Bỏ vợ Һιếm muộп cҺạү tҺeo пҺȃп tìпҺ, 4 пăm sau dự ƌám taпg mẹ vợ cũ, пgườι cҺồпg cҺết ƌứпg kҺι tҺấү ƌứa trẻ gιṓпg Һệt mìпҺ… Trờι ơι…

Bỏ vợ Һιếm muộп cҺạү tҺeo пҺȃп tìпҺ, 4 пăm sau dự ƌám taпg mẹ vợ cũ, пgườι cҺồпg cҺết ƌứпg kҺι tҺấү ƌứa trẻ gιṓпg Һệt mìпҺ… Trờι ơι…

Người ta nói…
đi đám tang là để tiễn một người.

Nhưng với anh…
đó lại là ngày mọi thứ trong quá khứ quay về… nguyên vẹn.

Sau 4 năm.

Anh đứng trước cổng nhà vợ cũ.

Căn nhà vẫn vậy.
Chỉ có cảm giác… không còn như xưa.

Không ai nghĩ…
anh lại xuất hiện.

Cũng không ai ngờ…
người khiến anh không thể rời mắt…
lại không phải người đã khuất.

Mà là… một đứa trẻ.


4 năm trước…

Anh rời khỏi cuộc hôn nhân đó rất dứt khoát.

Lý do thì ai cũng biết.
Hai vợ chồng lấy nhau gần 6 năm… vẫn chưa có con.

Gia đình hai bên bắt đầu nói ra nói vào.
Áp lực đè lên từng bữa cơm.

Rồi anh quen một người khác.

Trẻ hơn.
Nhẹ nhàng hơn.
Và quan trọng nhất…

cô ấy nói muốn có một gia đình đúng nghĩa.

Anh chọn rời đi.

Không ồn ào.
Không níu kéo.

Chỉ để lại một câu:

“Anh nghĩ… mình không hợp.”


4 năm sau.

Anh nhận được tin mẹ vợ cũ mất.

Không hiểu sao… anh vẫn đến.

Có lẽ là vì nghĩa.

Hoặc… là vì điều gì đó chưa dứt.


Đám tang không quá đông.

Những người thân quen vẫn còn nhớ anh.

Nhưng không ai nói gì.

Chỉ gật đầu… rồi quay đi.

Anh đứng ở một góc.

Cho đến khi…

một đứa bé chạy ngang qua.

Khoảng 3–4 tuổi.

Mắt sáng.
Khuôn mặt lanh lợi.

Và…

có một điều gì đó…

rất quen.


Anh nhìn theo.

Đứa bé quay lại.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Chỉ trong một giây.

Nhưng tim anh… như khựng lại.


“Con chào chú.”

Giọng đứa bé rất rõ.

Anh không trả lời ngay.

Chỉ nhìn.

Nhìn thật kỹ.


Và rồi…

có một người phụ nữ bước ra từ trong nhà.

Chính là cô.

Vợ cũ của anh.


Cô nhìn thấy anh.

Không ngạc nhiên.

Chỉ hơi dừng lại một nhịp.

Rồi quay sang gọi:

“Vào đây với mẹ.”


Đứa bé chạy về phía cô.

Nắm tay cô rất tự nhiên.


Anh đứng đó.

Cảm giác… có gì đó đang vỡ ra trong đầu.


Cho đến khi…

một người quen ghé sát tai anh, nói nhỏ:

“Đứa bé đó… sinh sau khi cậu đi.”


Anh không nói gì.

Nhưng ánh mắt… không thể rời khỏi đứa bé.

…anh bắt đầu nhận ra một điều khiến mình không thể đứng vững.

Không phải vì đứa bé đó lạ.

Mà là…

nó giống anh.

Không phải giống kiểu “na ná”.

Mà là…

từng nét một.

Đôi mắt.
Cách nhíu mày.
Thậm chí… cả dáng đứng.


Anh nuốt khan.

Tim đập mạnh.

“Không thể nào…”

Anh tự nói trong đầu.


Nhưng càng nhìn…

càng không thể phủ nhận.


Đám tang vẫn diễn ra.

