Vợ sang Ấn Độ 7 năm gửi đều 55 triệu mỗi tháng, tôi lén qua thăm thì chết lặng khi thấy cô ấy đứng bằng chân giả

Vợ sang Ấn Độ 7 năm gửi đều 55 triệu mỗi tháng, tôi lén qua thăm thì chết lặng khi thấy cô ấy đứng bằng chân giả

Tôi đứng sau lớp kính phòng phục hồi chức năng. Người phụ nữ bên trong gầy hơn rất nhiều, tóc cắt ngắn, mặc quần thể thao rộng. Cô bám hai thanh song song, bước chậm. Chân phải đưa lên trước. Chân trái… không còn là chân người. Đó là chân giả.

Hà ngẩng lên. Mắt chúng tôi gặp nhau. Toàn thân cô cứng lại.

Tôi bước vào. Giọng khàn đặc:

“Chân em đâu?”

Hà bật khóc. Không thành tiếng. Nước mắt cứ trào ra.

Tôi tên Trần Đức Tín, năm ấy 45 tuổi, làm kho vật liệu xây dựng ở Đức Phổ. Vợ tôi Nguyễn Thanh Hà, kém tôi ba tuổi. Chúng tôi lấy nhau hơn 20 năm, không có con. Ba người sống với má – bà Bích 72 tuổi, chân gối đau quanh năm.

Năm 2016 Hà muốn sang Ấn Độ làm điều phối chất lượng cho xưởng may ở Tamil Nadu. Công ty lo chỗ ở, xe đưa đón. Người hỗ trợ hồ sơ là Phan Quốc Định. Tôi lo vì vợ đã 42 tuổi. Hà nói chỉ ba năm, trả hết nợ sửa nhà, dành tiền dưỡng già cho má.

Ngày Hà đi, trời vừa dứt mưa. Cô giơ ba ngón tay qua cửa kính xe khách. Tôi cũng giơ ba ngón đáp lại. Tôi thực lòng nghĩ ba năm là khoảng thời gian dài nhất hai vợ chồng phải vượt qua.

Những tháng đầu tôi sống bằng cách đếm ngày. Hà gửi về đúng 55 triệu mỗi tháng. Nợ sửa nhà được trả hết. Tôi đưa má đi khám đều hơn, mua thuốc tốt hơn. Nhưng tôi vẫn đi làm. Tôi sợ mình quen dựa.

Năm thứ hai, năm thứ ba, Hà vẫn giơ ba ngón tay trước màn hình. “Vẫn ba năm.” Tôi khoanh đỏ lịch năm sau. Tôi tin chỉ cần chờ thêm một chút là mọi thứ trở về như cũ.

Rồi dịch đến. Rồi năm 2021. Tôi không còn hỏi chính xác bao giờ về nữa. Tiền vẫn về đúng ngày. Điện thoại vẫn gọi. Giọng nói bên kia vẫn bảo em ổn. Tôi tin rằng cuộc đời đang ổn.

Cuối tháng 11 năm ấy má bị tai biến nhẹ. Tôi đưa đi cấp cứu kịp. Tối đó gọi Hà. Cô muốn về ngay. Tôi ngăn: “Má ổn rồi. Em ở yên đó.”

Không ngờ chính câu nói đó về sau cứ quay lại trong đầu tôi.

Từ đó Hà ít gọi hơn. Khung hình ngày càng hẹp. Chỉ còn mặt và hai bờ vai. Cô không còn đứng dậy trước camera. Một tối cô nhăn mặt. Tôi hỏi đau ở đâu. “Đau lưng.” Tôi bảo đi khám. Cô cười yếu: “Em biết rồi.”

Tôi đề nghị sang thăm. Hà gạt: “Không cần. Bên này chưa ổn.”

