65 Tuổi, Tôi Giả Bệnh Suy Thận Để Thử Lòng Hai Con – Kết Quả Khiến Tôi Cắt Đứt Với Con Cả

65 Tuổi, Tôi Giả Bệnh Suy Thận Để Thử Lòng Hai Con – Kết Quả Khiến Tôi Cắt Đứt Với Con Cả

Tôi là một bà già 65 tuổi, góa chồng sớm, một mình nuôi hai đứa con trai khôn lớn. Suốt đời tôi lam lũ, nhịn ăn nhịn mặc, bán từng tạ thóc, từng lứa lợn để cho thằng Đạt – con cả – ăn học thành tài. Nó giờ làm phó phòng ở Hà Nội, lương vợ chồng nó hơn 80 triệu một tháng. Thằng Kiên – con út – học dở, làm thợ cơ khí ở quê, vợ nó là Hạnh – công nhân may, nghèo rớt mồng tơi.

Rồi một ngày, tôi nhận được tờ giấy thông báo đền bù đất: khu vườn 3000m² được quy hoạch làm đường quốc lộ, số tiền là 50 tỷ đồng. 50 tỷ. Tôi chưa từng nghĩ mình có thể cầm trong tay số tiền với nhiều số không đến thế. Tôi gấp tờ giấy cất vào đáy dương gỗ, khóa cẩn thận. Nhưng tôi không vội nói với ai. Tôi muốn thử lòng các con trước. Tiền bạc là thứ thuốc thử lòng người chính xác nhất, và tôi quyết định sẽ dùng nó để xem 65 năm làm mẹ của mình đã được đền đáp thế nào.

Tôi đến một tiệm in nhỏ, nhờ người ta chỉnh sửa tờ kết quả khám bệnh của mình thành “suy thận mạn tính giai đoạn cuối, cần chạy thận ba lần một tuần, chỉ định ghép thận”. Tôi bỏ tờ giấy giả vào túi áo trong, soạn một cái túi bạt kẻ carô đựng ba bộ quần áo lụa cũ, một chai dầu gió, rồi bắt xe khách lên Hà Nội.

Tôi đến nhà thằng Đạt, căn hộ chung cư 120m² sang trọng. Con dâu tôi – Lệ – mặc đồ lụa, đứng ở cửa nhìn tôi với đôi mắt dò xét. Tôi đưa tờ bệnh án giả ra, nói mình bị suy thận, cần chạy thận, lên đây nhờ vợ chồng nó lo. Lệ cầm tờ giấy lên, đọc rất nhanh, rồi đặt xuống. Nó nói: “Suy thận giai đoạn cuối, chạy thận tuần ba buổi. Cái này tốn kém lắm đấy mẹ. Bảo hiểm của mẹ trái tuyến, không chi trả nhiều. Mẹ có tiền tiết kiệm không?” Tôi bảo không có. Nó nhếch mép: “Vậy ai đưa mẹ đi viện? Con bận, anh Đạt bận. Mẹ định để nhà này loạn lên à?”

Tôi nói tôi chỉ xin chỗ ngủ và tiền viện phí. Lệ kéo tôi ra phòng kho, rộng chưa đầy 5m², đầy thùng cát và cây thông Noel cũ. Nó lôi ra một cái đệm mỏng, bảo tôi ngủ ở đó. Trưa hôm đó, nó không nấu cơm, chỉ bảo tôi ăn mì tôm. Tôi ngồi trong bóng tối của căn phòng kho, bàn tay sờ lên tờ giấy đền bù 50 tỷ vẫn nằm trong ngực áo. Tôi không khóc. Tôi đợi.

Tối đến, Đạt về. Vợ chồng nó nói chuyện tôi nghe thấy qua vách thạch cao mỏng. Lệ gắt: “Mẹ anh lên đây bắt mình nuôi, bỏ tiền chạy thận, nó tốn 40 triệu một tháng, anh tính thế nào?” Đạt thở dài: “Trời ơi, bệnh nhà giàu, 40 triệu một tháng thì nhà mình phá sản. Em nấu bát cơm cho mẹ ăn đi.” Lệ quát: “Em không nấu. Anh tự vào mà giải quyết, bảo mẹ về quê với thằng Kiên, hàng tháng gửi 3 triệu là xong.”

