Có Ьầu vớι пgườι үȇu cũ là tỷ pҺú, tȏι ȃm tҺầm làm mẹ ƌơп tҺȃп, пào пgờ Һȏm tớι ЬệпҺ vιệп kҺám tҺaι, tȏι gặp aпҺ troпg taү vớι пgườι coп gáι kҺác…
Mưa rơi lất phất ngoài cửa sổ bệnh viện, từng giọt nước bám víu trên kính như muốn níu kéo những ký ức không muốn buông. Tôi đứng trong hành lang trắng toát, tay siết chặt tờ giấy siêu âm còn ấm, tim đập thình thịch. Bụng tôi lúc này đã ba tháng, cái thai bé bỏng đang lớn lên từng ngày, nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng hôm nay lại gặp anh – Minh Khang – ở chính nơi này.
Anh đứng cách tôi chưa đầy mười mét, vest đen ôm sát thân hình cao ráo, tóc chải gọn gàng như ngày nào. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, khoảng hai mươi lăm tuổi, váy đỏ lộng lẫy, tay đeo vòng ngọc trai lấp lánh dưới ánh đèn neon. Cô ta khoác tay anh, cười ríu rít, giọng ngọt như đường phèn. Tôi cúi gằm mặt, kéo chiếc áo khoác cũ kỹ che kín bụng, lòng thầm cầu nguyện anh đừng quay lại. Nhưng số phận chưa bao giờ thương tôi.
“Anh Khang, cô ấy là ai vậy?” Giọng cô gái vang lên, sắc lẹm.
Khang quay phắt lại. Ánh mắt anh chạm vào tôi, dừng lại một giây. Tôi thấy tia sáng lóe lên trong đôi mắt ấy – ký ức cũ ùa về như cơn sóng. Nhưng chỉ một thoáng, anh đã lấy lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. “Chỉ là… người quen cũ thôi,” anh đáp, giọng đều đều như đang nói về một người xa lạ.
Người quen cũ. Ba từ ấy như dao cắt vào tim tôi. Tôi mỉm cười nhạt, định bước qua thì cô gái kia đã tiến lại gần, nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt tò mò xen lẫn khinh miệt. “Chị đến khám gì vậy? Trông chị xanh xao quá.” Cô ta liếc xuống túi tôi, nơi tờ siêu âm vô tình hé ra một góc. Mắt cô ta sáng lên.
Tôi tái mặt, vội nhét tờ giấy vào túi, lẩm bẩm “khám bệnh thường thôi” rồi quay đi. Nhưng chân tôi run đến mức suýt ngã. Mưa ngoài trời càng lúc càng lớn, tôi lao ra khỏi bệnh viện, nước mưa lạnh buốt thấm qua lớp áo mỏng. Chạy mãi, chạy mãi trên con phố quen thuộc ở thị trấn nhỏ này, tôi mới dừng lại bên ghế đá công viên, ôm bụng khóc nức nở.
Tại sao lại là hôm nay? Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc tôi đang cố gắng xây dựng một cuộc sống mới cho hai mẹ con?
Tôi và Minh Khang từng yêu nhau ba năm. Anh lúc đó chưa phải tỷ phú, chỉ là chàng trai tài năng từ Hà Nội lên, khởi nghiệp với công ty công nghệ nhỏ. Chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê cũ, anh hay mua cho tôi ly trà sữa nóng vì biết tôi hay đau bụng. Những đêm anh thức trắng code phần mềm, tôi ngồi bên pha trà, lau mồ hôi cho anh. “Em là động lực của anh,” anh từng nói, hôn lên trán tôi. Rồi anh thành công. Công ty lên sàn, tài sản tăng vùn vụt. Những bữa tiệc thượng lưu, những chuyến công tác nước ngoài kéo anh xa dần. Cuối cùng, chúng tôi chia tay trong im lặng. Tôi không muốn níu kéo, không muốn trở thành gánh nặng khi anh đang bay cao.
Nhưng tôi phát hiện ra mình có bầu hai tuần sau khi dọn khỏi căn hộ sang trọng của anh. Tôi không nói. Tôi chuyển về thị trấn này, thuê căn phòng trọ nhỏ sát tiệm sách cũ của bà chủ già. Mỗi ngày tôi dọn sách, lau bụi, pha trà cho khách, bụng ngày càng lớn nhưng vẫn giấu kín dưới lớp áo rộng. Mẹ tôi ở quê gọi lên hỏi thăm, tôi chỉ nói “con bận làm việc, khỏe mà mẹ”. Không ai biết. Kể cả Khang.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, mọi thứ sắp đổ vỡ.