Giữa năm 2022, trong một cuộc gọi, điện thoại nghiêng xuống. Tôi nhìn thấy rõ chiếc xe lăn màu đen ở góc tường. Cuộc gọi bị tắt ngay. Hai ngày sau Hà mới gọi lại. Tôi hỏi thẳng chiếc xe lăn của ai. “Của một cô ở cùng khu.” Tôi không tin hoàn toàn, nhưng vẫn cố tin.

Rồi Định nhắn tin. Hắn gửi một bức ảnh. Hà đứng sát một người đàn ông ngoài 50, tay ông vòng sau lưng cô. Tôi chết lặng. Định nhắn: “Bảy năm rồi, anh vẫn nghĩ chị ấy không về chỉ vì công việc sao?”

Tôi quyết định làm hộ chiếu. Hà nghe vậy lập tức căng thẳng: “Anh đừng sang. Bên này không tiện.”

Tôi không báo trước. Tôi chỉ nhắn bận mấy hôm. Rồi tôi bay.

Ở Tamil Nadu tôi tìm được Đỗ Thị Ngân – người Việt Hà từng nhắc. Tôi đưa bức ảnh. Ngân sững lại. Người đàn ông trong ảnh chính là chồng chị – anh Mậu. Anh ấy nói: “Ảnh thật. Nhưng người gửi đã cắt mất một nửa. Hôm đó chị Hà bước xuống thềm, chân đau nên tôi đỡ. Vợ tôi đứng ngay bên cạnh.”

Tôi hỏi: “Vợ tôi đang ở đâu?”

Ngân dẫn tôi đến khu phục hồi chức năng.

Và tôi nhìn thấy chiếc chân giả…….

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tối đó trong căn phòng nhỏ của Hà, tôi thấy đôi nạng, ghế thấp trong nhà tắm, hộp băng chăm sóc mỏm cụt, và chiếc xe lăn màu đen.

Hà kể. Hơn một tuần sau khi má bị tai biến, xe chở nhân viên gặp tai nạn. Chân trái bị nặng. Bác sĩ cố giữ nhưng nhiễm trùng. Cuối cùng phải cắt dưới gối.

“Tại sao không gọi anh?”

“Vì hôm trước anh vừa nói má tập đứng lại. Em biết nếu nói anh sẽ bỏ hết mà sang.”

Tôi cười chua chát:

“Em sợ anh qua đến mức thà nằm viện một mình.”

Hà khóc. Cô nghĩ chỉ cần ổn một chút rồi nói. Ba tháng để vết mổ ổn. Ba tháng lắp chân giả. Ba tháng tập đứng. Nhưng cơ thể không theo kế hoạch. Mỗi lần định gọi lại nghĩ “thôi để ổn hơn chút”.

Gần hai năm được ghép bằng bao nhiêu lần “ổn hơn chút”.

Còn tiền 55 triệu mỗi tháng? Hà lấy từ khoản tiết kiệm và bảo hiểm, cố giữ đúng con số để tôi không nghi.

Tôi nhìn vợ:

“Anh giận không phải vì em mất chân. Anh giận vì em đã lấy mất gần hai năm mà đáng lẽ anh được ở bên em lúc em đau nhất.”

Hà cúi đầu. Lần đầu tiên cô không thanh minh. Cô nói:

“Có lẽ em ích kỷ thật. Em cứ nghĩ em hy sinh, nhưng thật ra em sợ phải nhìn thấy anh đau.”

Sáng hôm sau Ngân mang thêm hồ sơ. Định đã dùng tên Hà để lừa khoảng tám người Việt, tổng cộng chừng 720 triệu. Hắn quảng cáo có vị trí kiểm hàng, điều phối, và nói bên đó có chị Hà hỗ trợ. Một người tên Duyên đã chuyển 95 triệu.

Hà đã gọi Duyên, xác minh không có đơn tuyển nào như quảng cáo, yêu cầu Định hoàn tiền. Hắn không trả. Khi Hà giúp Duyên giữ chứng từ, hắn gửi bức ảnh cắt ghép để tôi nghi vợ, hy vọng tôi cãi nhau với Hà khiến cô thôi nhúng vào.

