18 năm trốn chạy sau bản án oan, tôi tưởng đã chôn vùi quá khứ đến lúc đứa cháu gái bị triệt đường sống vì tôi
Trời mưa ràn rạt trên đường vành đai lúc chập tối. Tôi đang lái chiếc Mercedes S450 thì điện thoại của Thục Linh reo. Giọng quản đốc vang lên thất thanh: hệ thống lõi sập, con Kaura X900 báo lỗi E404, toàn bộ dàn phay CNC khóa cứng. Ba ngày nữa chuyên gia Đức mới sang. Đơn hàng sáng mai, đền hợp đồng ba mươi tỷ.
Linh ôm đầu, ném điện thoại xuống sàn. Tôi liếc gương chiếu hậu, buông một câu đều đều:
“Không cần mời chuyên gia. Nếu cô tin thì giao nó cho tôi.”
Cô ngẩng lên, mắt đỏ ngầu. “Chuyện sống còn của công ty tôi đến phiên anh xen vào à? Con máy gần một triệu đô không phải cái xe móp để anh cầm cờ lê gõ.”
Tôi không đáp. Thay vì rẽ về chung cư, tôi đánh lái ngược chiều, đạp ga lao thẳng về khu công nghiệp. Linh hét thất thanh, túi xách văng tung tóe. Tôi chỉ nói:
“Cô còn đúng mười lăm phút trước khi chuỗi nhông xích cứng và phá nát toàn bộ dàn cơ.”
Mười tám năm trước tôi đặt chân đến Melbourne với hai bàn tay trắng. Mười tám năm sau tôi rời khỏi đó cũng với hai bàn tay trắng, bỏ lại sự nghiệp kỹ sư tự động hóa hàng đầu và một bản án tước bằng vĩnh viễn. Tôi tự hứa không bao giờ chạm tay vào bất kỳ phím điều khiển máy móc nào nữa. Về Hà Nội, tôi thuê căn phòng mười lăm mét vuông ở Hoàng Mai, làm tài xế, lĩnh mười lăm triệu một tháng, nuôi đứa cháu gái Nhi – con của em gái tôi đã mất vì những hệ lụy từ bên kia.
Tôi biết rõ lỗi E404. Xung đột thuật toán trục Z. Nếu không xả bộ nhớ đệm kịp, tụ điện sẽ nổ, kéo theo toàn bộ mô tơ servo chết cháy. Với tôi chỉ cần mười lăm phút.
Xưởng hỗn loạn. Hoàng – phó giám đốc, anh họ Linh – đang quát tháo. Tôi bước đến bảng điều khiển, vỗ vai cậu thợ trẻ đang ôm laptop:
“Mượn cái máy.”
Hoàng gào: “Tài xế của em à Linh? Lôi cổ nó ra!”
Linh nhìn tôi, rồi nhìn đồng hồ. Mười hai phút nữa. Cô cắn môi đến ứa máu:
“Mọi người giạt ra. Cho anh ta mười hai phút.”
Tôi kéo ghế ngồi. Ký ức Melbourne ùa về – đêm mưa, bản vẽ bị sửa, tai nạn, người thầy chỉ tay vào mặt tôi trên tòa. Tôi nhắm mắt lắc đầu, rồi mười ngón tay bắt đầu gõ. Không dùng giao diện người dùng. Tôi truy cập thẳng cổng vật lý, xóa bộ nhớ đệm, giả lập nhiệt độ, mở khóa an toàn. Cạch. Đèn đỏ phụt tắt. Đèn xanh bật. Trục chính lướt êm.
Cả xưởng chết lặng. Tôi phủi tay:
“Máy chạy rồi. Hết ca. Nhớ tính thêm ngoài giờ.”
Ba ngày sau Linh gọi tôi lên phòng, đẩy hợp đồng trưởng phòng kỹ thuật lương tám mươi triệu. Tôi đẩy trả:
“Sếp nhầm người. Tôi chỉ là tài xế.”
Tôi muốn giữ cái vỏ bình yên. Nhưng Hoàng đã để ý. Rồi đêm đó toàn bộ bản vẽ động cơ thế hệ mới bị copy. Camera hầm xe hiện bóng người mặc áo khoác giống tôi. IP trùng điện thoại tôi. Linh hỏi:
“Đêm qua anh ở đâu?”
“Ở nhà.”
Cô cười cay: “Một gã ở Úc mười tám năm không một mảnh bằng, nay gõ mã máy như hacker. Anh tiếp cận tôi vì cái này đúng không?”
Tôi đặt chìa khóa xe lên bàn:
“Giao dịch kết thúc.”
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Tôi về xóm trọ dưới mưa. Nhi ngồi thu lu, mắt đỏ hoe. Tờ giấy thông báo hủy tài trợ quỹ Vượng Tín nằm dưới chân. Hoàng cắt học bổng của nó, ghi dòng chữ “đồ án mua bằng tiền bẩn”. Con bé gào lên:
“Cậu dạy cháu thà nhịn đói chứ không lấy của ai một tất. Tại sao cậu luôn chạy trốn? Cậu muốn trốn thì tự đi. Cháu thà chết ở đây.”
