Mẹ Lιệt Sĩ Bị Ức Hιếp-Ngườι Đồпg Độι Cũ Đã KҺιếп Cả Đồп CảпҺ Sát PҺảι Sửпg Sṓt Và Cáι Kết Vιȇп Mãп…
Đại tá Minh ngồi lặng lẽ ở một góc ghế xe khách về huyện. Không quân phục, không xe biển xanh đưa đón. Ông mặc bộ quần áo kaki cũ kỹ, đôi dép nhựa sờn, dành trọn ngày hôm nay để thăm gia đình người đồng đội cũ trước khi chính thức nhậm chức tân trưởng phòng Cảnh sát giao thông tỉnh vào sáng mai.
Tiếng động cơ rầm rì đưa tâm trí ông trở về chiến trường biên giới năm xưa. Buổi chiều đỏ lửa ấy, ông và Hùng – người đồng đội thân thiết nhất – nằm rạp bên nhau trong chiến hào. Cả hai vai kề vai, xả súng điên cuồng chặn đợt tấn công của địch. Tiếng đạn rít chát chúa, khói súng khét lẹt.
“Bên trái, coi chừng bên trái!” Hùng hét lớn, nhổm người dậy nã đạn yểm trợ cho Minh nạp đạn. Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Hùng khựng lại, khẩu súng rơi xuống, thân người đổ ập vào vai Minh.
Minh hoảng hốt quăng súng đỡ lấy bạn, tay run rẩy bịt chặt vết thương tuôn máu xối xả nơi ngực trái. Hùng thoi thóp, bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay ông: “Minh… tao không về được rồi… bố mẹ tao… mày nhớ ghé thăm…”
Lời trăng trối chưa dứt thì đôi mắt người lính trẻ khép lại vĩnh viễn.
Đến bến xe huyện, tiếng lơ xe quát to cắt ngang dòng hồi ức. Đại tá Minh giật mình, xách túi vải bước xuống, đi thẳng về phía chợ huyện.
Giữa khu chợ xô bồ, ông khựng lại ở một góc khuất ẩm thấp. Lọt thỏm giữa những sạp hàng to lớn là một bà cụ gầy gò, lưng còng, tóc bạc trắng như cước. Bà ngồi bệt xuống đất, trước mặt là mẹt rau sơ sài với vài mớ rau, quả cà chua, ít đậu bắp và mướp hương. Đôi bàn tay nhăn nheo run run đang xếp lại từng mớ cho ngay ngắn.
Đó là mẹ của Hùng.
Lòng Đại tá Minh thắt lại, sống mũi cay xè. Ông định bước tới thì tiếng động cơ phân khối lớn gầm rú cắt ngang. Một chiếc mô tô quân dụng màu trắng của cảnh sát giao thông lao tới, phanh kít ngay sát mẹt rau. Bụi đường bay mù mịt, phủ lên rau xanh và khuôn mặt khắc khổ của bà cụ.
Người bước xuống là một thanh niên to béo, mặc sắc phục cảnh sát giao thông chỉnh tề, vai đeo hàm thượng úy. Khuôn mặt bóng nhẫy, đôi mắt híp lại đầy hách dịch. Đó là Thượng úy Hùng – kẻ mà cả chợ phải kiêng nể.
Hùng gạt chân chống xe, dùng mũi giày bóng loáng đá nhẹ vào thúng mướp: “Hôm nay có gì ngon không bà già?”
Bà cụ co rúm người, giọng lí nhí: “Dạ chào cán bộ. Già có mớ cà chua mới hái với ít đậu bắp, mướp hương…”
Chẳng đợi bà nói hết, Hùng ngồi xổm xuống, tay thô kệch với tung mẹt rau, nhặt những quả cà chua đỏ mọng nhất ném vào túi nilông đen mang sẵn. “Cân cho tôi nửa ký cà chua, một ký đậu bắp, nửa ký mướp non. Hôm qua ăn mướp già nuốt không trôi.”
Bà cụ lật đật làm theo, cân xong cẩn thận đưa túi nặng trĩu. Hùng giật lấy treo lên ghi đông rồi thản nhiên quay lưng định nổ máy, không hề có ý trả tiền.
Đứng quan sát từ đầu, máu trong người Đại tá Minh sôi sùng sục. Ông bước nhanh tới, chắn trước đầu xe: “Này chú, chú quên chưa trả tiền cho bà cụ kìa.”