Tôi giữ nguyên mọi tài liệu, không tự kết luận. Liên hệ doanh nghiệp cũ xác nhận không có văn bản nào như vậy, Hà chưa từng là nhân sự phụ trách hỗ trợ ứng viên.

Tôi về Việt Nam trước để hỗ trợ nhóm bị hại sắp xếp hồ sơ trình cơ quan chức năng. Duyên nói: “Em không cần ai đánh nhau rùm. Em chỉ cần tiền của tụi em đừng biến thành tiền ngu.”

Định gọi tôi ra gặp, đề nghị 180 triệu để Hà đừng cung cấp thêm tài liệu. Tôi từ chối:

“Nhà tôi có mất đồng nào đâu. Người mất tiền là họ. Anh muốn trả thì trả cho họ.”

Vụ việc được tiếp nhận, xác minh, tố tụng theo đúng quy trình.

Cuối năm 2023 bác sĩ xác nhận Hà đủ điều kiện về nước. Cô sợ gặp má. Tôi bảo cô tự nói. Qua video, lần đầu camera không chỉ có khuôn mặt. Toàn bộ cơ thể hiện lên, cả chân giả. Má nhìn rất lâu rồi chỉ hỏi:

“Đau lắm không con?”

Hà khóc. Má nói:

“Qua gì mà qua. Mất một cái chân chứ mất cái dép đâu. Về đi con.”

Hà trở về Quảng Ngãi. Không hoa, không đông người. Chỉ có tôi, Cúc và xe đưa về nhà. Khi xe dừng, tôi đưa tay. Hà nhìn rồi nói: “Để em.” Cô tự chống người bước xuống.

Má đứng ở hiên. Hà gọi má. Bà nhìn từ mặt xuống chân giả rất lâu rồi quay vào nhà:

“Vào rửa mặt đi con. Cá kho để lâu nó mặn.”

Hà vừa cười vừa khóc.

Những tháng sau không phải cổ tích. Có đêm Hà đau mỏm cụt tới sáng. Có hôm cáu vô cớ. Tôi cũng bực. Má nghe thấy liền nói vọng vào: “Hai đứa hơn trăm tuổi cộng lại rồi, bớt cãi cho hàng xóm ngủ.”

Một buổi chiều Hà tập đi ngoài sân, vấp ngã. Tôi quăng vòi nước chạy tới. Được hai bước tôi dừng. Hà tự chống tay đứng dậy. Cô nhìn tôi: “Thấy chưa?”

Vài tuần sau, trong một buổi sáng dịu nắng, Hà đi được một đoạn rồi chậm lại. Cô quay nhìn tôi, chìa tay:

“Anh.”

Tôi bước tới, nắm lấy tay vợ. Không bế, không kéo. Chỉ nắm.

Lúc ấy tôi mới hiểu. Suốt gần hai năm cô không chỉ học cách đi bằng chân giả. Cô còn phải học cách thừa nhận rằng có lúc mình cần người khác. Còn tôi cũng phải học rằng yêu một người không phải lúc nào cũng lao tới gánh họ lên vai. Có khi chỉ cần đứng đủ gần, đợi họ chìa tay.

Vụ Định được giải quyết theo pháp luật. Tiền hoàn trả theo khả năng. Gia đình tôi chẳng trở thành hoàn hảo. Chúng tôi chỉ thôi giả vờ rằng yêu nhau thì phải tự chịu hết.

Sau bảy năm xa cách, một bức ảnh bị cắt, một chiếc chân đã mất và quá nhiều lời “để em xử lý”, tôi chỉ còn biết một điều: gia đình không phải nơi người chịu đựng giỏi nhất được xem là mạnh nhất. Mà là nơi người ta đủ tin nhau để nói thật, đủ gần nhau để cùng gánh, và đủ tôn trọng để chỉ đưa tay khi người kia thật sự cần.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!