Đám Giỗ Bố Chồng,2 Chị Dâu Góp 700 Nghìn Yêu Cầu Đãi 18 Khách 3 Mâm Tôm Hùm…Chồng Tôi Nói 1 câu…

Đám Giỗ Bố Chồng,2 Chị Dâu Góp 700 Nghìn Yêu Cầu Đãi 18 Khách 3 Mâm Tôm Hùm…Chồng Tôi Nói 1 câu…

Tôi tên Nguyễn Thu Huyền, 33 tuổi, kế toán ở Long Biên. Năm 2023 tôi lấy Trần Minh Kiên, 36 tuổi, kỹ thuật viên. Nhà chồng có ba anh em trai. Anh cả Quang lấy chị Thu, anh hai Bách lấy chị Nhung, đều ở riêng. Kiên là út nên hai vợ chồng ở lại với mẹ chồng bà Mến trong căn nhà cũ. Bố chồng ông Lợi mất năm 2021.

Lúc mới cưới tôi chủ động đề nghị ở với mẹ để tiện chăm sóc. Những tháng đầu khá êm. Nhưng dần dần mọi chi phí điện nước, chợ, sửa chữa đều đổ lên hai vợ chồng tôi. Máy bơm cháy gần 4 triệu, điều hòa hơn 8 triệu, mái bếp dột hơn 6 triệu… Kiên đều trả trước. Anh Quang hay anh Bách chỉ gửi vài triệu rồi được mẹ khoe đi khoe lại, trong khi số tiền lớn của chúng tôi trở thành chuyện đương nhiên vì “hai đứa ở đây”.

Cuối tuần hai nhà anh lớn đưa con về, mẹ bảo tôi mua thêm sườn, bò, gà. Chị Thu gắp miếng bò rồi chê dai. Chị Nhung vừa vào đã bảo lấy nước. Những chuyện nhỏ lặp lại đủ lâu cũng thành nặng.

Giữa tháng tư, mẹ ruột gửi 12 quả bưởi và lạc. Tôi để bốn quả ngoài, tám quả trong thùng. Hai ngày sau chỉ còn sáu. Mẹ chồng bảo đã cho hai chị mang về cho cháu. Tôi chỉ xin lần sau nói một câu trước khi lấy. Bà Mến đáp: “Huyền lấy Kiên rồi thì nhà này là nhà con. Mấy quả bưởi mà còn phân biệt thì sống mệt lắm.” Chị Thu nghe được còn đùa tôi kiểm kê như kế toán.

Ba tuần sau tôi mở tủ thấy hộp yến ghi tên chị Thu. Tôi định lấy một ít cho mẹ thì bà giật lại: “Của chị Thu gửi nhờ, đừng động vào đồ người khác.” Tôi hỏi ngược lại bưởi mẹ tôi gửi thì sao. Bà cau mày: “Bưởi khác.” Tôi hiểu nguyên tắc của bà: đồ của tôi thì bà có quyền quyết, đồ của chị Thu thì phải giữ nguyên. Từ đó tôi cất riêng mọi thứ mẹ ruột gửi.

Một chủ nhật chị Nhung gửi hai đứa con “trông giúp một tiếng”. Hóa ra chị đi làm tóc cả ngày. Hai đứa vẽ tường, làm vỡ chiếc cốc mẹ tôi tặng. Mẹ chồng cười: “Trẻ con nghịch tí thôi.” Khi tôi phàn nàn, bà bảo: “Chị em giúp nhau một ngày, mai mốt còn nhờ các chị.”

Tháng năm tôi bị sốt xuất huyết phải nằm viện. Vừa về được vài ngày thì tới ngày dỗ bố chồng. Tôi xin làm gọn ba mâm vì còn yếu. Mẹ và Kiên đồng ý. Hai chị mỗi nhà góp 700 nghìn. Tôi xin hai chị tới sớm giúp cuốn nem, nhặt rau. Chị Thu nói: “Nhà chị góp tiền rồi còn gì.” Chị Nhung bảo: “Vừa góp vừa làm thì tính hai lần à?”

Đêm trước ngày dỗ, trong khi tôi lên phòng nghỉ, mẹ chồng cùng hai chị ngồi dưới nhà bàn bạc. Họ mời thêm 18 khách (hội dưỡng sinh của mẹ, bạn làm ăn của hai chị). Vì “khách toàn người làm ăn” nên phải có tôm hùm, ghẹ, mực, hàu. Chị Thu dặn mẹ: “Đừng báo trước. Để khách tới kín nhà rồi thì Huyền chẳng lẽ đứng đấy bảo không làm?” Họ tính vợ chồng tôi sẽ phải gánh toàn bộ vì “hai đứa không con, ở nhà mẹ, tiền để đâu cho hết”.

