“Chồng Dẫn Nhân Tình Sang Thụy Sĩ Sinh Con, Nghĩ Vợ Không Biết – Đến Khi Trở Về, Hắn Nhận Cái Kết Đắng”

“Chồng Dẫn Nhân Tình Sang Thụy Sĩ Sinh Con, Nghĩ Vợ Không Biết – Đến Khi Trở Về, Hắn Nhận Cái Kết Đắng”

Đồng hồ chỉ 3 giờ sáng. Cơn sốt làm tôi nóng hầm hập. Tôi gắng gượng xuống lấy nước thì thấy cửa ban công khép hở. Hảo đứng ngoài, một tay cầm thuốc, một tay áp điện thoại.

Giọng anh ngọt ngào đến lạ:

“Em cố chịu cực xíu. Qua bên đẻ xong anh thưởng lớn cho hai mẹ con. Thụy Sĩ y tế tốt nhất. Thằng cu đích tôn của anh phải sinh ở đó mới xứng tầm… Vé máy bay, khách sạn, visa anh lo hết. Còn chuyện con vợ ở nhà, em không phải lo. Nó ngu lắm, suốt ngày chỉ biết lo bếp núc với mấy cái hội từ thiện vớ vẩn. Nó tin anh sái cổ. Anh bảo đi công tác khảo sát thị trường châu Âu ba tháng. Tài sản công ty anh đang cho kế toán chuyển dần sang tài khoản bên em rồi.”

Tôi chết lặng. Cơn sốt như bốc hơi. Tôi nép sau rèm, bịt miệng. Người đàn ông tôi cãi cha mẹ mang 25 tỷ hồi môn về giúp khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng đang gọi đứa con riêng là “đích tôn”, gọi sự hy sinh của tôi là “ngu”.

Tôi lặng lẽ trở về giường, kéo chăn trùm kín đầu. Đêm ấy tôi không ngủ.

Sáng hôm sau tôi dậy sớm, dặm phấn che quầng thâm, nấu bữa sáng như chưa có gì xảy ra. Hảo ôm eo tôi từ sau, hôn lên tóc:

“Vợ anh dậy sớm thế? Đang ốm thì nghỉ đi.”

Tôi chỉnh ve áo cho anh, nụ cười dịu dàng:

“Anh đi xa ba tháng, em không yên tâm để anh ăn linh tinh. Anh chịu khó ăn chút đồ em làm rồi hãy đi.”

Anh véo má tôi: “Biết rồi. Chuyến này kiếm hợp đồng lớn về sẽ bù đắp, đưa em đi du lịch châu Âu.”

Tôi gật đầu. Trong lòng cười lạnh.

Xe công ty đến. Anh ôm tôi lần cuối rồi lên xe. Ngay khi cổng sắt khép lại, nụ cười trên môi tôi tắt ngấm.

Tôi gọi chú Lương – quản gia già gắn bó từ thời cha. Chú đặt lên bàn một USB và cuốn sổ tay sờn mép.

“Cô chủ, tôi xin lỗi vì không nói sớm hơn. Tôi sợ cô không chịu nổi.”

Trong USB là ảnh Hảo và Diễm đi khám thai, hóa đơn hàng hiệu, sao kê chuyển tiền. Cuốn sổ ghi tỉ mỉ từng giao dịch rút ruột công ty, số tiền hàng chục tỷ từ khoản hồi môn của tôi.

Tôi gấp sổ lại:

“Cảm ơn chú. Từ giờ cháu sẽ không để hắn lấy thêm bất cứ thứ gì nữa.”

Tôi đến gặp luật sư Thành – bạn vong niên của cha. Tôi đặt tài liệu xuống bàn:

“Em muốn bán căn biệt thự ngay trong 24 giờ. Em cần tiền mặt.”

Thành sững: “Bán gấp sẽ bị ép giá. Hơn nữa nhà là tài sản chung.”

Tôi rút tờ giấy ủy quyền toàn phần Hảo ký cách đây hai năm khi say, cần tôi bảo lãnh vay vốn:

“Em chấp nhận 35 tỷ tiền mặt, công chứng trong ngày.”

Chưa đầy một tiếng, ông Vương – cá mập bất động sản – xuất hiện. Thương lượng chóng vánh. Khi đặt bút ký, tay tôi run một nhịp. Đó không chỉ là ngôi nhà, mà là nơi tôi từng vẽ giấc mơ gia đình.

35 tỷ vào tài khoản. Tôi gọi dịch vụ chuyển nhà, chỉ lấy đồ cá nhân và kỷ vật cha mẹ để lại. Quần áo, giày dép Hảo mua tặng bằng tiền tôi – tôi vứt lại hết.

Điện thoại rung. Hảo gọi từ sân bay:

“Vợ ơi, anh đang quá cảnh. Em nhớ uống thuốc đúng giờ nhé.”

Tôi giả vờ lo lắng:

“Anh kiểm tra kỹ hành lý chưa? Em thấy ngăn kéo tủ đầu giường mở, sợ anh quên hộ chiếu.”

