Vừa L/y Hô/n Ở Tòa Về, Em Chồng C/hặn Cửa Bảo “C/út” – Tôi Rút Sổ Đỏ Đáp: “Nhà Này T/ao Bán Rồi”
Tôi là Trần Thu Hà, 39 tuổi. Bảy năm trước, tôi mua căn nhà ba tầng ở Gò Vấp bằng tiền tiết kiệm cả đời và tài sản cha để lại. Ngày nhận chìa khóa, tôi đứng giữa phòng khách trống mà khóc. Mẹ ruột tôi còn cười: “Người ta mua nhà thì cười, con gái mẹ mua nhà lại khóc.” Tôi lau nước mắt: “Con khóc vì từ nay khỏi chuyển trọ nữa mẹ.”
Hai năm sau, tôi kết hôn với Lê Minh Quân, một người đàn ông ít nói lời ngọt nhưng biết mang cơm tới khi tôi tăng ca, biết mua cháo tôi thích khi tôi ốm. Điều khiến tôi tin anh nhất là một câu rất bình thường: “Anh không cần vợ phải hầu mẹ hay chiều em gái. Ai có cuộc sống người đó.” Cuối năm 2020, mẹ Quân – bà Phạm Thị Cúc – bán nhà ở Bình Chánh, muốn qua ở tạm cùng con gái út Lê Ngọc Châm. Quân hỏi tôi, tôi đồng ý vì “chắc nửa năm là cùng”. Nhưng nửa năm thành hai năm, rồi thành bốn năm. “Ở tạm” biến thành mặc định.
Từng chuyện nhỏ dần lấy đi cảm giác được làm chủ của tôi. Bà Cúc tự ý chuyển bàn thờ, Châm dẫn cả nhóm bạn về ăn lẩu mà không báo, đồ đạc của tôi bị đổi chỗ mà không ai hỏi. Mỗi lần tôi nói, Quân đều bảo: “Chuyện nhỏ mà, thôi đi.” Tôi nhịn, nhưng nhịn mãi thành quen. Đến một chiều, tôi thấy chiếc tủ gỗ của cha – kỷ vật duy nhất tôi mang theo từ nhà cũ – bị Châm đưa xuống kho để nhường chỗ cho kệ mới. Tôi hỏi, nó đáp: “Phòng khách là chỗ chung, cái gì hợp thì để.” Bà Cúc cũng bênh con gái. Quân lại bảo tôi “bớt nóng”. Tối đó tôi xuống kho lau chiếc tủ, Bảo Ngọc – con gái tôi – lững thững đi xuống, ngồi xổm cạnh tôi rồi hỏi rất khẽ: “Mẹ ơi, sao về nhà mẹ hay buồn vậy?” Con bé chưa đầy bảy tuổi, không hiểu chuyện tài sản hay ranh giới, nhưng nó nhìn được khuôn mặt mẹ mỗi tối. Câu ấy đâm vào tôi sâu hơn mọi cuộc cãi vã.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ, dọn ra ngoài với con. Quân tưởng tôi chỉ giận. Khi tôi nói “ly hôn”, anh bảo: “Vì mấy chuyện trong nhà à?” Tôi đáp: “Vì sáu năm rồi anh vẫn nghĩ đó chỉ là mấy chuyện trong nhà.” Vài tuần sau, anh đồng ý thuận tình ly hôn. Sáng ly hôn tại tòa, tôi và Quân ngồi cạnh nhau, xác nhận những điều đã thống nhất. Đến phần tài sản, Quân nói: “Nhà đó cô ấy mua trước khi cưới, tôi không yêu cầu giải quyết.” Ít nhất ở đây, Quân rõ ràng.
Nhưng ra tới cổng, anh nói: “Chiều em về lấy nốt đồ, xong đưa chìa khóa cho mẹ giữ.” Tôi hỏi: “Anh nghĩ mẹ sẽ ở đó bao lâu nữa?” Quân khó chịu: “Trước mắt cứ ở, sau này tính.” Tôi không cãi.
Tôi không về nhà ngay. Tôi đến văn phòng công chứng. Hơn hai tháng sống riêng, tôi đã quyết định bán căn nhà. Không phải vì ghét ký ức, mà vì biết nếu nó còn, cái vòng “mẹ ở đâu, Châm ở đâu, Hà nhường thêm được không” sẽ không bao giờ chấm dứt. Người mua là vợ chồng ông Bình, bà Lan. Họ cho tôi 35 ngày để bàn giao. Tôi ký hợp đồng.
