Chồng Bận Đi Công Tác, Vợ Một Mình Đi Khám Thai – Sốc Lặng Khi Thấy Anh Hớt Hải Dìu Một Sản Phụ Sắp Sinh Vào Phòng…..

Chồng Bận Đi Công Tác, Vợ Một Mình Đi Khám Thai – Sốc Lặng Khi Thấy Anh Hớt Hải Dìu Một Sản Phụ Sắp Sinh Vào Phòng…..

Tôi tên Đặng Mỹ Duyên, 35 tuổi. Tôi từng nghĩ nỗi đau lớn nhất của một người vợ là bắt gặp chồng phản bội. Nhưng chiều hôm ấy, khi đang ôm bụng bầ/u hơn bảy tháng ngồi trước cửa phòng khám sản, tôi mới hiểu có những nỗi đau còn c/ay đ/ắng hơn cả việc mất chồng.

Chồng tôi Trần Quốc Bảo, kỹ sư giám sát công trình, thường xuyên đi tỉnh. Ba năm trước, mẹ chồng tôi bà Nguyễn Thị Lệ bị t/ai bi/ến, n/ửa người yếu. Bảo khi đó đang theo công trình ở Bình Dương: “Hay mình thuê người chăm mẹ?” Tôi nhìn bà Lệ nằm trong phòng b/ệnh: “Em xin nghỉ một thời gian, khi nào mẹ đỡ thì em đi làm lại.”

Những tháng đầu cực kỳ vất vả. Bà Lệ việc gì cũng cần người đỡ. Có hôm 3 giờ sáng bà làm ướt giường, tôi thay ga xong vừa nằm xuống thì 5 giờ 30 chuông báo thu/ốc lại kêu. Vài tháng thành một năm, một năm thành hai năm, rồi sang năm thứ ba. Bảo ban đầu biết ơn, sau dần quen. Một tối tôi mệt quá, Bảo nhìn rồi hỏi: “Sao em lúc nào cũng rã rời vậy?” Tôi cười nhạt: “Đêm qua mẹ gọi ba lần, em ngủ được có hơn bốn tiếng.” Anh nói tỉnh queo: “Em ở nhà mà chưa tranh thủ ngủ bù được chứ có đi làm đâu mà mệt.”

Tôi đặt bát xuống. Anh thấy mặt tôi thay đổi thì chống chế: “Anh nói vậy thôi, em lại t/ự á/i.” Tôi không cãi. Người ta vẫn nói một điều nhịn chín điều lành. Nhưng sau này tôi mới hiểu, nhịn đúng lúc là khôn, còn nhịn mãi đôi khi lại dạy người khác rằng mình chịu được tất cả.

Căn nhà chúng tôi đang ở, bố mẹ tôi đã tặng riêng cho tôi trước khi cưới. Bố tôi từng dặn: “Nhà bố mẹ cho con thì giữ giấy tờ cho kỹ.” Tôi cười ông lo xa.

Rồi cuối cùng sau nhiều năm mong con, tôi có thai. Bác sĩ báo là bé gái. Bà Lệ cũng cười, nhưng chỉ vài giây sau bà bu/ột miệ/ng: “Con đầu là gái cũng được. Sau này cố thêm thằng c/u cho có nếp có tẻ.” Tôi nghe hơi chạnh lòng nhưng bỏ qua.

Sáng thứ hai hôm ấy, Bảo kéo vali đi Đà Nẵng bốn ngày. Tôi không hề biết đó là buổi sáng cuối cùng tôi nhìn anh bằng niềm tin nguyên vẹn.

Khoảng hơn 4 giờ chiều hôm đó, tôi đang ngồi trước cửa phòng khám sản thì thấy chiếc ô tô màu xám quen thuộc. Tôi tự nhủ chắc mình hoa mắt. Bảo đang ở Đà Nẵng, chính anh vừa gọi video cho tôi chưa đầy ba tiếng trước. Vừa ngồi xuống ghế chờ, tôi nghe tiếng phanh xe gấp. Một người đàn ông vòng qua đầu xe, mở cửa dìu một phụ nữ bước ra. Cô ta mặc váy bầu, một tay ôm bụng. Tôi nhìn thấy nghiêng mặt anh: Trần Quốc Bảo, chồng tôi. Chiếc sơ mi xanh đậm sáng thứ hai tôi đã là cho anh.

