Mẹ chồng bỏ thuốc gài tôi ngủ với đàn ông lạ chiếm công ty, nào ngờ người trên giường khiến cả họ tái mặt…..

Mẹ chồng bỏ thuốc gài tôi ngủ với đàn ông lạ chiếm công ty, nào ngờ người trên giường khiến cả họ tái mặt…..

Tôi đứng ngoài cánh cửa phòng trà nhỏ tầng tám, sống lưng cứng ngắc. Giọng mẹ chồng vọng ra rất rõ:

“Đừng để nó mê luôn. Nó còn phải nhìn thấy ảnh rồi ký giấy.”

Ngọc Châm đáp ngay: “Đơn xin rút chức tổng giám đốc đã có rồi. Phần chuyển nhượng cổ phần cũng gần xong. 28% sang cho anh Hoàng, 18% sang cho anh Thành. Hai anh em nắm 53% thì công ty thuộc quyền quyết định của nhà mình.”

Tôi vịn tay vào tường. 46%. Tôi đang giữ 58% Minh An. Nếu mất đi 46%, tôi chỉ còn 12%. Công ty 168 tỷ, 11 năm mồ hôi của tôi, chỉ cần một đêm họ muốn lấy bằng cách hủy danh dự tôi.

Tôi tên Nguyễn Hạ Vi, 38 tuổi. Công ty Minh An chuyên thiết bị bếp và thi công hệ thống cho nhà hàng, khách sạn. Tôi lập từ khi 27 tuổi, chạy xe máy cũ giao từng bộ vòi rửa, tủ bếp dưới mưa rét. Hoàng về phụ trách vận hành sau cưới. Tôi chủ động chuyển cho anh 7% cổ phần vì nghĩ người cùng mình vượt sóng gió nên có phần trong thành quả. Gần năm năm, anh chưa từng đòi thêm. Tôi tin tiền bạc trong nhà rất rõ ràng.

Cho đến bữa cơm chủ nhật ở Gia Lâm. Hoàng vui miệng nói công ty được định giá 168 tỷ. Đôi đũa mẹ chồng dừng lại. Bà Hạnh nhìn tôi: “Công ty to thế rồi sau này chắc phải để người nhà cùng quản.” Ngọc Châm chen vào ngay: “Anh Thành nhà em giờ đang rảnh, hay chị cho anh ấy vào làm.” Tôi nói nếu Thành muốn thì xếp vị trí phù hợp, phải theo quy trình. Mẹ chồng đặt đũa xuống: “Để thằng Thành phụ trách tài chính thì sao?” Tôi từ chối vì chuyên môn. Bà lạnh mặt: “Ý con là thằng Thành không đủ trình.” Trâm cười nhạt: “Công ty của chị, tiền của chị, chị nói gì chẳng đúng.” Tôi nhìn thẳng: “Tình thân và quyền sở hữu là hai chuyện khác nhau.” Mẹ chồng nói nhẹ: “Con giỏi quá, đôi khi người trong nhà cũng khó nói chuyện.”

Trên đường về, gió đêm lùa qua khe cửa. 168 tỷ không chỉ đổi cách nhìn một doanh nghiệp, nó đổi cả cách nhìn một người trong chính gia đình mình.

Một tuần sau, mẹ chồng gọi về ăn cơm riêng. Bà đặt đũa: “Mẹ muốn con cho Thành vào làm phó giám đốc tài chính.” Tôi từ chối. Trâm từ tầng trên bước xuống, cười lạnh: “Người ngoài vào Minh An có người mới mấy năm đã lên quản lý. Còn em ruột anh Hoàng muốn vào thì phải bắt đầu từ dưới.” Tôi nói thẳng công ty của Thành đã phá sản. Không khí khựng lại. Trâm đỏ mặt: “Anh Hoàng có 7% cổ phần là vì anh ấy giỏi hơn anh Thành bao nhiêu?” Tôi đáp 7% là tôi tặng chồng sau cưới. Cổ phần của tôi không phải tài sản của mẹ để chia đều. Mẹ chồng đặt mạnh đũa: “Con nói câu đó nghe được à?”

Những ngày sau, Hoàng hỏi kỹ số phòng nghỉ ngày lễ kỷ niệm 11 năm, rồi tự đổi phòng. Tôi sang nhà mẹ chồng, nghe Trâm nói điện thoại: “Sau khi dùng thì bao lâu mới bắt đầu có biểu hiện? Khoảng 20 phút.” Hoàng phát hiện, hỏi Trâm. Cô cười: “Thuốc giảm cân hay mỹ phẩm gì đó thôi.” Mẹ chồng xin thẻ phụ phòng nghỉ của tôi với lý do lên chăm con dâu.

Ngày 28 tháng 11, lễ kỷ niệm. Mẹ chồng đưa chai nước thảo mộc: “Uống vào đỡ mệt.” Vòng niêm phong đã bị tách. Tin nhắn số lạ: “Đừng uống bất cứ thứ gì trong phòng. Đúng 20:40 đi ra bằng cửa hành lang phụ.”

Tôi lên phòng trà lấy hồ sơ, nghe rõ mẹ chồng và Trâm bàn cách. Người đàn ông lạ, nước, cả họ điện thoại quay phim. “Chị ấy sẽ lơ mơ, phản ứng chậm. Khi cả họ lên cứ quay đủ hình ảnh trước. Chị ấy không sợ mất tiền, nhưng sợ mất uy tín.”