Chiều đó, tôi về căn nhà cũ. Vừa bước xuống taxi, Ngọc Châm đã đứng chờ. Nó mặc đồ công sở, ánh mắt vừa hả hê vừa lạnh: “Chị còn tới đây làm gì?” Tôi bước lên một bậc, nó giang tay chặn lại: “Sáng nay chị với anh Quân l/y h/ôn rồi, từ giờ chị không còn là người nhà này nữa.” Bà Cúc từ trong nhà đi ra, tôi nghĩ bà sẽ bảo con gái bớt lời, nhưng bà chỉ nói: “Hết nghĩa vợ chồng rồi thì thu xếp cho gọn.” Châm càng được thể: “Nghe rõ chưa? Cấm chị bước chân vào nhà tôi. C/út.”
Tôi đứng lặng. Tôi mở túi, lấy cuốn sổ đỏ và hợp đồng chuyển nhượng vừa ký. Châm nhếch mép:………….
“Chị mang giấy ra dọa ai?” Tôi nhìn thẳng vào nó, lần duy nhất trong đời tôi đổi cách xưng hô: “Mày nói đúng. Tao khỏi vào vì nhà này tao bán rồi.” Châm giật lấy tập giấy, đọc vài dòng thì mặt tái mét. Bà Cúc cũng sững người. Tôi nói rõ: “Bên mua cho 35 ngày để bàn giao. Tôi chủ động xin.” Châm cười khẩy: “35 ngày thì làm được gì?” “Đủ để người trưởng thành tìm một chỗ ở.”
Quân về, nhìn tôi với ánh mắt không tin: “Em bán nhà thật?” “Thật.” Tôi đáp. Anh cầm tập giấy lật từng trang rồi ngẩng lên: “Ít nhất em cũng phải nói với anh.” “Để làm gì? Nếu em nói trước, anh sẽ bảo em khoan bán. Mẹ sẽ nói ở lâu rồi chuyển gấp không quen. Châm sẽ bảo gần bệnh viện tìm nhà khó. Anh sẽ đứng giữa nghe bên nào cũng có lý, rồi cuối cùng quay sang em: ‘Hà, em đợi thêm chút đi.'” Quân im bặt. Tôi hỏi: “Em nói sai chỗ nào?” Anh không trả lời.
Tôi gọi người chuyển nhà, chỉ lấy giấy tờ, quần áo, sách của Bảo Ngọc và những món cá nhân. Trước khi đi, tôi nhìn lại chiếc tủ của cha. Quân nói: “Em lấy luôn đi.” Tôi đáp: “Tất nhiên.” Có lẽ đến lúc đó anh mới hiểu cái tủ chưa từng là chuyện cũ hay mới.
Sau khi tôi dọn đi, bà Cúc chuyển sang ở với Quân. Những ngày đầu, bà tự đổi sofa, tự kê bàn thờ, tự dẫn khách về mà không báo. Quân bắt đầu khó chịu. Bà hỏi giờ về mỗi tối, anh thấy ngột ngạt. Một tối, Quân bức xúc nói: “Trong nhà của con, mẹ làm gì thì hỏi con trước.” Bà Cúc sững lại. Anh nói tiếp: “Ngày trước mỗi lần mẹ với Hà có chuyện, con không muốn cãi với mẹ nên toàn bảo Hà nhịn. Bây giờ con mới hiểu cảm giác đó.”
Bà Cúc đổi lại sofa về vị trí cũ. Rồi bà tìm được một căn hộ nhỏ riêng, gần Quân, gần chợ. Trâm cũng thuê một căn studio và lần đầu phải trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước. Nó mới biết ở một mình tốn bao nhiêu. Tôi và Bảo Ngọc sống trong căn hộ nhỏ gần trường. Con bé thỉnh thoảng hỏi: “Mẹ, đây là nhà mình thật hả?” “Thật.” “Vậy bà nội tới chơi thì được vào không?” “Được.” “Cô Trâm thì sao?” Tôi cười: “Nếu cô Trâm không tự ý đổi sofa thì được.”
Câu chuyện của tôi nhắc rằng: Sống với người thân nhưng thiếu ranh giới, lâu dần thành chiếm dụng. Nhẫn nhịn mà không phân định, lâu dần thành hy sinh vô nghĩa. Người làm con nên chăm sóc cha mẹ bằng trách nhiệm của chính mình, đừng biến sự chịu đựng của vợ hay chồng thành cách báo hiếu. Tình thân chỉ bền khi ai cũng biết tôn trọng phần của người khác.