Người ra người vào.

Nhưng với anh…

mọi âm thanh dường như bị kéo xa ra.

Chỉ còn lại…

hình ảnh đứa bé đó.


Anh bước lại gần hơn.

Cố giữ bình tĩnh.

“Con tên gì?”

Đứa bé nhìn anh.

“Con tên Nam ạ.”

Anh gật đầu.

“Nam… bao nhiêu tuổi rồi?”

“Dạ con 3 tuổi rưỡi.”


3 tuổi rưỡi.

Anh tính nhanh trong đầu.

Thời gian đó…

trùng khớp.


Một cảm giác lạ lùng tràn lên.

Không phải vui.

Cũng không phải buồn.

Mà là…

bối rối.


Anh quay sang tìm cô.

Cô đang tiếp khách.

Khuôn mặt bình tĩnh.

Không có biểu hiện gì đặc biệt.


Anh đợi.

Rất lâu.

Cho đến khi khách vãn bớt.


“Anh có thể nói chuyện với em một chút không?”

Cô nhìn anh.

Chỉ vài giây.

Rồi gật đầu.


Hai người đứng ở góc sân.

Xa mọi người.


Anh không vòng vo.

“Đứa bé đó…”

Anh dừng lại.

“…là con ai?”


Cô nhìn anh.

Ánh mắt không né tránh.

“Anh nghĩ là của ai?”


Câu trả lời khiến anh khựng lại.


“Anh chỉ muốn biết sự thật.”

Giọng anh thấp xuống.


Cô thở nhẹ.

Nhìn về phía đứa bé.

Rồi nói chậm:

“Sau khi anh đi… em phát hiện mình có thai.”


Không gian như đông lại.


Anh đứng im.

Không nói gì.


“Em định nói.”

Cô tiếp tục.

“Nhưng anh đã chọn rời đi quá nhanh.”


Anh siết chặt tay.

“Vì sao em không tìm anh?”


Cô cười nhẹ.

Không phải cười vui.

Mà là kiểu đã hiểu rõ mọi thứ.

“Anh đã có cuộc sống mới.”

“Em không muốn… làm phiền.”


Anh không phản bác.

Bởi vì… cô nói đúng.


“Vậy… đứa bé…”


“Là con anh.”


Câu nói đó…

không lớn.

Nhưng đủ khiến mọi thứ trong anh…

đảo lộn.


Anh nhìn về phía Nam.

Đứa bé đang chơi một mình.

Vẫn hồn nhiên.

Không biết gì.


“Vì sao em không nói với con?”


“Con biết.”

Cô đáp.

“Nhưng em chỉ nói… bố con đang ở xa.”


Một khoảng lặng.


“Anh không cần làm gì cả.”

Cô nói thêm.

“Cuộc sống của em… và con… vẫn ổn.”


Câu nói đó…

không phải trách.

Không phải đòi hỏi.

Nhưng lại khiến anh…

khó chịu hơn bất cứ điều gì.


Bởi vì…

lần đầu tiên…

anh nhận ra…

mình đã bỏ lại điều gì.


Anh bước lại gần Nam.

Ngồi xuống.

“Con đang chơi gì vậy?”


Nam ngẩng lên.

Cười.

“Con chơi xe.”


Một nụ cười rất giống anh.


Anh chạm nhẹ vào đầu đứa bé.

Một cảm giác… rất lạ.


Không ai nói gì.


Nhưng khoảnh khắc đó…

anh hiểu.

Có những thứ…

mất rồi…

không phải lúc nào cũng lấy lại được.


Đám tang kết thúc.

Mọi người lần lượt ra về.


Anh đứng ở cổng.

Nhìn hai mẹ con bước vào nhà.


Không gọi.

Không níu.


Chỉ đứng đó.

Rất lâu.


Lần đầu tiên…

anh cảm thấy…

sự im lặng… lại nặng đến vậy.


Và có lẽ…

điều khiến người ta day dứt nhất…

không phải là những gì đã mất.

Mà là…

những gì đáng lẽ đã có.


Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website…
👉 https://fleuri.info/

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!