Cưu Mang Hai Vợ Chồng Già Vô Gia Cư, Tôi Đau Đớn Gục Xuống Khi Đọc Lá Thư Họ Để Lại…

Cưu Mang Hai Vợ Chồng Già Vô Gia Cư, Tôi Đau Đớn Gục Xuống Khi Đọc Lá Thư Họ Để Lại…

Tôi gục xuống bậc thềm gạch đỏ tươm màu rêu, vò nát mảnh giấy mỏng trong tay mà khóc như đứa trẻ. Thằng Hùng 24 tuổi đi lính về, lăn lộn công trường, chưa từng cúi đầu trước ai. Thế mà lúc ấy hai đầu gối bùn rùn. Không chỉ đau. Là sự bất lực cào xé trong lồng ngực.

Hai tháng trước, tôi mới xuất ngũ hơn một tháng. Bố mẹ ly hôn từ khi tôi còn đỏ hỏn. Tôi lớn lên bằng bát cơm nguội và rau dại của nội. Ngày tại ngũ nội mất. Về làng chỉ còn ngôi nhà ngói ba gian hoang tàn và tấm ảnh thờ lạnh lẽo. Tôi quét dọn qua loa, thắp nhang rồi lao vào làm thợ phụ công trường. Từ sáu giờ sáng đến chập tối, đội cát, vác xi măng, bụi bặm bám trắng lông mi.

Một chiều cuối tháng bảy, mưa ập xuống công trường. Tôi chạy ra trùm bạt cho máy trộn bê tông thì nghe tiếng ho khùng khục từ bãi ống cống bỏ đi. Bên trong, ông lão cởi trần ôm chặt bà lão, dùng thân mình chắn mưa. Bà ho từng cơn, thân hình tàn tạ nảy lên. Dưới họ là bìa các tông sũng nước.

Ông giật mình ngẩng lên, giọng khản:

“Cậu cho vợ chồng tôi nán lại một tí. Tạnh mưa chúng tôi đi ngay.”

Tôi khom người chui vào, xốc nách bà cụ dựng dậy. Bà nhẹ bỗng. Tôi cõng bà ra, quấn áo mưa, đẩy ông bà lên xe Wave. Về nhà nội.

Ngôi nhà tối om. Tôi kéo chiếu lên phản, bảo ông bà nằm. Tôi nằm dưới nền. Nửa đêm tỉnh dậy thấy họ cuộn tròn dưới nền gạch lạnh, sợ làm bẩn chiếu trắng. Tôi kéo họ lên, gắt:

“Từ ngày mai cái nhà này là chỗ ở của ông bà. Bẩn thì giặt, rách thì khâu.”

Sáng hôm sau căn nhà sạch bóng. Mùi cơm nếp. Bà Tư đưa bát cơm nóng tận tay. Ông Ba sửa bản lề cổng. Lần đầu sau nhiều năm tôi được gọi dậy ăn sáng.

Xóm bắt đầu xì xào. Bà Sáu đầu ngõ bảo tôi dở người. Tuấn Cai ở công trường cũng chửi: nuôi thân chưa xong lại cõng thêm hai người già. Tôi đáp:

“Bước qua cửa nhà em, họ là gia đình em.”

Tôi ứng lương mua quạt cũ, bạt che mái dột. Đêm đêm mâm cơm ba người. Ông Ba tháo xe tôi ra bảo dưỡng, thừa ốc bảo “nhà sản xuất lắp thừa”. Bà Tư khâu quần rách đầu gối bằng chỉ bao tải. Đường kim thô như con rết nhưng chắc chắn. Tôi mặc ra công trường bị trêu vẫn thấy ấm.

Một tối xem thời sự, bản tin về đòi nợ thuê. Ông Ba đánh rơi bát, mặt tái mét. Bà Tư quay đi quệt nước mắt. Đêm đó tôi nghe họ thì thầm:

“Hay mình đi thôi. Nhỡ thằng Thành Sập đánh hơi được, chúng nó giết thằng bé mất.”

Thành Sập – anh chị cộm cán siết nợ. Tôi giả ngủ. Quyết định không hỏi.

Rồi công trường mất sắt. Tuấn Cai nghi ông Ba. Tôi nổi máu, hứa bắt tận tay kẻ trộm. Đêm đó rình trong ống cống, thấy thằng Thắng Móp cắt kẽm lấy sắt. Còn ông Ba ngồi đập gạch vụn, nạy từng mẩu sắt rỉ bỏ vào túi, lẩm bẩm:

“Chỗ này đủ mua nửa lạng thịt băm. Mai bảo bà nấu canh rau ngót cho thằng Hùng. Nó gầy quá.”