Người phụ nữ khuỵu gối: “Anh Bảo, em đau quá.” Bảo tái mặt, vòng tay ôm cô ta. Một cô điều dưỡng đẩy xe lăn chạy ra. Bảo cuống quýt: “Bác sĩ ơi giúp với!” Người điều dưỡng hỏi: “Anh là người nhà sản phụ phải không?” Bảo không trần trừ: “Vâng, vợ tôi sắp đ/ẻ rồi.”

Hai chữ “vợ tôi” xuyê/n thẳ/ng vào tai tôi. Tám năm hôn nhân, 3 năm tôi nghỉ việc chăm mẹ anh, một đứa con gái đang nằm trong bụng tôi. Vậy mà ngay trước mặt tôi, anh gọi một người đàn bà khác là vợ. Nếu tôi xông ra lúc ấy, Bảo sẽ biết tôi đã phát hiện. Rồi sao nữa? Một trận cãi nhau giữa hành lang bệnh viện, một đám người đứng quay điện thoại. Tôi có thể làm ầm lên cho hả giận 10 phút, nhưng rồi tôi sẽ trở về với cái gì? Tôi nhắm mắt lại. Người ta hay bảo giận quá mất khôn. Tôi chưa bao giờ thấy câu ấy đúng đến vậy.

Khoảng 20 phút sau, bác sĩ vào khám. Thai vẫn ổn. Tôi bước ra khỏi phòng khám mà không tìm Bảo.

Khoảng gần 9 giờ tối hôm sau, tôi phát hiện chiếc điện thoại Android cũ giấu sau đầu giường của mẹ. Một thông báo Zalo hiện lên:

“Mẹ yên tâm, anh Bảo đang ở với con. Mẹ đừng để chị Duyên biết chuyện nhé.” Người gửi: Diệp. Tôi đứng bất động. Một thông báo khác hiện lên, lần này là tên Bảo: “Mẹ cứ bảo chân đau, đừng tập nhiều trước mặt Duyên. Cô ấy đi làm lại thì phiền.”

Tôi phải vịn tay vào thành giường. Cảm giác lúc bắt gặp Bảo ở bệnh viện là một nh/át d/ao. Còn câu này giống như ai đó chậm rãi xoáy n/hát da/o ấy sâu thêm. Bà Lệ chợt động mình. Bà nhìn thấy chiếc điện thoại trong tay tôi, khuôn mặt lập tức đổi sắc. Hai mẹ con nhìn nhau, không ai nói một lời. Tôi đặt máy trở lại đúng túi vải, kéo chiếc gối về vị trí cũ: “Mẹ ngủ đi, muộn rồi.”

Sáng hôm sau tôi phát hiện …………..

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

tôi đọc lại hồ sơ phục hồi chức năng của mẹ. Bản đánh giá cách đây gần 10 tháng ghi: “Có thể đứng với khung hỗ trợ trong thời gian ngắn. Có khả năng di chuyển vài mét khi có người giám sát.” Tờ giấy không nói mẹ khỏe, nhưng nó cũng không giống hình ảnh người phụ nữ suốt nhiều tháng qua chỉ cần tôi chậm vài phút là gọi: “Duyên ơi, đỡ mẹ ngồi dậy.”

Tối đó, tôi gọi cho luật sư Võ Thanh Mai: “Chị Mai, em muốn ly hôn.” Tôi bắt đầu thu thập sao kê tài khoản chung. 13 tháng liên tiếp, mỗi tháng 14,8 triệu đồng chuyển tới một đơn vị quản lý căn hộ. Một khoản 32 triệu đồng chuyển tới bệnh viện tư. Một khoản 18,6 triệu đồng chuyển tới cửa hàng đồ trẻ em. Nhiều khoản nhỏ hơn chuyển trực tiếp cho Lâm Ngọc Diệp. Tổng số tiền hơn 236 triệu đồng.

Tôi thuê một căn hộ hai phòng ngủ cho Bảo và mẹ chuyển đến. Tôi tìm cô Phượng, người từng làm hộ lý nhiều năm, thuê cô đúng bảy ngày. Tôi viết lại lịch chăm mẹ: 6 giờ đo huyết áp, 7 giờ ăn sáng, 8 giờ uống thuốc, 10 giờ vận động nhẹ. Tên thuốc, liều dùng, số bác sĩ điều trị, số điện thoại cơ sở phục hồi chức năng. Từng dòng chữ giống như tôi đang bàn giao một công việc mình đã làm quá lâu mà không hề có ngày nghỉ.