Hắn im vài giây rồi cười xòa. Tôi cúp máy. Ngay sau đó khóa toàn bộ thẻ phụ. Chuyển hết tiền vào tài khoản ủy thác.

Tôi bán luôn xe, bẻ gãy sim cũ ném xuống sông Sài Gòn. Thuê phòng khách sạn nhỏ bằng giấy tờ họ hàng xa. Từ khoảnh khắc đó, Quyên – cô vợ hiền lành – biến mất.

Ở Thụy Sĩ, Hảo và Diễm vừa hạ cánh đã gặp cú tát đầu tiên. Thẻ đen bị từ chối. Cả ba thẻ phụ đều bị khóa. Hắn phải dùng tiền mặt ít ỏi thuê phòng tiêu chuẩn. Diễm bắt đầu nhíu mày.

Tin từ Việt Nam ập đến: công ty bị niêm phong, thuế và công an kinh tế vào cuộc, ảnh hai người ở sân bay bị tung lên mạng. Hảo gọi tôi hàng chục lần. Chỉ có tiếng tút lạnh lùng.

Hắn đòi Diễm đưa mật khẩu tài khoản 10 tỷ hắn chuyển trước. Diễm ôm chặt túi:

“Tiền đã vào tài khoản tôi là của tôi. Anh gây chuyện thì anh tự giải quyết.”

Hai người cãi nhau. Trong lúc xô đẩy, Diễm ngã, bụng va cạnh bàn. Vỡ ối. Bé trai thiếu tháng nằm lồng kính. Viện phí như núi. Diễm miễn cưỡng đưa một phần tiền rồi giấu số dư.

Hảo trở về Việt Nam với ảo tưởng còn có thể dỗ tôi đưa tiền. Cổng biệt thự không mở. Ông Vương xuất hiện:

“Cô Quyên bán nhà cho tôi rồi. Giấy trắng mực đen. Cậu nhìn kỹ chữ ký ủy quyền của chính cậu đi.”…………..

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Hảo sững. Chính tờ giấy hắn ký khi say năm xưa đã trở thành sợi dây siết cổ hắn.

Chú Lương cũng từ mặt. Bạn bè từ chối cho vay. Bố mẹ sợ chủ nợ, bảo đừng về. Hảo bị truy nã, sống chui lủi, ăn đồ thừa, bị đám thanh niên nhận ra livestream chế giễu.

Diễm bế con về Việt Nam, tìm đến căn phòng trọ ổ chuột của Hảo. Hai người cãi nhau, bị chủ trọ đuổi lúc nửa đêm. Họ lang thang dưới chân cầu.

Một buổi sáng, trên màn hình LED lớn, Diễm và Hảo thấy tôi trong bộ vest trắng, công bố quỹ đầu tư 100 tỷ hỗ trợ phụ nữ khởi nghiệp. Khoảng cách một trời một vực.

Họ nảy ra kế hoạch cuối: đến buổi họp báo của tôi, quỳ gối van xin trước ống kính để kiếm lòng thương hại.

Sảnh khách sạn năm sao. Hảo và Diễm nhếch nhác lao vào. Hảo quỳ sụp, dập đầu:

“Quyên ơi, anh lạy em. Anh sai rồi. Em cứu anh với.”

Diễm giơ đứa bé lên:

“Chị thương lấy đứa trẻ vô tội với.”

Tôi cầm micro, giọng rành rọt:

“Các vị xin hãy trật tự. Đây không phải màn kịch tôi dàn dựng mà là cái giá thực tế của sự phản bội.”

Tôi cho phát đoạn ghi âm đêm định mệnh. Giọng Hảo vang vọng:

“Con Quyên nó ngu lắm… Con của em mới là đích tôn… Đẻ xong thì tống nó cho bà nội nuôi.”

Khán phòng ồ lên. Diễm lao vào cào Hảo. Tôi nhìn xuống hai người:

“Tôi không phải nhà từ thiện cho những kẻ cướp chồng, cướp tiền và giẫm đạp lòng tin. Sự tha thứ lớn nhất tôi dành cho hai người là để pháp luật và lương tâm làm việc.”

Bảo vệ đưa họ ra. Bên ngoài, công an đã chờ sẵn. Hảo bị bắt. Hai tháng sau tòa tuyên năm năm tù, buộc hoàn trả toàn bộ. Diễm nhận án treo, phải bán hết đồ hiệu, đi làm công nhân trả nợ.

Ba năm sau, tôi đứng bên cửa sổ văn phòng nhìn hoàng hôn. Thành đặt tách trà hoa cúc xuống bàn:

“Cuối tuần này về quê với anh nhé. Mẹ anh nhắc em suốt. Mùa này sen nở đẹp lắm.”

Tôi quay sang, mỉm cười:

“Ừ. Em cũng muốn đi ngắm sen.”

Quá khứ đã khép. Những vết thương hóa sẹo. Tôi không còn là người phụ nữ chờ đợi ai đó che chở nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!