Sáng hôm sau, Lệ ngồi trước mặt tôi, lấy bút tính từng khoản: tiền chạy thận 23 triệu, thuốc 5 triệu, taxi 4 triệu, ôsin 8 triệu – tổng cộng 40 triệu. Nó nói: “Mẹ lấy đâu ra số tiền này? Bắt vợ chồng con cắt sữa của cháu để nuôi bệnh của mẹ à?” Tôi nhìn Đạt – đứa con tôi từng nhịn đói cho nó ăn học – nó cúi mặt không nói một lời bênh vực. Tôi hỏi nó: “Con tính sao? Hồi con mua nhà, mẹ bán đất đưa con 300 triệu. Giờ mẹ ốm, con không lo được vài tháng viện phí sao?” Nó lắp bắp: “Chuyện cũ mẹ nhắc làm gì? 300 triệu trượt giá rồi. 40 triệu một tháng thì nhà con phá sản. Mẹ về quê đi, hàng tháng con gửi 3 triệu.”

Tôi nhìn Lệ, nhìn Đạt, lòng tôi nguội lạnh. Tôi nói: “Bác sĩ bảo có cách khác – ghép thận. Nếu người nhà hiến thận, chi phí chỉ 200 triệu, mẹ sẽ bán nhà tổ tự lo, không lấy của các con một đồng. Đạt, con cứu mẹ được không?” Lệ đập bàn: “Mẹ điên rồi, đòi moi nội tạng con trai mình à? Anh Đạt là trụ cột gia đình, sao hiến thận được?” Đạt vội nói: “Mẹ, con đau lưng, đi tiểu đêm, thận con yếu rồi. Mẹ về quê bàn với chú Kiên đi.”

Tôi thu tay lại. Tôi nhìn đứa con mình, chẳng còn gì để hy vọng. Tôi nói: “Được, mẹ về. Nhưng trước khi về, con viết cho mẹ một tờ cam kết: từ chối quyền thừa kế toàn bộ tài sản nhà đất ở quê, để lại cho em Kiên vì em sẽ chăm sóc mẹ.” Đạt ngần ngại, nhưng Lệ thúc: “Viết đi, đất ở quê đáng bao nhiêu? Giữ cái nhà trên này là ấm thân rồi.” Đạt cầm bút, tay run, ký tên, điểm chỉ. Tôi cất tờ giấy vào ngực áo, cạnh tờ thông báo 50 tỷ. Tôi bước ra khỏi căn hộ, không ngoái đầu………….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi về quê trong mưa lạnh. Vợ chồng Kiên đang tăng ca tối mịt, về đến nhà thấy tôi ốm yếu, quần áo ướt sũng. Chúng nó hốt hoảng, Hạnh vội lau người cho tôi, nấu nước gừng. Tôi đưa tờ bệnh án giả ra, kể tôi bị suy thận, bị Đạt đuổi về. Kiên đỏ mặt, nghiến răng: “Anh Đạt làm thế là bất hiếu, nhưng mẹ đừng lo, vợ chồng con nghèo thì nghèo nhưng có cháo ăn cháo, có rau ăn rau, quyết không để mẹ khổ.” Hạnh khóc, bảo sáng mai sẽ nghỉ làm đưa tôi đi khám.

Đêm hôm đó, tôi nghe Hạnh khóc thầm bên ngoài giường. Nó nghĩ tôi ngủ, nó nói với chồng: “Em nghe nói ghép thận thì khỏi hẳn. Em đi xét nghiệm, nếu hợp thì em hiến cho mẹ một quả. Mẹ mồ côi cả đời, chỉ có mẹ chồng là cho em cảm giác có mẹ.” Tôi nghe mà nước mắt trào ra. Sáng hôm sau, Hạnh bảo: “Mẹ, con đưa mẹ lên viện tỉnh, con xin nghỉ phép rồi. Con có cuốn sổ tiết kiệm 15 triệu để dành, cộng với tiền anh Kiên vay, mình có 20 triệu. Con sẽ bán hoa tai, cắm xe máy, vay mượn họ hàng, nhất định phải chữa cho mẹ.” Nó dúi cuốn sổ tiết kiệm vào tay tôi – 15 triệu, cả gia tài của một đời công nhân.

