Đêm Kỷ Niệm, Tôi Sắp Uống Ly Rượu Chồng Rót Thì Anh Họ Gọi: “Khóa Cửa, Trốn Ngay Đi!”………

Đêm Kỷ Niệm, Tôi Sắp Uống Ly Rượu Chồng Rót Thì Anh Họ Gọi: “Khóa Cửa, Trốn Ngay Đi!”………

Ngoài trời, mưa trút xuống như muốn xóa nhòa cả thế gian. Trong biệt thự ven hồ, ánh nến vàng vọt nhảy múa trên thành ly rượu vang đỏ, phản chiếu một khung cảnh lãng mạn đến mức hoàn hảo. Đạt cắt miếng bò bít tết thành những phần nhỏ gọn gàng, đẩy đĩa về phía tôi bằng động tác dịu dàng đến khó tin.

“Chúc mừng kỷ niệm năm của chúng ta, em yêu.”

Giọng hắn ấm áp như mật ong rót vào tai. Tôi mỉm cười, nâng ly lên môi, cảm nhận hương thơm nồng nàn của rượu vang Pháp lan tỏa trong khoang mũi. Mọi thứ đều hoàn hảo – quá hoàn hảo. Đến mức một góc nào đó trong tiềm thức tôi khẽ run lên.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung.

Màn hình sáng lên: “Anh Trung”. Đạt khẽ gật đầu, ý bảo tôi cứ nghe. Tôi vuốt máy.

Giọng anh họ tôi gấp gáp đến mức át cả tiếng còi hụ inh ỏi phía sau:

“Thủy, tuyệt đối không được uống ly rượu đó. Khóa cửa lại, trốn xuống tầng hầm ngay. Nó không phải chồng em. Đạt đã lén mua bảo hiểm tai nạn hai mươi tỷ, người thụ hưởng là nó. Hiệu lực từ mười hai giờ đêm nay. Nó nợ xã hội đen ngập đầu. Muốn g/iết em lấy tiền.”

Thế giới như ngừng quay.

Tôi ngước lên nhìn Đạt. Nụ cười dịu dàng vẫn còn nguyên trên môi hắn, nhưng đôi mắt – đôi mắt mà tôi từng nghĩ là ấm áp nhất trần gian – giờ đây chỉ còn là hai hố đen sâu thẳm. Và ngón tay hắn, những ngón tay từng vuốt ve mái tóc tôi mỗi đêm, đang bấu chặt vào khăn trải bàn, run lên vì hưng phấn.

Tôi hạ ly xuống. Chậm rãi. Bình thản. Như thể đang đặt một quả bom.

“Anh à, rượu này mùi cồn còn nồng quá. Em xuống hầm lấy chai bố tặng hôm cưới nhé.”

Đạt gật đầu. Hắn không nghi ngờ gì. Tại sao phải nghi ngờ một con mồi đã nằm gọn trong tầm ngắm?

Tôi đứng dậy, bước thật bình thường về phía cửa tầng hầm. Từng bước chân như đếm ngược thời gian. Khi qua ngưỡng cửa, tôi đóng sập cánh thép chống cháy, xoay ba vòng khóa. Tiếng “cạch” vang lên như một phát súng.

Tôi dựa lưng vào cửa, cảm nhận sự tê dại lan từ đầu lưỡi xuống cổ họng. Ly nước chanh mật ong trước bữa ăn. Thuốc giãn cơ. Hắn đã tính sẵn từng đường đi nước bước. Từng chi tiết nhỏ nhất trong buổi tối này đều được dàn dựng để tôi chết trong im lặng, như một tai nạn đáng thương.

Tiếng đập cửa vang lên như sấm dữ. Giọng Đạt không còn chút dịu dàng nào:

“Thủy! Mở cửa ra! Mày khóa làm gì vậy?”

Tin nhắn anh Trung: “Cố thủ. Ba phút nữa cảnh sát đến.”

Ba phút. Một trăm tám mươi giây. Tôi không thể ngồi chờ trong bóng tối với cổ họng đang dần cứng lại.

Tôi lao vào kệ rượu.