Đêm ấy tôi nằm trên giường gỗ cũ kỹ, tay vuốt ve bụng, thì thầm với con: “Con ơi, mẹ sẽ cố gắng. Dù không có bố, mẹ vẫn yêu con lắm.” Nước mắt rơi ướt gối. Tôi nghĩ mọi chuyện đã qua. Anh có thế giới của anh, tôi có cuộc sống bình dị của mình.
Sáng hôm sau, trời vẫn mưa. Tôi đang xếp những cuốn sách cũ trong tiệm thì chuông cửa reo leng keng. Tôi ngẩng lên, tim như ngừng đập. Minh Khang đứng đó, áo sơ mi ướt sũng, tóc rối bù vì mưa. Anh bước vào, đóng cửa lại, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Tại sao em không nói với anh?” Giọng anh trầm thấp, run run.
Tôi lắp bắp: “Anh… anh biết gì?”
Anh rút từ túi áo tờ siêu âm – chính tờ giấy tôi làm rơi hôm qua ở bệnh viện. “Đây là con của anh, phải không Linh?”
Tôi chết lặng. Làm sao anh biết? Tôi cắn môi đến chảy máu, cố kìm nước mắt: “Anh không cần phải lo. Tôi sẽ tự nuôi con. Anh cứ sống cuộc đời tỷ phú của anh đi.”
Khang bước tới, nắm chặt tay tôi. Bàn tay anh lạnh vì mưa nhưng ấm áp lạ thường. “Linh, anh chưa bao giờ ngừng yêu em. Cô gái hôm qua… chỉ là con gái đối tác kinh doanh. Bố cô ấy bận, nhờ anh đưa đi khám thay. Anh không có gì với cô ta cả. Anh sai khi để em rời đi. Danh vọng, tiền bạc… tất cả chẳng nghĩa lý gì nếu thiếu em.”
Tôi đứng đó, trái tim như bị xé nát. Một phần muốn gục vào lòng anh, muốn tin lời anh nói. Nhưng phần khác lại sợ hãi. Sợ đây chỉ là khoảnh khắc nhất thời, sợ con tôi sau này sẽ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của anh. “Chúng ta đã kết thúc rồi Khang ạ,” tôi thì thầm, rút tay ra.
Anh không buông. “Hãy cho anh cơ hội. Anh muốn làm cha, muốn ở bên em.”
Những ngày sau đó, anh đến tiệm sách mỗi chiều. Mang theo đồ ăn bổ dưỡng, ngồi xem tôi dọn sách, kể chuyện công ty, chuyện anh nhớ tôi đến mức không ngủ nổi. Tôi dần mềm lòng. Mẹ chồng tương lai – mẹ anh – thậm chí gọi điện cho tôi, giọng ấm áp: “Con dâu, mẹ nghe Khang kể rồi. Về nhà với mẹ đi, mẹ mong có cháu lắm.” Gia đình anh vốn giàu có, nhưng mẹ anh là người hiền lành, hay giúp đỡ hàng xóm. Tôi bắt đầu nghĩ, có lẽ mọi thứ có thể khác.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng với tôi.
Một tuần sau, khi tôi đang cân nhắc về với anh, một lá thư không tên được gửi đến tiệm. Bên trong là tờ giấy xét nghiệm ADN, kết quả rõ ràng: “Xác suất quan hệ cha con: 0%”. Và dòng chữ viết tay: “Đứa bé không phải con Minh Khang. Hãy cẩn thận, đừng mơ tưởng.”
Tôi ngồi sụp xuống ghế, tay run lẩy bẩy. Làm sao có thể? Tôi chưa từng làm xét nghiệm nào. Ai đã làm? Và tại sao lại gửi cho tôi?
Tôi gọi cho Khang ngay. Anh đến trong vòng nửa giờ, mặt cắt không còn giọt máu khi đọc lá thư. “Linh… anh thề anh không biết gì. Nhưng cô gái hôm ở bệnh viện… cô ta đã chụp lại tờ siêu âm. Có lẽ cô ta… ghen tị hoặc vì lợi ích gia đình.”
Tôi khóc nức nở. “Vậy là sao? Anh vẫn muốn ở bên tôi khi con không phải con anh?”
Khang im lặng một lúc lâu. Anh nhìn tôi, ánh mắt đau đớn. “Anh… cần thời gian suy nghĩ.”
