Mẹ Chồng Đuổi Tôi Ra Khỏi Nhà Để Cưới Con Gái Quan Chức Cho Con Trai – 10 Phút Sau, Bà Sụp Đổ…
Tôi là Mai, 28 tuổi, giám đốc kinh doanh của một công ty xuất nhập khẩu. Tôi có tiền, có sự nghiệp, có căn hộ chung cư cao cấp giữa lòng Hà Nội – thứ mà tôi tự tay mua bằng chính mồ hôi và nước mắt của mình. Tôi tự tin, sắc sảo, và tôi từng nghĩ mình có thể làm chủ cuộc đời mình. Nhưng tôi đã lầm. Điểm yếu chí mạng của tôi, thứ đã khiến tôi rơi vào địa ngục suốt bao năm, là tình yêu mù quáng dành cho một kẻ mà tôi gọi là chồng.
Hoàng, chồng tôi, hơn tôi hai tuổi. Anh ta là nhân viên văn phòng quèn, lương tháng ba cọc ba đồng, nhưng bù lại, anh ta có một cái miệng khéo léo và một vẻ ngoài ấm áp. Tôi đã ngỡ rằng giữa chốn thương trường lọc lừa, sự hiền lành của anh ta là bến đỗ bình yên nhất đời tôi. Tôi đã nhầm. Trước ngày cưới, Hoàng quỳ xuống, nước mắt rưng rưng, nắm tay tôi mà van xin: “Mai ơi, anh xin em, cho anh đứng tên chung căn nhà này, hoặc ít nhất hãy nói với mọi người là nhà do anh mua. Mẹ anh khóc vì tủi thân, họ hàng rèm pha, anh nhục lắm.” Tôi nhìn những giọt nước mắt lăn trên má anh ta, trái tim đàn bà mềm yếu và tình yêu mù quáng đã che mờ lý trí tôi. Tôi gật đầu, tự nhủ rằng vật chất không quan trọng bằng hạnh phúc gia đình. Nhưng cái gật đầu ấy chính là cái bẫy đầu tiên tôi tự giăng cho mình.
Cuộc sống hôn nhân trôi qua như một vở kịch mà tôi vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên chính. Tôi ngày càng thành công, nhưng Hoàng thì không. Sự tự ti vì vợ giỏi giang hơn đã biến anh ta thành một kẻ chỉ biết phô trương và thao túng. Trong những bữa tiệc với bạn bè, Hoàng cố tình dìm tôi xuống để nâng mình lên. Tôi nhớ như in buổi tối ở nhà hàng hải sản, khi Hoàng ưỡn ngực, phẩy tay châm điếu xì gà mà tôi đã nhờ đối tác mua từ nước ngoài về, rồi oang oang: “Đàn ông quan trọng nhất là phải có cơ ngơi. Cái nhà chung cư tỷ bạc tôi mua năm ngoái, vợ con ở cho mát mẻ. Kinh tế trụ cột vẫn là thằng đàn ông này lo hết.” Nói rồi hắn quay sang tôi, hất hàm: “Mai, em gỡ cho anh con cua móng tay xem nào. Đàn bà đi ăn với chồng phải biết ý chứ.” Đám bạn hắn cười ồ, ánh mắt nhìn tôi vừa thương hại vừa khinh khỉnh. Dưới gầm bàn, tay tôi cuộn chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, nhưng tôi chỉ cắn môi, nở một nụ cười công nghiệp rồi cặm cụi dùng kìm gỡ thịt cua bỏ vào bát cho hắn. Về nhà, Hoàng lại ôm tôi, ỷ ôi xin lỗi, và tôi lại chọn cách nhẫn nhịn. Nhưng rồi nhẫn nhịn đã trở thành liều thuốc độc, nuôi dưỡng cái tôi của hắn.
