Em Chồng Mượn Dây Chuyền Kim Cương 2 Tỷ Rồi Báo Mất, Tôi Chỉ Nói Một Câu Khiến Cả Nhà Chồng Tái Mặt….
Tôi là Mai, một người phụ nữ đã sống trong căn nhà của nhà chồng suốt năm năm. Hôm ấy, cô em chồng tôi – Lan – lại nũng nịu hỏi mượn sợi dây chuyền kim cương 2 tỷ mà tôi giữ kỹ bao năm, nói là đeo vài tiếng đi đám cưới bạn thân. Tôi mỉm cười đồng ý. Vài hôm sau, cô ta thông thả quay về, cười giả lả: “Chị ơi, em làm mất rồi, chắc rơi đâu lúc tháo ra đó.” Vậy mà khi tôi phản ứng lại, cả nhà chồng lập tức quay sang chì chiết tôi, mắng tôi ích kỷ tính toán, còn lôi cả mẹ ruột tôi ra để so đo. Tôi chỉ ngồi im nhấp một ngụm nước rồi buông đúng một câu: “Hàng giả thôi.” Chỉ vậy thôi mà hôm sau em chồng tôi gọi 99 cuộc liên tiếp. Còn cái nhà này lần đầu tiên nháo nhào như ong vỡ tổ.
Nhưng thật ra mọi chuyện đối với tôi không có gì bất ngờ. Bữa cơm chiều hôm ấy, cả nhà chồng tôi ngồi đông đủ. Mẹ chồng vẫn ở đầu bàn như mọi khi, bưng bát canh nghi ngút khói. Chồng tôi – anh Tường – thì dán mắt vào điện thoại, vừa ăn vừa lướt tin bóng đá, chỉ có tôi im lặng, vừa gắp đồ ăn vừa lặng lẽ quan sát em chồng mình. Con bé Lan đang giả vờ cười nói, dáng vẻ có gì đó gượng gạo. Nó ngồi bên cạnh tôi, tay xoay xoay đôi đũa, mắt nhìn trộm mẹ rồi liếc qua chồng tôi, cuối cùng mới quay sang tôi, giọng nhẹ bẫng như rất mật. “Chị ơi, cái dây kim cương mà chị cho em mượn hôm bữa đó, em sơ ý quá. Hình như nó rơi đâu cái lúc mà em tháo trang sức ở tiệc cưới rồi. Em cũng không rõ mà. Chắc mất thật rồi á chị. Chị đừng có giận em nha.”
Câu nói nghe qua tưởng như vô hại, nhưng tôi đã nghe thấy rõ cái âm điệu giả lả quen thuộc đó. Tôi dừng tay, đặt đũa xuống mép bát, ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt nó. Mắt tôi lúc đó có lẽ không còn mềm mỏng nữa. Tôi hỏi, vẫn giữ giọng bình tĩnh nhưng từng chữ như tảng đá rơi: “Rơi lúc nào? Ở đâu? Em tìm kỹ chưa?” Nó cụp mắt lãng đi rồi cười gượng: “Ờ thì em nhớ là tháo ra trong phòng tiệc đó. Lúc mà thay váy đi về. Em đã hỏi nhân viên rồi, họ nói là không có thấy. Em cũng báo với quản lý nhà hàng. Nhưng chắc không còn đâu chị ơi. Em ấy nấy lắm luôn á. Chị đừng trách em.”
Tôi còn chưa kịp đáp lời thì bà Nguyệt – mẹ chồng tôi – đã buông bát canh xuống bàn đánh cạch một cái. Giọng bà đanh lại: “Trời đất, chuyện có như vậy mà cô làm căng cái gì? Có cái vòng thôi mà. Của đi thay người, cô đừng có vì mấy cái thứ đó mà chì chiết em chồng của mình.” Tường chồng tôi cũng chẳng khá hơn, anh chẳng nhìn tôi lấy một cái, chỉ nói hờ hững: “Thôi Mai đừng có làm quá nữa, vòng mất rồi thì thôi, làm lại cái khác là được mà. Mà em nói cứ như kiểu em nghi ngờ con Lan nó cố ý, nó ngại đó.”
