Mẹ Và Chị Gái Đuổi Vợ Tôi Vừa Sinh Con Ra Khỏi Nhà, 7 Ngày Sau Tôi Khiến Cả Gia Đình Phải Trả Giá

Mẹ Và Chị Gái Đuổi Vợ Tôi Vừa Sinh Con Ra Khỏi Nhà, 7 Ngày Sau Tôi Khiến Cả Gia Đình Phải Trả Giá

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày người đàn ông 32 tuổi như tôi lại phải đứng giữa ngã ba đường, tự tay dọn từng bộ quần áo sực mùi sữa của đứa con gái đỏ hỏn trong khi người mẹ ruột thịt của mình lại đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng chặn đứng ngay trước cửa phòng.

Buổi chiều tháng bảy năm ấy, cái nóng hầm hập từ mái tôn dội xuống căn phòng trên tầng ba. Bức bối đến mức tôi có cảm giác như không khí đang đặc quánh lại. Nhưng cái nóng của thời tiết chẳng là gì so với sự lạnh lẽo tàn nhẫn đang bủa vây lấy vợ con tôi ngay trong chính căn nhà này. Lan Anh, vợ tôi, vừa sinh mổ bé Bảo Nhi được đúng mười bốn ngày. Vết thương dạ con còn chưa kịp lành lặn, sắc mặt cô ấy dạo này lúc nào cũng trắng bệch, thi thoảng lại ôm bụng nhăn mặt mỗi khi xoay người trên chiếc giường chật hẹp. Đứa bé trong tay cô ấy thì khóc ngăn ngắt, người con bé nổi đầy rôm sảy vì nóng. Chiếc điều hòa duy nhất trong phòng đã bị chị gái tôi, Thanh Thúy, thuê thợ đến tháo mang sang phòng chị ta từ hai hôm trước với lý do trẻ sơ sinh nằm điều hòa dễ viêm phổi.

Tôi vừa đi giải quyết sự cố dưới kho hàng trở về, áo sơ mi ướt sũng mồ hôi. Vừa bước chân lên đến bậc cầu thang cuối cùng, tôi đã thấy hai chiếc túi xách du lịch to xụ vứt trỏng chơ ngay ngoài hành lang. Miệng túi mở toang, bên trong nhét vội vàng mấy bộ quần áo ở nhà của Lan Anh, vài bịch bỉm và hộp sữa công thức đang dùng dở. Mẹ tôi đứng ngay bậu cửa, khuôn mặt bà đanh lại, không hề có lấy một tia xót xa nào khi nhìn đứa cháu nội đang khóc lạc cả giọng.

“Mày về đúng lúc lắm Đức. Vào mà dọn nốt đồ lặt vặt rồi gọi xe đưa vợ con mày về bên ngoại đi. Tao gọi điện báo cho bà thông gia rồi. Chiều nay bảo bà ấy dọn phòng mà đón con gái về.”

Tôi đứng khựng lại, hai vành tai bỗng nhiên lùng bùng. Tôi bước vội vào phòng. Lan Anh đang ngồi gục đầu bên mép giường, hai tay ôm chặt lấy Bảo Nhi. Cô ấy không khóc thành tiếng nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau chui ra từ khóe mi rơi lã chã xuống tấm chăn mỏng lót dưới lưng con bé. Nhìn thấy tôi, cô ấy vội vàng đưa tay quệt ngang mặt, cố gắng hít một hơi thật sâu nhưng bờ vai gầy guộc vẫn run lên bần bật.

Tôi quay ngoắt lại nhìn mẹ, cố kìm nén để giọng mình không trở thành một tiếng gầm giữa trưa nắng: “Mẹ đang nói cái gì vậy? Lan Anh mới mổ đẻ được hai tuần, vết khâu còn chưa cắt chỉ, con thì còn chưa rụng rốn. Về ngoại là về thế nào?”

Mẹ tôi hất hàm, ánh mắt liếc xéo vào người con dâu đang ngồi thu lu góc giường: “Thì tao bảo nó về ngoại ở cữ cho thoải mái chứ sao? Ở cái nhà này chật trội, xưởng dưới nhà thì ồn ào. Với lại tao nói thẳng, đàn bà đẻ đái ở cữ tốn kém lắm, nào là tiền bỉm, tiền sữa, tiền thức ăn bồi bổ ngày ba bữa. Nhà mình thì đang lúc kẹt vốn nhập hàng, chị Thúy mày dạo này đau đầu vì tiền nông. Tao với chị mày thống nhất rồi, tốt nhất là cho nó về ngoại mà cho mẹ nó chăm.”