Bi kịch thực sự bắt đầu khi bà Tư – mẹ đẻ Hoàng – lên thành phố. Bà Tư năm ấy 55 tuổi, là người đàn bà nông thôn đặc sệt, mang theo cả hệ tư tưởng phong kiến trọng nam khinh nữ. Trong mắt bà, con trai bà là mặt trời, còn con dâu dù có kiếm ra hàng núi vàng cũng chỉ là thứ mua về để đẻ và hầu hạ. Ngày bà đến, bà vứt đồ đạc bừa bãi, chê căn hộ của tôi “chả có tí khí trời nào”, rồi bắt tôi lau chùi lại dù sàn nhà vừa được thuê người dọn dẹp. Từ ngày có mẹ chồng, cuộc sống của tôi thành địa ngục. Bà tự ý mở cửa phòng ngủ của tôi, xộc vào lúc 5 giờ sáng, vén chăn gọi tôi dậy nấu phở bò cho Hoàng. Có lần tôi thức đến 3 giờ sáng để làm báo cáo, tôi van xin: “Mẹ ơi, trong tủ lạnh còn bánh bao, con mệt lắm, con không đứng nổi để hầm xương đâu.” Bà Tư nhảy cẫng lên: “Mày bảo con trai tao ăn bánh bao hả? Mày định hại nó à?” Những lời cay nghiệt từ miệng bà như hàng ngàn mũi kim đâm vào tôi, còn Hoàng, người đàn ông mà tôi vừa rót vào tài khoản 100 triệu để đầu tư chứng khoán, chỉ nằm cuộn tròn trong chăn, bịt tai lại…….
Rồi Hoàng bắt đầu cờ bạc. Hắn nợ 2,5 tỷ. Hắn lừa bà Tư bán mảnh đất hương hỏa ở quê với giá 3 tỷ, hứa sẽ đầu tư sinh lời. Nhận tiền, hắn trả nợ một phần, phần còn lại hắn nướng vào sới bạc. Bà Tư, trong cơn ảo tưởng giàu sang, mua sắm linh đình, khoe khoang với họ hàng, và bắt đầu lên kế hoạch đuổi tôi. Bà mời cả họ lên làm tiệc tân gia, nhưng thực chất là để sỉ nhục tôi trước đám đông. Bà nói với thím ba qua điện thoại: “Tôi đang tính cho thằng Hoàng ly hôn con Mai. Con gái ông phó giám đốc sở đang để ý nó đấy. Sinh như hoa hậu, nhà mặt phố, bố làm quan to.” Tôi đứng ngoài cửa, nghe rõ từng lời. Trái tim tôi nguội lạnh, nhưng tôi vẫn cười nhạt.
Đêm cuối cùng, tôi đi làm về muộn, mưa bão trút xuống xối xả. Tôi ướt sũng, mệt mỏi. Về đến cửa, bà Tư đã khóa trái bằng chốt xích và ổ khóa phụ. Bà cười hả hê qua khe cửa: “Nhà đông khách, hết chỗ cho mày. Đi thuê nhà nghỉ mà ngủ.” Đám họ hàng cười ồ. Hoàng nằm trong phòng, tắt đèn, giả điếc. Tôi đứng đó, nước mưa lẫn nước mắt chảy xuống, nhưng trong tôi không còn đau, chỉ còn một ngọn lửa cuồng nộ. Tôi xách bình cứu hỏa, đập tung cánh cửa. Tiếng đập vang như sấm. Cánh cửa bật mở, tôi xông vào, vung tay tát bà Tư hai phát trời giáng, khiến bà ngã vật xuống ghế, mặt in rõ dấu tay.
Tôi kéo Hoàng ra giữa phòng khách, ném tập hồ sơ xuống bàn. Tôi hét lớn: “Mở ra mà xem! Căn nhà này đứng tên tôi, sổ đỏ là tên Nguyễn Thị Mai. Còn mày là thằng nợ 2,5 tỷ cờ bạc, bán cả mảnh đất của mẹ mày!” Cả đám họ hàng trố mắt. Sự thật phơi bày, bộ mặt phông bạt sụp đổ. Hoàng ôm chân tôi khóc lóc van xin, bà Tư sụp xuống, nhưng tôi chỉ gạt họ ra. Tôi đuổi cả bọn ra khỏi nhà giữa đêm mưa, khóa cửa lại, nhốt hết những dơ bẩn bên ngoài.
Sáng hôm sau, họ trở thành kẻ lang thang. Hoàng bị giang hồ truy sát, bỏ chạy, để lại mẹ già. Bà Tư phát điên, lang thang nhặt ve chai. Còn tôi, tôi đứng trên ban công căn hộ của mình, tách cà phê nóng trên tay, cảm nhận cái tĩnh lặng sau bão. Tôi đã học được bài học đắt giá nhất đời mình: đàn bà có tiền, có bản lĩnh, nhưng nếu đặt sai chỗ tình thương, sẽ bị trà đạp. Bao dung không có giới hạn là mầm mống của bi kịch. Sĩ diện hão là con dao tự sát. Hạnh phúc không phải là giữ một người chồng vô dụng để khỏi tủi thân, mà là dám buông bỏ tàn nhẫn để bảo vệ giá trị của chính mình. Và tôi sẽ không bao giờ để ai lấy tự do của tôi nữa.