Tôi cười một nụ cười khô khốc, không giấu được cay đắng. Đến tận lúc này tôi vẫn chưa nhắc đến chuyện Lan vô tình hay cố ý, vậy mà cả nhà đã lập tức vào thế phòng thủ. Tôi cười thêm lần nữa, nụ cười của người đã quá quen với sự thiên vị trong căn nhà này, rồi chậm rãi hạ giọng: “Hàng giả thôi.”
Cả bàn ăn như khựng lại, chiếc muỗng trong tay bà Nguyệt rơi xuống bát phát ra tiếng choang chát chúa. Mặt Lan tái đi, còn Tường thì cau mày ngẩng lên nhìn tôi lần đầu tiên kể từ lúc ngồi xuống bàn. Tôi chậm rãi nhấn thêm một câu: “Không đáng hai tỷ thật đâu, em giữ luôn cũng được.” Không khí trong phòng ăn như đông cứng lại một giây rồi bùng nổ. Lan đập mạnh đũa xuống bàn, đứng dậy: “Chị chơi cái trò gì vậy? Chị cho tôi mượn giờ lại bảo là hàng giả, chị biến tôi thành con lừa à?” Tôi không nhìn nó, chỉ thở ra thật chậm. Trong lòng tôi lúc ấy không phải là giận mà là một cảm giác cạn cùng.
Đây đâu phải là lần đầu cô ta mượn đồ tôi rồi lờ đi. Ngay từ những ngày đầu về làm dâu, Lan đã hay loanh quanh hỏi mượn những món đồ của tôi. Hôm thì chiếc túi hiệu đắt tiền, hôm thì cây son mới mua, hôm lại chiếc váy dạ hội tôi đặt hàng từ nước ngoài. Mỗi lần nó mượn, đều có một câu chuyện rất ngọt ngào: “Chị ơi, em chỉ xách một xíu thôi, em giữ kỹ lắm.” Nhưng rồi những món đồ ấy cứ thế biến mất, không một lời xin lỗi, không một lời giải thích. Tôi nhịn, vì nghĩ nó là em chồng, vì không muốn gia đình lục đục. Nhưng càng nhịn, nó càng coi đó là điều hiển nhiên.
Tối hôm đó, sau bữa cơm đầy hằn học, tôi không rơi một giọt nước mắt nào. Tôi lặng lẽ đi lên phòng, bắt đầu xếp đồ. Từng bộ quần áo, từng cuốn sổ, từng món đồ nho nhỏ mà tôi mang về khi còn là một cô gái trẻ mới bước chân về làm dâu. Mọi thứ tôi gấp lại gọn gàng, cẩn thận như cách tôi đã từng giữ gìn tổ ấm này. Chỉ có một thứ tôi không mang theo là cảm xúc. Tất cả những buồn tủi, những lần bị xem nhẹ, những ánh mắt khinh thường – tôi để lại hết. Tôi khóa vali, rút tờ giấy trắng đặt lại trên giường, không viết gì. Bởi vì lời nói trong nhà này từ tôi vốn chưa bao giờ có trọng lượng……….
Khi tôi kéo vali xuống cầu thang, bánh xe lăn trên từng bậc gỗ kêu lên những tiếng lạo xạo rất nhỏ, nhưng vang vọng trong lòng tôi như tiếng chấm dứt của một chương đời. Tôi vừa bước xuống đến bậc cuối cùng thì nghe tiếng bà Nguyệt trong bếp: “Lại giận dỗi gì nữa không biết. Cái kiểu con dâu mà động một chút là xách đồ bỏ đi, ai mà chịu cho nổi. Mà thôi kệ, vài bữa nữa lại tự biết đường mà quay về thôi.” Lan từ phòng khách bước ra, nhướng mày giọng chua như giấm: “Ủa, chị tính đi thiệt á hả? Có cần em gọi xe giùm không? Hay là thôi, để em lấy thêm cái túi nữa cho chị gom hết đồ mà đi cho tiện.”