Thượng úy Hùng giật mình, nhìn người đàn ông mặc kaki cũ kỹ với vẻ khinh bỉ: “Ông là ai? Ở đâu chui ra mà xía vào chuyện của tôi?”
“Tôi là ai không quan trọng,” Minh điềm tĩnh đáp. “Bà cụ già cả bán từng mớ rau mưu sinh. Chú là cán bộ nhà nước, đi xe nhà nước, sao nỡ lấy không của người già?”
Câu nói như gáo nước lạnh tạt vào mặt Hùng giữa chốn đông người. Mặt hắn đỏ gay, tự ái nổi lên. Hắn bước xuống xe, sừng sững tiến lại gần: “Ông đang dạy đời tôi đấy à? Ông có biết tôi là ai không? Tôi lấy rau ở đây là vinh dự cho cái sạp này. Bà già kia còn chưa dám đòi tiền, ông là cái thá gì mà lên tiếng?”
“Dù chú là ai thì cũng phải thượng tôn pháp luật. Bộ quân phục chú mặc là để bảo vệ dân chứ không phải để ức hiếp dân.”
Hùng không giữ được bình tĩnh. Hắn vung tay, một tiếng bốp chát chúa vang lên. Cú tát trời giáng khiến Đại tá Minh ngã dúi dụi vào đống sọt che, máu tươi rỉ ra từ khóe môi.
“Trời ơi, sao lại đánh người ta!” Bà cụ hốt hoảng chạy lại đỡ ông Minh, nước mắt giàn giụa.
Hùng chống nạnh, chỉ tay vào mặt Minh: “Ông mở to mắt ra mà nhìn, đây là bài học cho ông biết thế nào là lễ độ. Còn bà già kia liệu hồn, lần sau còn để tôi nghe thấy tiếng xì xầm thì dẹp ngay cái sạp này đi!”
Nói xong hắn leo lên xe, nổ máy phóng vút đi, để lại đám khói bụi mù mịt.
Ông Minh nén cơn đau, ghi khắc hình ảnh này vào tâm trí. Ông nắm chặt tay bà cụ, nhìn sâu vào mắt bà: “Bác bình tĩnh lại đi. Bác nhìn kỹ con xem. Con là Minh đây, đồng đội chiến đấu cùng đơn vị với anh Hùng con trai bác năm xưa.”
Bà cụ sững người, nheo mắt nhìn. Cái tên Hùng chạm vào nỗi đau chôn giấu khiến bà bật khóc. “Minh là con sao? Thằng Hùng nó hay nhắc tên con trong thư. Sao bây giờ con mới về hả con?”
Ông Minh vỗ về vai bà, nén nghẹn ngào: “Con xin lỗi vì về muộn. Nhưng bác yên tâm, con đã ở đây rồi. Con hứa với bác, con sẽ đòi lại công bằng cho bác và bà con ở cái chợ này ngay hôm nay. Sẽ không ai dám bắt nạt bác nữa.”
Ông dúi vội mấy tờ tiền lớn vào túi áo bà, dặn bà dọn hàng về sớm nghỉ ngơi. Rồi quay lưng bước nhanh ra cổng chợ, vẫy xe ôm: “Cho tôi đến trụ sở đội Cảnh sát giao thông số một.”
Tại trụ sở, ông Minh phải nhẫn nhịn trình bày hồi lâu với trực ban mới được vào. Bước vào phòng xử lý vi phạm, không khí mát lạnh từ điều hòa đối lập với cái nóng hầm hập bên ngoài. Thiếu tá Lê Văn Quang ngồi ngả người ra ghế, chân vắt vẻo, tay cầm tăm xỉa răng, mắt dán vào điện thoại xem video, tiếng cười hô hố vang lên.
Thấy ông Minh bước vào với bộ dạng lôi thôi, quần áo dính bụi và vết máu khô trên môi, Quang liếc mắt coi thường: “Đi đâu đây? Nhầm chỗ bán vé số hay xin ăn rồi? Bố già ra ngoài ngay cho tôi làm việc.”
Ông Minh giả vờ khúm núm: “Báo cáo cán bộ, tôi muốn trình báo. Tôi vừa bị một anh cảnh sát giao thông của đội mình đánh ở ngoài chợ huyện.”
Nghe đến chữ “đánh”, Quang buông điện thoại xuống, hất hàm: “Đánh ai đánh? Ông làm gì sai trái? Chống đối người ta mới trấn áp chứ. Ông có biết người đánh tên gì, số hiệu bao nhiêu không mà vào đây vu khống?”
