Vợ Mất 10 Năm, Truпg Tá Vḕ TҺăm Mẹ Vợ, Rơι Nước Mắt KҺι TҺấү Ngườι Ngồι Troпg Sȃп CHÍNH LÀ
Sau 10 năm vợ mất, Trung tá Nguyễn Văn Dũng xin nghỉ phép về thăm nhà mẹ vợ ở một ngôi làng nhỏ ven sông Hồng.
Căn nhà cấp 4 vẫn y nguyên như ngày nào, mái ngói cũ kỹ, sân đất đỏ au, giàn hoa giấy vẫn leo lên tường rêu phong. Tiếng ve kêu ran ran buổi chiều, mùi khói bếp từ nhà hàng xóm bay thoang thoảng. Trung tá Dũng bước vào sân, tay cầm bó hoa cúc trắng và một túi quà nhỏ, lòng nặng trĩu nhớ thương.
Mười năm trước, vợ anh – chị Lan – mất vì căn bệnh hiểm nghèo. Trước khi ra đi, chị Lan chỉ kịp nắm tay chồng nói một câu: “Anh nhớ chăm sóc mẹ em… mẹ già rồi”. Anh hứa sẽ làm được. Thế nhưng công việc trong quân ngũ bận rộn, anh chỉ về thăm mẹ vợ được vài lần trong 10 năm. Mỗi lần về, bà cụ đều ngồi một mình dưới gốc cây đa đầu làng, mắt nhìn xa xăm.
Hôm nay, anh về thăm bà với tâm trạng day dứt. Anh bước vào sân, gọi lớn: “Mẹ ơi! Con Dũng về thăm mẹ đây ạ!”
Không có tiếng trả lời.
Anh đi sâu vào sân, rồi bất ngờ dừng lại. Dưới gốc cây đa, có một người phụ nữ đang ngồi quay lưng về phía anh, mặc áo bà ba cũ màu nâu nhạt, tóc búi thấp, đang lặng lẽ quét lá rơi.
Trung tá Dũng đứng hình. Tim anh đập mạnh. Dáng người ấy… quá quen thuộc.
Anh run run gọi khẽ: “Ai… ai ngồi đó vậy?”
Người phụ nữ từ từ quay lại.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Trung tá Dũng như bị sét đánh. Tay anh buông rơi bó hoa. Nước mắt anh trào ra không kìm được.
Người đang ngồi dưới gốc cây đa kia… chính là vợ anh – chị Lan.
…
Trung tá Dũng đứng chết lặng, nước mắt rơi lã chã. Người phụ nữ đứng dậy, cũng run run tiến lại gần. Đó chính là mẹ vợ anh – bà Nguyễn Thị Thu.
Mười năm qua, bà Thu ngày càng giống con gái mình đến lạ kỳ. Cùng dáng người nhỏ nhắn, cùng cách búi tóc thấp, cùng nụ cười hiền hậu. Đặc biệt là đôi mắt – đôi mắt buồn buồn nhưng rất đỗi nhân hậu, y hệt chị Lan ngày trước.
Bà Thu lau nước mắt, giọng khàn khàn: “Dũng à… con về thăm mẹ rồi. Mẹ ngồi đây mỗi chiều, vừa quét sân vừa nhớ con gái… Nhiều lúc mẹ nhắm mắt lại, tưởng như Lan vẫn còn đang ngồi đây với mẹ.”
Trung tá Dũng quỳ xuống trước mặt mẹ vợ, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi… con xin lỗi mẹ. Con bận công việc, 10 năm chỉ về thăm mẹ được vài lần. Con hứa với Lan sẽ chăm sóc mẹ, vậy mà con… con không làm được.”
Bà Thu đưa tay vuốt tóc con rể, nước mắt rơi: “Con đừng tự trách mình. Mẹ biết công việc của con vất vả. Mẹ già rồi, ngồi đây nhớ con gái là đủ. Mỗi lần con về, mẹ lại thấy như Lan về thăm mẹ…”
Hai mẹ con ngồi dưới gốc cây đa kể chuyện suốt buổi chiều. Bà Thu kể rằng bà thường mơ thấy con gái về, thấy Lan cười và nói: “Mẹ đừng buồn, con vẫn ở đây với mẹ mà”. Còn Trung tá Dũng kể về những năm tháng anh cố gắng kìm nén nỗi nhớ vợ, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để không phụ lòng vợ trước khi ra đi.
Khi mặt trời sắp lặn, bà Thu nắm tay con rể và nói một câu khiến anh mãi không quên: “Con ơi, người ta mất đi không phải là hết. Họ vẫn sống trong tim những người còn lại. Lan không còn nữa, nhưng tình yêu của con dành cho mẹ và các con vẫn đang ở đây. Đó là cách con giữ Lan còn sống.”
Tối hôm đó, mẹ con ngồi ăn bữa cơm tất niên muộn. Mâm cơm đơn giản với canh chua cá, rau luộc, cà muối… nhưng ấm áp lạ thường. Trung tá Dũng lần đầu tiên sau 10 năm khóc thành tiếng trước mặt mẹ vợ.
Từ chuyến thăm ấy, anh xin chuyển công tác về gần nhà hơn để thường xuyên về thăm mẹ vợ. Anh cũng dạy các con mình phải biết trân trọng và hiếu thảo với ông bà.
Câu chuyện của Trung tá Dũng và bà Thu nhắc nhở chúng ta một điều giản dị nhưng sâu sắc: Người thân dù có ra đi, họ vẫn sống mãi trong tình yêu và sự nhớ thương của những người còn ở lại. Đừng chờ đến khi mất mát mới biết trân trọng. Hãy dành thời gian cho những người thân yêu ngay khi họ còn bên ta.
Bạn thấy câu chuyện này thế nào? Comment bên dưới chia sẻ suy nghĩ của bạn nhé!
Nếu bạn thích những câu chuyện drama gia đình chân thực, giàu cảm xúc và ý nghĩa, hãy like, share và theo dõi fanpage để không bỏ lỡ những câu chuyện hay tiếp theo!
👉 Đọc toàn bộ câu chuyện và nhiều câu chuyện hay khác tại: https://fleur.info/