Tôi nhìn cô ta không tức, không giận, chỉ thấy lạ lẫm. Một đứa từng gọi tôi là “chị ơi, chở em đi học thêm với”, giờ mỉa mai tôi không chút nể nang. Còn chồng tôi đang đứng tựa vào khung cửa, mắt không nhìn tôi, giọng lạc lỏng như nói với không khí: “Chờ xong chuyện đi đâu thì đi, cũng phải nói với mẹ một tiếng, không mai mẹ lại đổ thừa anh không dạy được vợ.” Tôi cười một nụ cười rất khẽ, rất mỏi nhưng cũng rất dứt khoát. Thì ra người đàn ông từng hứa che chở cho tôi trước bàn thờ tổ tiên, bây giờ chỉ mong tôi đi cho nhanh để anh ta khỏi bị mắng lây.
Tôi bước đi, không mang theo nước mắt, cũng không mang theo hy vọng hòa giải. Tôi chỉ mang theo chính tôi và lòng tự trọng mà tôi đã từng vùi xuống tận đáy lòng vì hai chữ “làm dâu”. Ba tháng sau, lá đơn ly hôn được gửi tới tận tay Tường. Không có lời nhắn dài, chỉ là một dòng duy nhất đủ lạnh lùng nhưng cũng đủ rõ ràng: “Tôi không cần gì, cái tôi lấy đi chỉ là những gì tôi đã đem đến.” Tường cầm tờ giấy, mắt không dám rời hàng chữ cuối, tay anh rung lên không phải vì sợ mất vợ mà vì anh chợt nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu người phụ nữ đã sống cùng mình suốt năm năm.
Không khí trong nhà bắt đầu xào xáo. Bà Nguyệt quát: “Nó gửi cái đơn gì? Nó tưởng ai cần giữ nó chắc? Vợ này thì con vợ khác, trên đời này thiếu gì con gái.” Nhưng khi Lan rút điện thoại ra tra sổ tiết kiệm, tìm lại giấy tờ vàng cưới, bà Nguyệt đòi kiểm sổ đất hồi môn thì cả nhà chết lặng. Tất cả đều đứng tên tôi. Căn nhà đó tôi sống như người ngoài, nhưng khi ra đi, hóa ra họ mới chính là những người chẳng còn gì cả.
Mùa hè năm ấy, nắng gắt, cây xoài trước nhà héo rủ vì chẳng ai tưới. Chiếc xe tay ga mà tôi từng mang về cho Lan đi làm thì nằm phủ bụi. Mỗi bữa cơm bà Nguyệt chỉ còn nấu hai món canh rau và trứng chiên, bởi vì bây giờ không còn ai đi siêu thị, không ai có thói quen lên kế hoạch chi tiêu. Lan bắt đầu kêu rên nhiều hơn, vay nợ khắp nơi. Bà Nguyệt ngã bệnh, không ai đẩy bà đi viện. Khi đó Tường mới hiểu, hóa ra hồi xưa vợ anh âm thầm làm mọi thứ, không một tiếng kêu ca.
Tôi giờ sống trong ngôi nhà nhỏ của ba mẹ tôi. Mỗi ngày tôi dậy sớm pha trà cho mẹ, phụ ba quét sân rồi ra cửa hàng nhỏ bán vải. Không cao sang, không xa hoa, nhưng tôi thấy lòng bình yên. Một buổi chiều đang rửa ly trong bếp, mẹ tôi bước tới đặt nhẹ tay lên vai tôi hỏi: “Con có buồn không?” Tôi mỉm cười: “Dạ buồn, nhưng con không hối hận.”
Câu chuyện của tôi là lời nhắc nhở rằng không phải ai rời đi là yếu đuối. Có những người từng lặng lẽ dựng nên cả một mái ấm, nhưng khi bị coi thường, họ có thể ra đi và mang theo cả linh hồn của căn nhà ấy. Tự trọng là món quà không mua được bằng vàng, cũng không thể dùng nước mắt để đòi lại. Và đôi khi, chỉ một câu nói nhẹ nhàng thôi cũng đủ để khiến một gia đình sụp đổ – không phải vì lời nói đó quá nặng, mà vì nó vạch trần sự thật mà họ đã cố tình che giấu bấy lâu.





