Sau 5 Năm Làm Việc Ở Nhật, Tôi Cầm 5 Tỷ Về Nước Tìm Vợ – Nhưng Thứ Tôi Nhìn Thấy Dưới Gầm Cầu Khiến Tôi Phát Đ/iên
Tôi cầm trong tay cuốn sổ tiết kiệm và hai thẻ visa, tổng cộng 5 tỷ đồng – cái giá của năm năm bán mạng ở các mỏ than tuyết phủ tại Sapporo, Nhật Bản. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, ho máu cũng chỉ uống nước gừng, tất cả đều gửi về cho gia đình. Tôi trở về Việt Nam với giấc mơ duy nhất: xỏ vào chân Tú Uyên, người vợ bé nhỏ, đôi giày đính đá lấp lánh nhất, bù đắp cho cô ấy những tháng ngày chờ đợi.
Nhưng ông trời không cho tôi làm điều đó. Chiếc taxi dừng trước căn biệt thự châu Âu bề thế ở khu nhà giàu – địa chỉ mẹ tôi báo đã dùng tiền tôi gửi về xây nhà. Cổng nhôm đúc, xe Mercedes, mẹ tôi ngồi trên xích đu massage, anh trai phì phèo xì gà, chị dâu ướm vòng ngọc bích. Họ ăn sung mặc sướng trên mồ hôi và máu của tôi. Nhưng không thấy bóng Uyên. Ba năm nay, điện thoại cô ấy tắt máy, gia đình viện lý do cô ấy đi chùa, về quê ở ẩn. Tôi tin tưởng tuyệt đối vào ruột thịt nên đã ngu ngốc cắn câu.
Tôi kéo vali sang quán nước ven đường, vờ hỏi mua đất, lân la hỏi bà cụ bán nước về gia đình số 8. Bà cụ thở dài: nhà đó giàu nhờ tiền thằng em đi nước ngoài gửi về nhưng ác lắm. Cô con dâu tên Uyên, ba năm trước bị vu oan ngoại tình trộm cắp. Chị dâu xé quần áo giữa đường, anh chồng vác gậy sắt đập gãy hai đầu gối cô ấy, rồi ném ra cổng trong đêm mưa bão. Cô ấy mồ côi, không nhà đẻ để về. Chị dâu còn đe dọa cả khu phố, ai cho cô ấy một ngụm nước sẽ bị san bằng nhà. Cô ấy lết đi bằng hai tay, máu me be bét rồi biến mất. Người ta bảo chắc đã chết ở xó xỉnh nào đó.
Chén nước vỡ trong tay tôi, mảnh sành cắm vào lòng bàn tay rỉ máu, nhưng cái đau ấy chẳng bằng một phần vạn nỗi đứt gãy trong lồng ngực. Tôi gào thét bảo tài xế taxi chạy đi tìm, rà soát tất cả gầm cầu, khu ổ chuột, bãi rác. Đến gầm cầu thứ tám, dưới ánh đèn vàng vọt, tôi thấy một người phụ nữ gầy như bộ xương khô, cuộn tròn giữa đống bìa tô rách nát, quần áo vá trằng vá đục, xung quanh là vé số ướt sũng. Cô ấy hoảng loạn lùi lại khi tôi đến gần. Tôi nhìn thấy đôi chân cô ấy – hai ống quần xé toạc đến đầu gối, bắp chân teo tóp chỉ còn da bọc xương, hai khớp gối bị đập nát, xương lành lại trong tình trạng biến dạng, lồi lõm những cục bướu thịt gớm ghiếc. Trên tay, trên cổ là vết bầm tím, vết sẹo lồi lõm của những trận đòn roi.
Người vợ có làn da trắng ngần, nụ cười rạng rỡ ngày xưa giờ chỉ là sinh linh tàn tạ, bốc mùi hôi thối dưới gầm cầu. Tôi quỳ sụp xuống vũng bùn, run bần bật, vén mớ tóc bết bát trên mặt cô ấy. Cô ấy nhìn tôi, khuôn mặt gầy hốc hác bỗng co rúm lại vì sợ hãi tột độ, cô ấy điên cuồng vung tay, cào cấu đất để lết lùi. “Đừng, xin đừng đánh tôi, tôi không ăn cắp. Chị dâu ơi, tha cho tôi. Anh Hưng ơi, đừng đập chân tôi nữa.” Vợ tôi đã bị hành hạ đến mức sinh ảo giác, bất cứ ai chạm vào cũng là kẻ thù.
Tôi ôm ghì lấy cô ấy, cô ấy giãy giụa, cắn phập vào vai tôi. Tôi gọi tên mình, bảo tôi là Hoàng, chồng em đã về. Nghe tiếng “Hoàng”, cô ấy khựng lại, đôi tay gầy gò run rẩy chạm vào vết sẹo trên lông mày tôi – vết sẹo cô ấy vẫn hôn mỗi sáng. “Hoàng, có phải anh Hoàng không? Chị dâu bảo anh có vợ bên Nhật rồi, mẹ bảo anh gửi tiền về đuổi tôi đi.” Tôi gục đầu vào chân cô ấy. Hóa ra lũ ác thú không chỉ cướp tài sản, đánh gãy chân vợ tôi, mà còn lấy tên tôi ra để giết chết hy vọng sống cuối cùng của cô ấy.