Choang. Rầm. Hàng chục chai vỡ tan, thủy tinh văng khắp nơi như những mảnh sao rơi. Rượu đỏ lênh láng trên sàn, mùi nồng nặc đến mức cay xè mắt. Tôi nhặt một mảnh thủy tinh sắc nhọn, cứa mạnh một đường dài trên cánh tay trái. Máu trào ra, hòa quyện vào rượu, tạo thành một vũng đỏ sẫm dưới ánh đèn vàng vọt.

Tôi nằm co quắp giữa đống hỗn độn, mắt nhắm nghiền, hơi thở nông và nhanh.

Cửa bật mở. Đạt lao vào với cây gậy golf trong tay, mắt đỏ ngầu như thú dữ. Nhưng trước khi hắn kịp vung gậy, tiếng còi hú và ánh đèn pin đã ập tới như thác lũ. Hắn vứt gậy, quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa:

“Vợ ơi! Trời ơi! Có ai cứu vợ tôi với! Cô ấy bị tai nạn! Làm ơn!”

Tôi nhắm mắt, để mặc cho những bàn tay lạ lẫm nâng mình lên cáng. Trên đường đến bệnh viện, Đạt nắm chặt tay tôi, miệng lẩm bẩm xin lỗi. Bàn tay ấy lạnh toát – không phải vì lo lắng cho tôi, mà vì sợ kế hoạch bại lộ.

Ở bệnh viện, tôi giả mất trí nhớ.

“Anh là ai? Tại sao tôi ở đây?”

Đạt thở phào nhẹ nhõm. Hắn nghĩ trời đang giúp hắn. Trong túi áo vest của hắn – nơi tôi lục lọi khi hắn ngủ gật bên giường bệnh – tôi tìm thấy hóa đơn mua băng keo lớn, hai bao tải, than hoạt tính và thuốc ngủ liều cao. Nếu thuốc giãn cơ không giết được tôi, hắn sẽ tạo hiện trường tự tử hoặc ngạt khí. Kế hoạch B. Kế hoạch C. Người đàn ông này chưa bao giờ làm gì mà không có phương án dự phòng.

Ba ngày sau tôi xuất viện. Biệt thự trở thành lồng giam.

Đạt theo dõi từng bước chân của tôi. Camera hồng ngoại gắn trên nóc tủ quần áo, nhỏ đến mức chỉ có mắt thần mới phát hiện. Hắn giấu kẹp tóc, chìa khóa, ví tiền của tôi rồi quay sang đổ lỗi cho trí nhớ đang “suy giảm” của tôi. Hắn gọi mẹ tôi, khóc lóc thảm thiết:

“Cô ấy nhớ nhớ quên quên, bác sĩ bảo có dấu hiệu trầm cảm nặng. Con không biết phải làm sao nữa…”

Tôi diễn điên. Diễn đến mức chính tôi cũng suýt tin mình đang điên thật. Hắn mỉm cười đắc ý sau màn hình camera, tưởng rằng con mồi đã ngoan ngoãn nằm trong bẫy.

Nhưng tôi không ngồi yên.

Tôi đổi thuốc an thần của hắn thành vitamin B1. Hòa lợi tiểu vào sữa đêm. Hắn mất ngủ triền miên, cáu bẳn như con thú bị nhốt, mắt thâm quầng như gấu trúc. Một buổi sáng, hắn để quên điện thoại trên bàn. Tin nhắn từ “đối tác” hiện lên:

“Cố lên chồng yêu. Xong vụ tám mươi tỷ mình sẽ đi xa. Em và con nhớ anh.”

Giang. Phó giám đốc kinh doanh. Đang mang thai. Hắn hứa đưa cô ta sang Úc sau khi có giấy chứng tử của tôi………….

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Khí ga bị xả trong bếp, cửa sổ dán kín. Bồn tắm nhiễm điện. Mỗi lần tôi sống sót, mặt hắn tái mét thêm một chút, như thể chính hắn mới là người đang chết dần.

Khi hắn ép bán căn hộ riêng của tôi – căn hộ mà mẹ tôi để lại trước khi mất – tôi đã âm thầm tặng cho mẹ ruột và phong tỏa toàn bộ tài sản. Hắn điên cuồng đập phá khi tài khoản bị khóa, gào thét như kẻ mất trí.

Cuối cùng, hắn đề nghị đi Tam Đảo “hâm nóng tình cảm”.

Tôi đồng ý.