Tôi khóc trong bóng tối. Không bao giờ để ông biết tôi đã thấy.

Cuối tuần tôi mua quần áo mới cho ông bà, mang vịt quay về. Bữa cơm rộn rã. Tôi nâng chén:

“Bố mẹ không chê nhà này rách thì ở lại với con. Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo.”

Ông Ba khóc. Bà Tư ôm tay tôi nức nở.

Ngày hôm sau, đầu ngõ có năm xe phân khối lớn. Giang hồ cầm ảnh hỏi thằng Hải – con trai ông bà, lừa hai tỷ rồi bỏ trốn, để bố mẹ ký bảo lãnh. Tôi nói dối thấy hắn ở lò gạch bỏ hoang. Chúng phóng đi. Tôi chạy về nhà, thấy ông bà cuộn tròn trong tủ quần áo.

Họ định quỳ. Tôi đỡ lên:

“Từ nay không ai phải đi đâu cả. Đứa nào đụng vào người của gia đình mình phải bước qua xác thằng Hùng này.”………..

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Tôi hàn then cổng, xin làm ca ngày để tối nào cũng về nhà.

Một đêm mưa, tôi về muộn vì sửa máy. Trong buồng ngủ, thằng Hải đang giằng cuốn sổ tiết kiệm từ tay bà Tư. Ông Ba bị xô ngã. Tôi đạp cửa lao vào, quật nó xuống nền, trói tay.

Bà Tư quỳ xuống ôm chân tôi:

“Nó là khúc ruột mẹ dứt ra. Xin con tha cho nó.”

Tôi nhìn bà, nhìn thằng con bất hiếu mắt không một chút hối hận. Tôi cắt dây, đá nó ra sân:

“Từ giây phút này hai người già trong nhà này là gia đình của tao. Mày đến lần nữa tao bẻ chân ném cho Thành Sập.”

Nó chạy biến. Đêm ấy ba người nằm chung mái nhà, mỗi người một nỗi đau.

Một tuần sau, chủ nhật trời thu xanh. Bà Tư rủ tôi đi chợ mua gà, nếp, thịt. Ông Ba chặt gà xếp cánh tiên. Mâm cỗ thịnh soạn như ngày giỗ. Rượu nếp. Ông Ba nói:

“Đàn ông phải có gia đình. Bố mẹ ốm đau chết, ở đời với mày mãi được đâu. Cứ giữ cái tâm sáng. Tìm đứa con gái tử tế mà lấy.”

Tôi cười, nghĩ ông say. Đêm ấy tôi ngủ say vì rượu.

Sáng hôm sau im lìm. Không tiếng chổi, không mùi cơm. Trên bàn thờ, dưới bát cơm tôi hay dùng, một tờ giấy và cuốn sổ tiết kiệm.

“Hùng con, khi con đọc được những dòng này, bố mẹ đã đi rồi. Thằng Hải khốn nạn nhưng là khúc ruột. Bố mẹ sẽ lên tận bãi Thành Sập nộp mạng gán nợ thay nó. Bố mẹ già rồi, đánh đập chém giết cũng đành. Nhưng nếu ở lại, chúng nó lùng ra được thì con mang họa. Cuốn sổ này là tiền nhặt sắt vụn và tiền còm cõi ngày xưa. Bố đã chuyển sang tên con. Tuyệt đối đừng tìm. Kiếp này có người con như Hùng, bố mẹ nhắm mắt cũng toại nguyện.”

Tôi gục xuống bậc thềm, khóc. Nhớ đĩa gà cánh tiên, nhớ chén rượu ông cạn một hơi, nhớ ánh mắt bà khi nhìn tôi ăn. Hóa ra bữa cơm chia tay. Họ chuốc tôi say để lặng lẽ đi.

Tôi đứng dậy, nhét tờ giấy và sổ vào túi áo sát ngực. Xỏ giày, đạp xe. Ngoái nhìn sân gạch một lần:

“Bố mẹ đợi con. Bọn giang hồ ấy có là quỷ dữ, con cũng bới tung mảnh đất này để đưa bố mẹ về nhà.”

Chiếc Wave vọt đi, xé toạc sương mỏng buổi sáng. Mâm cơm gia đình ấy không được phép bỏ dở thêm một lần nào nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!