Sáng hôm sau tôi dậy từ 4 giờ cùng Kiên đi chợ đúng danh sách ba mâm bình thường. Đến hơn 10 giờ khách lạ kéo tới. Mẹ bảo lấy thêm cốc. Rồi chị Thu mở tủ lạnh quát: “Tôm hùm đâu?” Tôi chết lặng. Ba mâm hải sản gần 16 triệu. Kiên lạnh lùng đáp: “Xuống biển mà mò nhé.”………….

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi phải chạy ra chợ mua thêm trong tình trạng vừa ốm dậy, khách đã ngồi đầy sân. Hai chị chỉ đứng hỏi món để đâu, đĩa kia đẹp chưa. Khi mọi chuyện xong, tôi gục vì kiệt sức.

Sau đó chúng tôi phát hiện mẹ đã âm thầm lấy gần 96 triệu từ tiền Kiên đưa (lý do thuốc men, sửa nhà) chuyển giúp hai nhà anh lớn, chủ yếu là chị Thu đang kẹt vốn. Ba anh em thống nhất từ nay khoản lớn phải nói rõ trong nhóm chung.

Ba ngày sau, hai người lạ vào vườn đo đất. Họ nói đã đặt cọc 420 triệu với chị Thu cho 72 m² phía sau. Giấy nhận cọc mang tên Lê Thị Thu, kèm bản photo giấy chứng nhận đứng tên bố chồng đã mất và một “biên bản gia đình” có chữ ký mang tên Kiên. Kiên khẳng định chưa bao giờ ký. Mẹ thừa nhận chỉ cho chị Thu chụp giấy để “hỏi giá”, và từng nói miệng “sau này sẽ tính cho nhà anh Quang một phần”.

Qua tin nhắn trong nhóm riêng của mẹ và hai chị dâu, mọi thứ sáng tỏ. Tối trước ngày dỗ, chị Thu nhắn: “Đừng nói Huyền chuyện khách với tôm hùm trước, nói trước nó lại kêu tốn.” Chị Nhung phụ họa. Về đất, mẹ từng dặn “chỉ hỏi giá thôi, đừng tự làm gì”, chị Thu đáp: “Mẹ cứ để con lo, phần nhà con trước sau cũng phải có.”

Buổi họp có cả anh Duy (người đặt cọc). Chị Thu thừa nhận nhận 420 triệu vì nợ hàng, lãi vay chồng chất, đã tiêu gần hết chỉ còn hơn 30 triệu. Anh Quang tuyên bố sẽ cùng vợ xử lý nợ trong phạm vi tài sản của hai người, không lấy tiền mẹ hay quyền của hai em. Anh Duy yêu cầu phương án hoàn tiền rõ ràng, nếu không sẽ đưa ra cơ quan chức năng.

Gia đình thống nhất trước hết làm thủ tục thừa kế di sản bố để lại cho rõ ràng. Mảnh đất 72 m² chưa bao giờ là phần riêng của nhà anh Quang. Ba anh em lập nhóm riêng về việc chăm mẹ: thuốc men, khám bệnh, sửa chữa lớn đều ghi rõ và chia sẻ.

Đầu tháng bảy, hai vợ chồng tôi chuyển ra thuê nhà cách mẹ mười phút xe máy. Không phải bỏ mẹ, mà để trách nhiệm được chia đều giữa ba anh em. Mẹ buồn nhưng dần chấp nhận. Những khoản trước đây mặc nhiên đổ về nhà út giờ được chia ra, chẳng ai phải gánh quá sức.

Một buổi chiều mẹ gọi hỏi hai đứa có về dự ngày cúng nhỏ không, và chủ động bảo sẽ đặt hai mâm ngoài quán, tiền ba nhà chia. Tôi đứng bên bếp rất lâu. Ba năm trước, khi cần sức tôi thì tôi là người nhà. Khi nói đến quyền được biết và quyết định, đôi lúc tôi lại thành người ngoài.

Tôi hiểu ra: một gia đình không thể thật sự yên ấm nếu cái gọi là hòa khí được xây trên sự im lặng và chịu thiệt mãi của một người. Hiếu thảo là chăm sóc cha mẹ, nhưng không có nghĩa phải nhắm mắt trước mọi điều không công bằng. Tình thân muốn bền thì tiền bạc phải rõ ràng, trách nhiệm phải được chia sẻ, và ranh giới của mỗi người phải được tôn trọng. Đừng dùng hai chữ “người nhà” để bắt người khác hy sinh vô điều kiện. Vì thương nhau đúng cách chưa bao giờ cần một người phải chịu thiệt mãi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!