Tôi bế bổng cô ấy lên, bước về phía taxi. Dưới màn mưa trắng xóa, tôi quay đầu nhìn về khu biệt thự của gia đình, ánh mắt không còn là của một đứa con trở về mà là của một con qu/ỷ dữ. Tôi không v/ác da/o ch/ém chúng – thế quá nhẹ. Tôi sẽ dùng chính thứ chúng tôn thờ nhất – tiền – để dệt một cái lưới tử thần, lột sạch chúng, bắt chúng phải bò lết ra đường như vợ tôi…….
Tôi đưa Uyên vào bệnh viện. Bác sĩ nói hai đầu gối bị đập vỡ nhiều năm trước, không được cấp cứu nên xương liền dị dạng, suy dinh dưỡng, viêm phổi, suy nhược thần kinh. Họ đòi báo công an, tôi xin tạm hoãn. Tôi giấu 5 tỷ, chỉ mang theo một tờ giấy vay nợ khống 3 tỷ, và bộ dạng rách rưới về nhà. Tôi đóng vai kẻ thất bại bị trục xuất, mếu máo xin ăn nhờ. Mẹ tôi, anh trai, chị dâu đều khinh bỉ, đuổi tôi ra chuồng chó ngủ, cho ăn cơm thừa canh cặn.
Trong lúc làm việc, tôi nghe lỏm được Hưng đang khát tiền, tham vọng làm giàu nhanh. Tôi tung ra một dự án bất động sản ma – khu đô thị nghỉ dưỡng sinh thái đỉnh cao, lãi suất 30%/tháng, với văn phòng ảo và diễn viên chuyên nghiệp do tôi thuê. Thu, chị dâu, phát hiện tài liệu, xúi Hưng đầu tư. Hưng thế chấp biệt thự vay ngân hàng 10 tỷ, vay nặng lãi thêm 5 tỷ, đổ hết vào dự án ma. Tháng đầu tôi trả lãi 3 tỷ tiền thật để chúng mê muội. Tháng thứ hai, công ty bốc hơi, 15 tỷ biến mất. Ngân hàng siết nhà, giang hồ đòi nợ.
Khi chúng tuyệt vọng tìm cách thoát thân, Thu nảy ý định ném tôi ra làm bia đỡ đạn, bắt tôi ký nhận nợ thay. Tôi đã đợi khoảnh khắc này. Tôi hất tung tờ giấy, tiết lộ mọi sự thật: dự án đó là của tôi dàn dựng, tôi biết hết mọi tội ác chúng gây ra với vợ tôi. Luật sư của tôi xuất hiện, mang theo bằng chứng sao kê tài khoản, ghi âm lời thú tội, giấy tờ pháp lý chứng minh biệt thự thuộc quyền sở hữu của tôi do khoản vay thế chấp. Tôi tuyên bố tịch thu toàn bộ tài sản, đuổi cả ba ra đường trắng tay.
Hưng, Thu, và mẹ tôi bị ném ra khỏi cổng, phải đối mặt với đám giang hồ ngay lập tức – dù tôi đã mua lại khoản nợ, nhưng tôi cố tình để chúng nếm trải cảm giác tuyệt vọng đó. Sau đó, tôi nộp bằng chứng cho công an. Hưng lãnh 8 năm tù, Thu 7 năm tù về tội cố ý gây thương tích và chiếm đoạt tài sản. Mẹ tôi, dù không trực tiếp ra tay, trở thành kẻ vô gia cư lang thang.
Tôi bán căn biệt thự, cộng với 5 tỷ tiết kiệm, đưa Uyên sang Singapore phẫu thuật tái tạo khớp gối. Ca mổ kéo dài 12 giờ, sau đó là một năm rưỡi vật lý trị liệu đầy đau đớn. Nhưng cuối cùng, cô ấy đã bước đi bằng chính đôi chân mình – dù chậm chạp, tập tễnh, nhưng đó là đôi chân đã từng bị đập nát, giờ đang bước về phía tôi trong nắng vàng.
Chúng tôi không mua lại biệt thự. Chúng tôi mua một căn hộ nhỏ ấm cúng ngoại ô, trồng hoa trên ban công. Tôi mở một công ty xuất nhập khẩu vừa đủ sống. Những vết sẹo trên chân Uyên vẫn còn, nhưng không còn là nỗi đau – chúng là minh chứng cho sự hồi sinh. Tôi nhận ra gia đình thực sự không được định nghĩa bằng dòng máu, mà bằng những người không bao giờ buông tay bạn khi bạn rơi xuống vũng bùn đen tối nhất. Và tôi đã tìm thấy gia đình đích thực của đời mình bên cạnh Tú Uyên.