Tại bệnh viện, tôi không thể giấu nổi nữa. Tôi nắm tay Hạnh, kéo nó ngồi xuống ghế đá hành lang. Tôi khóc: “Con ơi, mẹ xin lỗi. Mẹ không bị suy thận. Bệnh án là giả. Mẹ nhận được 50 tỷ đền bù đất, mẹ giả bệnh để thử lòng vợ chồng Đạt. Nó đuổi mẹ đi, nó ký giấy từ bỏ tài sản. Mẹ về đây để thử các con. Mẹ không ngờ con lại sẵn sàng hiến thận cho mẹ.” Hạnh sững sờ, rồi khóc nấc lên: “Mẹ ơi, sao mẹ khổ thế này? Con không cần 50 tỷ, con chỉ cần mẹ sống khỏe với vợ chồng con.”

Tôi ôm nó vào lòng. Tôi biết mình đã tìm đúng người. 50 tỷ đó, tôi sẽ trao cho vợ chồng Kiên và Hạnh – những người đã cho tôi thấy tình thân không đo bằng máu mủ, mà bằng sự hy sinh chân thành. Tôi mua cho Kiên một chiếc xe bán tải, mở xưởng cơ khí. Tôi xây biệt thự hai tầng trên nền đất cũ. Cả làng xôn xao, tin đồn bay đến tận Hà Nội. Lệ và Đạt gọi điện, giọng ngọt như mật: “Mẹ ơi, nghe nói mẹ trúng 50 tỷ. Vợ chồng con về quê đón mẹ lên thành phố quản lý tiền cho. Mẹ đừng để bọn ngân hàng lừa.” Tôi cười lạnh: “Mẹ đã cho thằng Kiên hết rồi. Giấy con ký từ chối tài sản vẫn còn đây. Về mà kiện, về mà mời luật sư.”

Chúng nó về thật. Đứng trước cổng biệt thự mới, mặt chúng nó méo xệch. Đạt khóc lóc: “Mẹ, vợ con nó chơi chứng khoán thua lỗ, nợ mấy tỷ, con sắp bị siết nhà. Mẹ chia cho con một ít, cứu con với.” Tôi đuổi chúng nó ra khỏi cổng: “Khi mẹ cần 40 triệu, các con bảo phá sản. Khi mẹ cần một quả thận, con bảo sợ chết. Giờ các con mất hết, hãy tự gánh lấy.” Lệ quát: “Mẹ già lú lẫn, bỏ con cả cho thằng thợ hàn rách nát.” Tôi gọi thợ trong xưởng ra, đuổi thẳng.

Hai năm sau, tôi nghe tin Lệ bị sa thải vì nợ nần, Đạt mất việc vì bê bối. Chúng nó ly hôn, căn hộ bị ngân hàng siết. Một đêm mưa lạnh, Đạt gọi điện cho tôi, giọng khản đặc: “Mẹ, con đói, con ốm, không có tiền mua thuốc. Mẹ cho con về ở với mẹ được không?” Tôi nghe tiếng gió rít bên kia đầu dây, tim tôi nhói lên một nhịp. Nhưng tôi nhắm mắt, nhớ lại căn phòng kho ẩm mốc, nhớ bát cơm nguội khô cứng, nhớ giọng nó bảo mẹ là cục nợ. Tôi nói: “Đạt à, ngày xưa mẹ cần 40 triệu để sống, con bảo con là trụ cột. Hôm nay con mất hết, con lại gọi tiếng mẹ. Nhưng 50 tỷ của mẹ đã cho em con hết rồi, căn nhà này là của em con. Mẹ già, yếu, không nuôi con được. Con có tay có chân, hãy tự đứng dậy.” Tôi cúp máy, tắt nguồn.

Tôi rót một chén trà nóng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đêm rơi trên tán cây bàng. Hạnh bước xuống, đắp cho tôi một chiếc chăn mỏng: “Mẹ vào ngủ đi, trời lạnh.” Tôi nắm tay nó, bàn tay thô ráp nhưng ấm áp. Tôi mỉm cười: “Ừ, có các con bên cạnh, mùa đông này mẹ chẳng thấy lạnh chút nào.” Ở đời, nhân quả rất công bằng. Gieo ích kỷ, gặt cô độc. Gieo tử tế, hái an lành. Tôi đã học được bài học đắt giá nhất: yêu thương không phải là hy sinh mù quáng, mà là biết trao cho đúng người, biết giữ lại cho mình một chỗ đứng để cuối đời vẫn còn có thể tự hào mà ngẩng cao đầu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!