Tối chủ nhật, tôi đứng trước phòng mẹ rất lâu. Tôi kéo ghế ngồi đối diện, lấy chiếc điện thoại Android cũ từ sau đầu giường đặt lên bàn giữa hai mẹ con. Mặt bà Lệ trắng bệch. Tôi hỏi: “Mẹ biết chuyện anh Bảo và Ngọc Diệp từ bao giờ?” Mẹ cắn môi: “Chuyện vợ chồng chúng mày thì tự hỏi nhau.” “Con hỏi mẹ có định nói với con không?” Mẹ bực lên: “Nói rồi để nhà cửa tan nát à? Mày đang có bầu, mẹ nói ra rồi có chuyện thì ai chịu?” Tôi hỏi: “Hay vì con của Diệp là con trai?” Mẹ không trả lời. Tôi đứng dậy: “Con không bỏ mẹ. Con chỉ không tiếp tục là người duy nhất gánh mẹ nữa. Anh Bảo đã về rồi, mẹ có con trai ruột ở đây.”

Ly hôn kéo dài nhiều tháng. Căn nhà được xem xét theo nguồn gốc bố mẹ tặng riêng cho tôi trước khi cưới. Khoảng hơn 236 triệu đồng từ tài khoản sinh hoạt chung dùng cho cuộc sống với Ngọc Diệp cũng được đưa vào làm rõ. Sau khi Bảo và mẹ ổn định chỗ ở, tôi hoàn tất việc chuyển nhượng căn nhà. Ngày giao chìa khóa, tôi đứng giữa phòng khách trống, nhìn vệt tường nơi từng kê giường cho mẹ Lệ. Tôi không khóc.

Tám năm trước, tôi bước vào đó với một chiếc vali cưới. Cuối cùng tôi bán nó mà không khóc. Nhà là nơi để sống, một khi nó chỉ còn giữ những điều khiến người ta không thể thở, giữ căn nhà chưa chắc đã là giữ mái ấm.

Sau ly hôn, tôi quay lại nghề kế toán. Mấy tháng sau, tôi góp vốn cùng một chị điều dưỡng trưởng đã nghỉ bệnh viện để mở dịch vụ chăm sóc người cao tuổi tại nhà. Trong buổi xây quy trình, tôi đề nghị gia đình phải có người thân phối hợp, không giao toàn bộ trách nhiệm chăm sóc cho một cá nhân. Mọi người thấy bình thường, chỉ mình tôi biết vì sao dòng ấy quan trọng.

Một buổi chiều, tôi tới bệnh viện làm hồ sơ cho khách hàng thì gặp lại mẹ Lệ. Bà ngồi xe lăn, Bảo đứng phía sau. Tôi dừng lại: “Mẹ đi tái khám ạ?” Bà nhìn tôi, mắt đỏ lên: “Ừ. Con khỏe không?” “Dạ, con khỏe.” Bà muốn nói gì đó nhưng rồi chỉ gật đầu. Tôi chào và bước đi. Khi tôi đi xa vài bước, nghe phía sau mẹ hỏi: “Duyên chắc không bao giờ về nữa đâu con nhỉ?” Bảo im một lúc: “Nhà đó mẹ về, con tự tay đẩy cô ấy ra mà.” Tôi không quay lại.

Tối đó, tôi mở hồ sơ khách hàng mới. Tôi thêm vào phần ghi chú: “Người nhà phải cùng tham gia.” Ba năm trước, có người từng nói với tôi: “Ở nhà chăm mẹ thôi mà, có gì mà mệt.” Bây giờ công việc ấy có tên, có giờ làm, có chuyên môn, có ngày nghỉ và có giá trị. Tôi không chiến thắng vì Bảo sống khổ hơn tôi. Tôi chiến thắng vì cuối cùng tôi hiểu lòng tốt cũng phải có ranh giới. Hiếu thảo là điều đáng quý, nhưng không ai được lấy hai chữ ấy làm cái cớ để đẩy trách nhiệm của mình lên vai người khác. Công việc chăm sóc trong gia đình dù không có bảng lương vẫn là lao động cần được nhìn nhận và trân trọng.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!