Tôi rút lui. Hoàng kéo tôi ra hành lang: “Tối nay em đừng ở một mình trong phòng nghỉ.” Anh nghe Trâm hỏi thời gian tác dụng, mẹ xin thẻ phụ, nên đổi phòng. Anh chưa dám nói vì sợ đoán sai.

Tôi diễn mệt, mẹ chồng đưa lên phòng, thúc uống nước. Tôi lấy mẫu chất lỏng, khóa cửa, ra hành lang phụ đúng 20:40. Hoàng vào thay chai nước. Tin nhắn: “Chai nước đã được thay bằng nước bình thường.”

Tôi vẫn đứng sau lớp kính tối. Ngọc Châm xuất hiện, cầm thẻ phụ, vào phòng. Cô lục tìm tôi, gọi mẹ: “Chị ấy không có trong phòng.” Rồi cầm ly nước trên bàn uống một ngụm lớn. Vài phút sau cô loạng choạng, điện thoại rơi.

Tôi gọi Hoàng và y tế. Người đàn ông lạ xuất hiện, đúng số phòng, bước vào. Anh ta gọi điện: “Cô ấy gần như không nói được.” Giọng mẹ chồng từ đầu dây: “Cậu chỉ cần làm phần của cậu.”

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Thang máy mở. Mẹ chồng dẫn hơn mười người họ hàng, điện thoại sẵn sàng. Bà quẹt thẻ, đẩy cửa, quát: “Hạ Vi, hôm nay tôi cho cả họ nhìn xem cô còn chối kiểu gì.”

Ánh sáng bật. Người nằm trên giường là Ngọc Châm. Tóc xõa rối, mặt đỏ bừng. Người đàn ông lạ đứng cách giường vài bước. Đức Thành lao vào, kéo chăn phủ vợ. “Anh là ai?” Người kia lùi: “Tôi nhận tiền để đến đúng phòng, tạo tình huống.”

Tôi bước ra. Mẹ chồng chỉ tôi: “Cô biết trước đúng không? Cô cố tình để con Châm vào đây thay cô.” Hoàng hỏi thẳng: “Ban đầu mẹ định ai phải nằm ở đây?” Bà tái mặt.

Người đàn ông đưa tin nhắn thuê. 15 triệu. Chỉ cần đứng gần giường khi có người mở cửa. Bác Vân nhìn mẹ chồng: “Chuyện này chị còn định nói là hiểu lầm nữa không?”

Trâm được đưa đi viện. Thành hỏi vợ: “Mấy tờ giấy mẹ lấy chưa?” Cô giật mình. Thành cười khô: “Vậy là lúc tôi đang chạy tìm cách trả nợ, hai người lại ngồi tính lấy công ty của chị ấy cho tôi.”

Đêm đó tôi về công ty. Luật sư và công nghệ lần ra tài khoản Lương Thu Hà truy cập thư mục cổ đông nửa đêm, xuất mẫu chuyển nhượng, miễn nhiệm tổng giám đốc. Hà khóc: “Chị Trâm cho em vay 620 triệu. Em sợ.” Có người cấp giám đốc lo phần còn lại.

Sáng hôm sau, Trâm nói tên Đặng Quang Vinh, giám đốc kinh doanh. Anh ta từng đề nghị lên phó tổng hai lần, tôi từ chối vì nóng vội. Vinh hứa nếu tôi rời ghế sẽ có vị trí ban điều hành. Anh ta bảo nếu tôi mất uy tín, cổ đông sẽ tự yêu cầu hạn chế quyền.

Vinh triệu tập họp khẩn, đề nghị tạm hạn chế quyền điều hành của tôi. Tôi đưa lịch sử truy cập, tin nhắn Hà, dự thảo nhân sự có tên Thành. Thành bước vào, đặt điện thoại vợ: “Sau khi chị Vi ký xong phần gia đình, các em giữ cổ phần, việc trong công ty để anh xử lý.” Vinh bị khóa tài khoản. Trước khi khóa, dữ liệu khách hàng lớn đã bị sao chép.

An Phúc gọi, hỏi hợp đồng 34 tỷ. Tôi bảo tạm dừng. Uy tín không phải giấu cho khéo.

Vài tuần sau, cả nhà ngồi lại. Trâm thú nhận ý tưởng ban đầu là mẹ, sau đó chính cô tìm người, nói chuyện với Vinh. Hoàng nói với mẹ: “Từ nay mẹ không quyết định thay con chuyện vợ chồng, tiền bạc hay công việc nữa.” Thành từ chối mọi cổ phần. “Con nợ 11 tỷ thì con trả.”

Vinh bị chấm dứt chức vụ. Hà bị kỷ luật. Trâm xin việc công ty nhỏ, nhắn tôi: “Em bắt đầu lại rồi chị.” Tôi chỉ đáp: “Làm cho tử tế.”

Một năm sau, lễ kỷ niệm năm thứ 12. Hoàng đưa tôi cốc nước. Anh cười: “Yên tâm, anh tự rót.” Tôi cũng cười. Chỉ một câu đùa, nhưng tôi biết hai vợ chồng đã đi qua đoạn đường rất dài. Công ty vẫn còn, nhưng có những vết nứt không cần giả vờ là chưa từng tồn tại.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!