Trước khi đi, tôi khâu thiết bị định vị vào gấu áo, giấu dao phẫu thuật và máy ghi âm trong thỏi son. Từng bước chuẩn bị như một người lính trước trận chiến cuối cùng.

Tại biệt thự trên núi, hắn rót rượu. Tôi đổ hết vào khăn giấy khi hắn quay lưng. Rồi tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên:

“Em đã lập di chúc. Toàn bộ tài sản để lại cho mẹ. Luật sư giữ rồi.”

Ly rượu trên tay hắn vỡ tan, mảnh thủy tinh đâm vào lòng bàn tay, máu nhỏ giọt xuống sàn gỗ.

Đêm đó mưa xối xả như chính đêm định mệnh ấy. Hắn bảo ra ban công ngắm cảnh. Tôi bước ra. Hắn lao tới, định đẩy tôi xuống vực sâu hun hút.

Tôi hạ thấp người, né sang một bên. Hắn vồ hụt, đâm sầm vào lan can kính. Vết nứt lan ra như mạng nhện. Hắn rút dao. Tôi giơ ống tiêm chứa nước muối:

“Chỉ cần một vết xước, thuốc sẽ làm liệt toàn bộ cơ. Anh sẽ tỉnh táo cảm nhận cái chết đang đến từng chút một.”

Hắn run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy nỗi sợ thật sự trong mắt hắn.

Tôi ép hắn thú tội. Máy ghi âm chạy trong túi áo.

“Tại sao? Vì tao cần tiền. Ba mươi tỷ. Cái lương ba cọc ba đồng của mày thì làm được gì? Giang cho tao con trai. Mày chỉ là hòn đá cản đường. Tao yêu tiền hơn tất cả.”

Tuân – bạn học cũ, người tôi đã nhờ giúp đỡ – lao ra đỡ nhát dao. Máu nhuộm đỏ chiếc áo mưa. Ánh đèn pha công an bật sáng từ mọi phía. Anh Trung hô:

“Võ Văn Đạt, anh đã bị bao vây.”

Còng số tám khóa chặt. Giang bị bắt tại sân bay Nội Bài cùng giấy tờ giả.

Phiên tòa. Đạt và Giang cắn xé nhau như chó đói. Đoạn ghi âm vang lên, giọng hắn lạnh lùng đến mức chính hắn cũng phải cúi đầu. Tòa tuyên Đạt hai mươi năm tù, Giang năm năm.

Tôi bán biệt thự. Trích một phần tiền gửi về quê cho mẹ Đạt đang liệt giường. Không phải vì thương họ. Vì tôi muốn lòng mình thanh thản. Vì tôi không muốn trở thành người mang hận thù đến hết cuộc đời.

Tôi nghỉ phép dài, đi tình nguyện vùng cao. Trong nhà sàn đơn sơ, nghe tiếng côn trùng đêm hè, ác mộng về Đạt dần mờ nhạt như sương sớm. Vết sẹo trên cánh tay lành lại thành một vệt trắng nhạt – dấu vết của người phụ nữ đã chết dưới hầm rượu đêm hôm đó.

Một năm sau, Đạt xin gặp. Trong phòng thăm nuôi, hắn khóc, xin lỗi, hỏi có cơ hội làm lại không.

Tôi nhìn hắn. Nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của tôi. Nhìn kẻ đã ba lần định giết tôi.

“Người vợ yêu anh đã chết dưới hầm rượu đêm hôm đó rồi. Hôm nay tôi đến chào tạm biệt quá khứ. Đường ai nấy đi.”

Tôi không quay đầu.

Ba năm sau.

Tôi ngồi trên ban công căn hộ nhỏ, tay cầm tách trà hoa cúc nóng hổi. Bên cạnh, Tuân đang đọc sách, thỉnh thoảng đẩy gọng kính lên sống mũi. Chúng tôi không cưới rình rang. Chỉ một bữa cơm thân mật với gia đình và bạn bè. Đủ.

Gió thu mang theo mùi hoa sữa nồng nàn. Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ người đàn ông đã đỡ nhát dao cho tôi năm nào.

Bão tố đã dừng sau cánh cửa.

Thiên đường, đôi khi, chỉ là một tách trà nóng trong đêm không còn sợ hãi, bên cạnh người mình yêu bằng cả trái tim chân thành.

Tôi mỉm cười, khẽ thì thầm:

“Cảm ơn anh. Vì đã để em được sống.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!