rút tiền khống do Nam ký duyệt suốt hai năm qua. Huy hiểu rõ ai mới là người sống có tình có nghĩa – chính Phương đã âm thầm trả nợ cho gia đình Huy, định hướng cho Huy học ngành kiểm toán và đưa Huy vào tập đoàn.

Huy xuất toàn bộ tệp dữ liệu mã hóa chứa chứng cứ tham ô, bấm vào hộp thư riêng của Phương rồi nhấn gửi.

Đêm khuya, Nam giật mình tỉnh giấc vì tiếng Lam gào khóc. Đứa trẻ đòi ra đời sớm hơn dự kiến. Hắn vội vã đưa Lam đến bệnh viện quốc tế, đăng ký phòng VIP 15 triệu đồng một đêm. Bà Cúc cũng có mặt, mắt sáng rực: “Phòng đẻ mà rộng rãi, sang trọng như cung điện thế này cơ à?”

Nam ra hành lang, tháo cúc áo, soạn tin nhắn cho Phương: “Anh phải đi công tác đột xuất hai ngày.” Hắn nhếch môi cười khinh bỉ, tin chắc vợ vẫn đang chìm trong giấc ngủ ngây thơ.

Cùng lúc đó, Phương ngồi trong phòng làm việc, đối diện là luật sư riêng và Chủ tịch Hội đồng quản trị. Luật sư đặt sấp hồ sơ lên bàn: “Toàn bộ chứng cứ tham ô và đơn ly hôn đơn phương đã hoàn thiện. Tòa án đã chấp nhận lệnh phong tỏa tài sản khẩn cấp.” Chủ tịch Hoàng nhấp trà: “Ngày mai cuộc họp hội đồng quản trị, ta sẽ cho nó biết thế nào là cái giá của sự ngông cuồng.”

Phương nhìn tin nhắn của chồng, gõ lại: “Anh đi cẩn thận, nhớ giữ sức khỏe cho sự kiện lớn ngày mai.”

Tiếng khóc chào đời xé tan bầu không khí. Bác sĩ bế đứa trẻ ra trao tận tay Nam. Bà Cúc nhanh tay rút kiềng vàng đeo vào cổ Lam: “Đẻ được cháu đích tôn là có công lớn nhất!” Nam bế con ngồi xuống: “Ngày mai anh sẽ sang tên căn hộ cho em.”

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng VIP bật mở tung……………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Phương bước vào trong bộ công sở đen quyền lực, sau lưng là Chủ tịch Hoàng, toàn bộ ban giám đốc và đội kiểm toán độc lập.

Nam giật bắn, bàn tay run làm rơi lắc bạc xuống sàn. Bà Cúc nhảy dựng lên: “Cô tới đây làm gì? Đã không đẻ được con trai còn đến ám quẻ à?”

Phương không buồn nhìn bà. Cô cắm thiết bị kết nối vào tivi, màn hình bừng sáng với toàn bộ hồ sơ kiểm toán. Hợp đồng khống, lệnh chi trả sai quy định hiện ra chi tiết. Tổng số tiền tham ô lên tới 1,8 tỷ. Quốc Huy chậm rãi bước ra từ sau lưng Chủ tịch, cúi đầu chào Phương, hoàn toàn quay lưng với kẻ từng là sếp.

Phương bấm sang trang tiếp theo: bản sao đơn ly hôn đơn phương cùng quyết định phong tỏa tài sản. Toàn bộ bất động sản, bao gồm căn hộ Nam hứa sang tên cho nhân tình, đều thuộc quyền sở hữu riêng của Phương trước hôn nhân. Cuối cùng là quyết định sa thải Nam và hồ sơ vi phạm chuyển sang cơ quan điều tra.

Nam quỵ xuống sàn. Bà Cúc hoảng loạn lao đến giật kiềng vàng trên cổ Lam: “Trả lại đây đồ mỏ quạ!” Lam ôm con khóc nấc, nhận ra mình chỉ là một kẻ mù quáng bị cuốn vào trò chơi rối trá.

Nam bò về phía Phương, ôm chặt chân vợ: “Em ơi, anh sai rồi. Anh bị cô ta quyến rũ. Em cứu anh lần này!” Lam gào lên, tát thẳng vào mặt Nam: “Đồ hèn hạ! Chính miệng anh nói vợ anh tẻ nhạt, sống không có tình cảm. Bây giờ anh đổ hết lên đầu tôi?”

Phương đứng lặng, quan sát màn kịch nhếch nhác. Cô bước đến chiếc nôi, nhìn đứa trẻ sơ sinh, ánh mắt dịu lại. Cô đặt phong bì dày lên bàn: “Chi phí sinh nở tôi đã thanh toán. Đừng dùng đứa trẻ để đổi vinh hoa. Hãy tự làm bằng sức mình nuôi con.”

Hai chiến sĩ công an bước vào, đọc lệnh bắt giữ. Tiếng còng số tám vang lên khô khốc. Nam bị dẫn đi trong sự khinh bỉ của toàn thể mọi người. Bà Cúc gào khóc, ngã ngửa ra sàn, nhưng không ai ngoảnh lại.

Phương bước ra khỏi bệnh viện. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu trên gương mặt cô. Cô tháo chiếc nhẫn kim cương, thả vào thùng rác. 10 năm thanh xuân uổng phí chính thức kết thúc.

Xe hơi đã đỗ sẵn, luật sư mở cửa. Phương ngồi vào ghế sau, kéo kính cửa sổ xuống, để gió mát thổi tung tóc. Xe chậm rãi hòa vào dòng người. Cô mỉm cười bình yên – một chương cũ đã khép lại, và cuộc đời độc lập, rực rỡ của cô mới thực sự bắt đầu.

Kẻ reo gió ắt gặt bão. Những kẻ dùng lừa lọc để mưu cầu vinh hoa sẽ thu về sự nhục nhã và vỡ vụn trước đòn trừng phạt của pháp luật. Người phụ nữ biết buông bỏ đúng lúc để ngẩng cao đầu bước tiếp – đó không phải là sự kết thúc, mà là khởi đầu của một cuộc đời tự do và rực rỡ nhất.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!