Tôi nghe từng lời mẹ nói mà cảm giác như có ai đó cầm búa tạ nện thẳng vào ngực mình. Tốn kém? Hầu hạ? Trước khi Lan Anh lên bàn mổ, tôi đã đưa tận tay cho chị Thúy 60 triệu, dặn dò rõ ràng đó là tiền sinh hoạt, đi chợ bồi bổ cho vợ tôi trong mấy tháng ở cữ. Tôi còn dúi riêng cho mẹ 20 triệu nhờ mẹ thỉnh thoảng đỡ đần vợ tôi lúc tôi đi vắng. Vậy mà từ hôm xuất viện về nhà, vợ tôi được ăn những gì? Bữa sáng là bát cháo loãng với vài miếng thịt băm mặn chát. Bữa trưa, bữa tối quanh quẩn chỉ có canh rau ngót nấu suông và đĩa thịt lợn kho nghệ thái mỏng dính.

Tôi nhìn chằm chằm vào mẹ, cổ họng nghẹn đắng: “Mẹ bảo nhà kẹt vốn, tốn kém ư? Vậy 80 triệu con đưa trước khi Lan Anh sinh đi đâu cả rồi? Mẹ bảo hầu hạ, từ ngày vợ con từ viện về, quần áo của con bé mẹ có giặt cho cái nào không? Hay toàn để Lan Anh phải tự lết vào nhà tắm vò tay?”

Mẹ tôi thoáng giật mình nhưng ngay lập tức bà chống chế, giọng cất lên the thé hòng át đi sự đuối lý: “Á à, bây giờ mày đội vợ lên đầu mày quay ra tính toán từng đồng với mẹ ruột mày à? 80 triệu của mày thì to bằng cái đình chắc? Tiền điện, tiền nước, tiền bồi dưỡng rồi tiền mua cái nôi cái cũi. Mày tưởng thế là đủ à? Tóm lại là chiều nay dọn đi. Mai nhà này có khách quý của chị mày đến ở cái phòng này, không có chỗ cho gái đẻ nằm ươn ra đấy đâu.”

Đến lúc này thì tôi hoàn toàn tỉnh mộng. Không phải vì tiết kiệm, không phải vì sót tiền bỉm sữa. Họ đuổi vợ con tôi đi đơn giản vì họ muốn cướp luôn cái phòng này để đón cái kẻ gọi là khách quý kia. Tôi thừa biết “khách quý” của chị Thúy là ai. Đó là gã môi giới tín dụng đen mà dạo gần đây chị ta thường xuyên thậm thụt bàn bạc dưới kho. Vợ tôi làm kế toán cho xưởng, cô ấy nắm rõ số sách. Cô ấy là chướng ngại vật lớn nhất của chị ta. Đuổi vợ tôi đi, cô lập tôi, đó mới là mục đích thật sự…………

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi quay lưng lại với mẹ, bước đến bên giường ngồi xuống, ôm lấy bả vai gầy của Lan Anh. Tôi hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ đủ để cả mẹ tôi ở ngoài cửa nghe thấy: “Em thay quần áo đi, mình đi. Không phải về ngoại. Anh sẽ đưa mẹ con em đến một nơi khác. Từ nay em không phải nhìn mặt ai mà sống nữa.”

Tôi nhặt nốt những đồ dùng thiết yếu, nhét vào túi, bế đứa con đỏ hỏn trên tay một bên, tay kia xách ba lô. Tôi dìu Lan Anh bước ra khỏi cửa. Mẹ tôi thấy tôi điềm nhiên dọn đồ rời đi thì có vẻ hơi bất ngờ. Bà cứ đinh ninh tôi sẽ quỳ xuống van xin. Tôi dừng lại ở giữa cầu thang, quay đầu nhìn mẹ lần cuối: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, bảo chị Thúy giữ cái xưởng cho cẩn thận.” Tôi nói xong, dìu Lan Anh xuống nhà, mở cửa xe và lái đi thẳng.

Tôi không đưa cô ấy về ngoại. Tôi đã nhờ cậu bạn thân thuê sẵn một căn hộ chung cư mini an ninh cực tốt, có đầy đủ tiện nghi, cách xưởng vải khoảng mười cây số. Tối hôm đó, trong căn hộ mát rượi ánh đèn vàng, nhìn Lan Anh ôm con say ngủ sau chuỗi ngày bị hành hạ, lòng tôi vừa xót xa vừa nguôi ngoai một phần. Nhưng tôi biết trận chiến chỉ mới bắt đầu.

Chị Thúy nghĩ rằng hất cẳng được vợ con tôi ra khỏi nhà là chị ta có thể dễ bề thao túng kho vải và tài khoản ngân hàng của gia đình. Chị ta đã nhầm. Lan Anh trước khi đi sinh đã linh cảm được chuyện chẳng lành. Cô ấy nắm giữ toàn bộ mật khẩu token ngân hàng, mã khóa hệ thống phần mềm quản lý kho và cả số điện thoại nhận mã OTP của tài khoản công ty.