Anh rời đi trong mưa. Tôi ngồi trong tiệm sách tối om, ôm bụng khóc đến kiệt sức. Mẹ chồng anh gọi, giọng lạnh tanh: “Linh à, mẹ nghĩ con nên suy nghĩ kỹ. Gia đình chúng tôi không thể nhận một đứa cháu không rõ nguồn gốc.” Những lời ấy như dao cắt. Tôi bị đối xử như kẻ lừa đảo, như người phụ nữ hư hỏng chỉ biết bám víu tiền bạc.
Tôi nghĩ mọi thứ đã sụp đổ. Tôi chuẩn bị chuyển đi nơi khác, xa hẳn Khang và gia đình anh. Nhưng rồi anh quay lại.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi mở cửa tiệm sách thì anh đã đứng đó, dưới cơn mưa tầm tã, ướt như chuột lột. Khang không nói gì, chỉ bước vào, ôm chặt tôi vào lòng. “Anh xin lỗi. Anh đã ngu ngốc.”
Anh kể hết. Cô gái hôm ấy tên là Thảo, con gái một đối tác lớn. Cô ta thích anh từ lâu, thấy tờ siêu âm nên ghen tuông điên cuồng. Thảo đã thuê người làm giả kết quả ADN, gửi lá thư để chia rẽ. Nhưng anh đã điều tra, phát hiện ra sự thật.
Còn đứa bé… tôi run rẩy kể với anh về đêm say rượu sau khi chia tay. Tôi cô đơn, đau khổ, gặp một người đàn ông lạ ở quán bar, chỉ một lần thôi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi hối hận đến mức muốn chết. Người đàn ông ấy biến mất, không để lại dấu vết.
Khang lắng nghe, không giận dữ. Anh chỉ siết chặt tay tôi: “Anh không quan tâm. Đứa bé là con của em, vậy là đủ. Anh yêu em, Linh. Anh muốn làm cha nó, dù máu mủ không phải của anh.”
Tôi khóc đến mức không thở nổi. “Sao anh lại làm vậy? Tôi không xứng đáng…”
Anh lau nước mắt cho tôi: “Vì anh nhận ra, tiền bạc, địa vị, tất cả chỉ là hư vô nếu không có em. Mẹ anh ban đầu giận, nhưng khi biết sự thật, mẹ cũng khóc. Mẹ bảo, con dâu mẹ là người tốt, đừng để mất.”
Những ngày sau, mọi thứ dần thay đổi. Khang đưa tôi về nhà anh – một căn biệt thự rộng lớn nhưng ấm áp. Mẹ chồng tôi ôm tôi khóc: “Mẹ xin lỗi con. Mẹ đã nghi oan con.” Bà mua sắm đồ cho bé, dạy tôi cách chăm sóc thai kỳ. Khang nghỉ làm một thời gian, ở bên tôi mỗi ngày, đưa đi khám, massage chân khi tôi mỏi.
Đứa bé chào đời vào một buổi sáng mưa phùn. Một bé trai kháu khỉnh, da trắng hồng. Khang bế con trên tay, nước mắt lăn dài: “Con trai của bố và mẹ đây rồi.” Anh không quan tâm kết quả ADN thật sự là gì. Anh đăng ký khai sinh, đặt tên cháu là Minh Quân – con của anh.
Nhưng cuộc sống không phải cổ tích. Thỉnh thoảng, tôi vẫn thấy ánh mắt Khang xa xăm khi nhìn con. Tôi biết anh cố gắng, nhưng máu mủ là máu mủ. Cô Thảo sau đó bị gia đình cô ta cắt liên lạc vì vụ việc. Còn người đàn ông lạ mặt kia, tôi chưa từng tìm lại, và cũng không muốn.
Bây giờ, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn Khang bế Quân ra vườn chơi. Mưa đã tạnh, nắng yếu ớt chiếu qua lá. Tim tôi vẫn nặng trĩu một nỗi buồn man mác. Tôi từng nghĩ mình sẽ làm mẹ đơn thân mãi mãi, từng bị nghi oan, bị tổn thương sâu sắc. Khang đã ở lại, nhưng vết sẹo trong lòng cả hai chúng tôi có lẽ sẽ không bao giờ lành hẳn.
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu hôm ấy ở bệnh viện không gặp anh, mọi thứ sẽ ra sao? Nhưng rồi tôi lại ôm con, thì thầm: “Dù sao đi nữa, mẹ cũng có con. Và có anh.”
Cuộc đời vẫn còn dài, còn nhiều mưa nắng. Tôi chỉ biết, lần này, tôi không còn chạy nữa.