Tôi đứng sững. Lời nó rạch toạc lớp vỏ tôi tự dệt suốt mười tám năm. Ông Bảy ngồi hút thuốc, nói khẽ: “Nhẫn nhục để người ta đái lên đầu người mình yêu thương thì gọi là thằng phế vật.”
Đúng lúc đó taxi dừng. Thục Linh lao xuống mưa, quần âu ngâm bùn, quỳ một bên gối:
“Tôi xin lỗi. Hoàng đẩy bản vẽ vào ổ cứng riêng, tạo IP giả trùng điện thoại anh, cắt ghép camera. Tôi sai rồi.”
Tôi nhìn cô:
“Biết sự thật thì sao? Cô nghĩ khóc vài giọt là xóa được những lời sáng nay?”
Cô nghẹn: “Hoàng triệu tập họp sáng mai ép tôi từ chức. Hắn còn cắt quỹ của Nhi để trả thù. Tôi đến chỉ để xin lỗi và báo tin.”
Tôi nhặt chiếc cờ lê lên, lau sạch:
“Thằng Hoàng đụng đến người nhà tôi. Cô muốn giữ ghế không? Ngày mai đến họp, mặc thật lộng lẫy, tuyệt đối không ký gì. Câu giờ cho tôi.”
Đêm ấy tôi dùng quyền Super Admin cô đưa, moi từng dòng code. Hoàng cài mã độc sẽ kích hoạt lúc chín giờ sáng mai, làm máy chạy vượt giới hạn, gây tai nạn trước mặt đối tác. Tôi không xóa. Tôi tạo môi trường giả lập bao trùm. Mã độc của hắn vẫn chạy, vẫn báo thành công, nhưng máy thật đã được tôi chuyển sang bộ điều khiển dự phòng, khóa bằng thuật toán riêng.
Sáng hôm sau tôi lái xe đưa Linh đến. Hoàng thấy tôi liền chỉ mặt: “Bảo vệ đuổi cái thằng tội phạm này!”
Tôi liền đổi sắc mặt, van nài thảm thiết, kéo vạt áo hắn xin đừng cắt học bổng của Nhi. Hoàng đạp tôi ngã, cười phá: “Loại cặn bã bản chất vẫn là ăn mày.”
Tôi lồm cồm bò dậy. Khi hắn vào trong, nụ cười sợ hãi trên mặt tôi biến mất.
Đúng chín giờ. Hoàng bấm điện thoại. Còi báo động hú vang. Máy giật nảy, lửa tóe. Hoàng liền đổ tội Linh, ép ký giấy nhượng quyền. Đúng lúc bút Linh chạm giấy, giọng tôi vang lên từ phòng điều khiển:
“Tới đây là hạ màn được rồi, phó giám đốc Hoàng.”
Tôi đứng sau kính cường lực, cắm USB, gõ lệnh. Đèn đỏ tắt. Máy sống lại, chạy mượt ở hiệu suất một trăm hai mươi phần trăm. Màn hình LED hiện rõ: mã độc từ iPhone của Hoàng, IP phòng sáu trăm hai mươi, thao tác lúc hai giờ mười lăm sáng.
Hoàng tái mét bỏ chạy. Bảo vệ quật ngã. Cảnh sát vào. Đối tác Đức vỗ tay, ký hợp đồng gấp ba.
Tôi gỡ USB, đi xuống hầm, ngả ghế ngủ. Chiều Linh tìm tôi, rót hai ly cà phê:
“Học bổng của Nhi đã khôi phục. Anh định giấu mình đến bao giờ?”
Tôi kể hết. Người thầy từng cho tôi bát phở đêm đông, sau đó bắt tôi nhận tội thay vì thay đổi thuật toán cảm biến để ăn tiền. Ông đứng trên tòa chỉ vào mặt tôi: “Gã gốc Việt hám tiền.” Tôi bị tước bằng, trục xuất. Về nước tôi chọn làm tài xế vì dưới đáy không cần niềm tin để sống.
Linh quỳ xuống, nắm tay tôi:
“Đừng trốn nữa.”
Cô đẩy hợp đồng giám đốc kỹ thuật kèm mười lăm phần trăm cổ phần. Tôi đẩy trả, cười:
“Làm sếp đau đầu lắm. Tôi chỉ cần hợp đồng tài xế kiêm cố vấn kỹ thuật ngầm. Lương đủ nuôi Nhi và thỉnh thoảng mua ông Bảy chai rượu chuối hột.”
Linh nhìn tôi lâu, rồi gật đầu.
Tối đó xóm trọ thơm mùi thịt chó. Nhi ôm cổ tôi từ sau: “Cậu của cháu là siêu nhân.”
Một tuần sau, tan tầm. Tôi mở cửa xe. Linh không ngồi ghế sau. Cô vòng lên ghế phụ, kéo dây an toàn:
“Từ nay tôi không muốn nhìn sau gáy anh nữa.”
Tôi đạp ga. Chiếc xe hòa vào dòng người dưới ánh hoàng hôn. Phía trước không còn mưa bão. Chỉ còn con đường dài, và người phụ nữ ngồi cạnh, cùng tôi đi đến cuối.