Ngay trong đêm hôm đó, khi vợ con đã ngủ say, tôi ngồi ngoài phòng khách bật laptop lên. Tôi mở hệ thống, kích hoạt chế độ phong tỏa nội bộ. Tôi tạm khóa tài khoản thanh toán chính của xưởng, thay đổi mật khẩu phần mềm xuất nhập hàng và gửi một email khẩn cấp cho tất cả các đối tác cung cấp vải lớn nhất, thông báo tạm ngưng mọi giao dịch thanh toán và xuất khoác nhận trực tiếp từ chữ ký số của tôi. Tôi còn liên hệ với trưởng phòng giao dịch ngân hàng quen thuộc, yêu cầu đóng băng lệnh chuyển tiền trị giá 2 tỷ đồng mà tôi biết chắc sáng mai chị Thúy sẽ nộp ủy nhiệm chi giả mạo chữ ký của tôi để tuồn tiền ra ngoài.

Sáng hôm sau, cơn bão thực sự ập xuống. Đồng hồ điểm đúng 7:30, chiếc điện thoại của tôi bắt đầu rung bần bật. 82 cuộc gọi nhỡ từ mẹ và chị Thúy. Tin nhắn hoảng loạn: “Mày khóa tài khoản rồi à? Xe tải đỗ nghẽn cả cổng, khách hàng đòi hàng. Chị Thúy khóc ngất dưới xưởng. Mày nghe máy ngay!”

Tôi bình thản gọi lại, giọng lạnh lẽo: “Tối hôm qua lúc mẹ và chị gói quần áo đuổi vợ con tôi ra khỏi nhà, mẹ đã nói là xưởng này không cần con. Chị Thúy giỏi giang lắm, mẹ bảo chị ấy ra mà giải quyết với các đại lý đi.”

Mẹ tôi gào khóc trong điện thoại: “Người ta đòi chém chị mày! Ba đại lý khác nhau từ Hải Phòng, Quảng Ninh, Nam Định đều cầm biên lai đặt cọc đòi một lô hàng lụa tơ tằm. Chị mày bán khống một lô cho ba người! Gã Lộc cũng dẫn đám giang hồ đến đòi tiền, đập phá xưởng!”

Tôi về xưởng, đối mặt với đám đông. Tôi chiếu lên màn hình bằng chứng chị Thúy làm giả giấy tờ, bán khống hàng hóa. Ba chủ hàng phẫn nộ, gã Lộc biết bị lừa cũng rút lui. Chị Thúy quỳ xuống, khóc lóc van xin nhưng tôi không thương hại. Tôi nói: “Chị phải trả giá cho những gì mình đã làm.”

Đêm đó, tôi bắt được kẻ do chị Thúy thuê mang xăng đến đốt kho hồ sơ. Tôi giao hắn cho công an. Chị Thúy vẫn không dừng lại. Chị ta lợi dụng mẹ tôi đến xin lỗi Lan Anh để xông vào căn hộ cướp sổ đỏ. Trong cơn điên loạn, chị ta xô ngã mẹ tôi khiến bà đập đầu vào bàn kính. Mẹ tôi bất tỉnh, máu chảy loang lổ trên sàn. Lan Anh gào khóc, Thanh Thúy bỏ chạy. Tôi đưa mẹ vào viện. Bà may mắn qua khỏi.

Trong phòng làm việc cũ của bố, tôi tìm thấy chiếc két sắt. Bên trong là di chúc và một đoạn video. Bố tôi kể rằng ba năm trước, Lan Anh đã lén bán đất của bố mẹ đẻ để lấy 800 triệu trả nợ cho chị Thúy vay xã hội đen. Cô ấy giấu kín chuyện đó để bảo vệ gia đình. Di chúc của bố trao 40% cổ phần cho Lan Anh, khẳng định chị Thúy không có bất kỳ quyền lợi gì đối với xưởng vải.

Tôi nộp đơn tố cáo chị Thúy lên công an. Chị ta bị bắt, nhận bản án 7 năm tù. Mẹ tôi hối hận, bà về sống ở một căn nhà nhỏ, ngày ngày niệm Phật. Lan Anh tha thứ cho bà, đưa con đến thăm. Xưởng vải hồi sinh dưới sự điều hành của hai vợ chồng. Bảo Nhi lớn lên, tiếng cười ríu rít đầy nhà.

Tôi rút ra một bài học: huyết thống không phải tất cả. Người sẵn sàng hy sinh vì bạn mới xứng đáng được gọi là gia đình. Là đàn ông, phải đứng thẳng lưng bảo vệ vợ con, bởi nếu không bảo vệ được người phụ nữ đã vì mình sinh tử, mọi cơ ngơi tiền tài cũng chỉ là đống tro tàn vô nghĩa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!