“Dạ anh ấy tên Hùng, đeo hàm thượng úy, đi xe mô tô đặc chủng màu trắng. Anh ấy lấy rau của bác gái bán hàng không trả tiền. Tôi nhắc nhở thì bị đánh.” Ông Minh chỉ vào vết thương trên môi làm bằng chứng.
Quang nhíu mày, đập tay xuống bàn cái rầm: “Láo toét! Đồng chí Hùng là cán bộ gương mẫu, chiến sĩ thi đua của đơn vị. Làm gì có chuyện lấy rau không trả tiền. Ông già này chắc gây rối trật tự công cộng, cản trở người thi hành công vụ nên mới bị xử lý. Giờ còn dám mò vào đây vu khống bôi nhọ danh dự cán bộ à? Có tin tôi cho tạm giam bây giờ không?”
Ông Minh giả vờ run rẩy, chắp tay van nài: “Oan cho tôi quá cán bộ ơi. Tôi nói thật mà. Cán bộ làm ơn cho tôi làm đơn trình báo. Có cả chợ làm chứng.”
Thấy ông già dai dẳng, Quang đảo mắt suy tính rồi hạ giọng, chuyển sang vẻ thông cảm giả tạo: “Thôi được rồi, nể tình ông già cả lẩm cẩm, tôi không chấp. Muốn làm đơn thì cũng được, nhưng quy trình phức tạp lắm. Giấy mực, hồ sơ, xác minh… ngân sách hạn hẹp, đâu có dư mà phục vụ miễn phí.”
“Thế phải tốn bao nhiêu hả cán bộ?”
Quang xoa ngón tay cái và trỏ vào nhau, cười nhạt: “Giúp thì giúp nhưng phải có cái gì bôi trơn bộ máy chứ. Phí thụ lý hồ sơ nhanh là hai triệu. Có tiền thì tôi cho lính đi xác minh ngay.”
Ông Minh lắp bắp, thò tay vào túi lôi ra nắm tiền lẻ nhầu nát, tổng cộng chỉ hơn năm mươi nghìn đồng: “Báo cáo cán bộ, tôi đi vội quá, nhà nghèo, trong người chỉ còn từng này. Cán bộ thương tình nhận tạm giúp tôi lấy lại công bằng.”
Quang nhìn đống tiền lẻ rác rưởi, bĩu môi khinh bỉ nhưng vẫn vơ lấy, nhét vào ngăn kéo: “Có năm chục bạc mà đòi công lý cái nỗi gì? Thôi coi như tiền trả nước. Cầm tờ giấy này ra kia ngồi viết. Viết xong để đó rồi biến.”
Ông Minh cầm tờ giấy trắng ngồi xuống ghế băng. Ông không viết ngay mà lặng lẽ quan sát Thiếu tá Quang – khuôn mặt phì nộn, tiếng cười hô hố, cách hắn thản nhiên nhận năm mươi nghìn hối lộ từ một ông già nghèo khổ mà không chút day dứt. Ông cẩn thận gấp tờ giấy trắng bỏ vào túi, coi đó là bằng chứng đanh thép.
Ông đứng dậy hỏi lần cuối: “Cán bộ ơi, thế tôi nộp đơn rồi. Liệu cậu Hùng kia có bị xử lý nghiêm không ạ?”
Quang phẩy tay như đuổi ruồi: “Xử lý cái gì? Người nhà cả, anh em trong đội bảo ban nhau là chính. Ông về đi, lằng nhằng quá. Liệu hồn mà giữ cái mồm, lần sau còn vác mặt đến đây kiện cáo là tôi gỗ cổ lại đấy.”
Ông Minh gật đầu chậm rãi, giọng bỗng đanh thép: “Vâng, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ nhớ kỹ lời cán bộ.”
Ông quay lưng bước ra khỏi trụ sở. Ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt trong lòng. Ông đã có đủ những gì mình cần: một thượng úy côn đồ và một thiếu tá tham nhũng bao che.
Sáng hôm sau, tại hội trường lớn của phòng Cảnh sát giao thông tỉnh, không khí trang nghiêm. Hàng trăm cán bộ chiến sĩ xếp hàng ngay ngắn. Thượng úy Hùng và Thiếu tá Quang đứng ở hàng đầu, vẻ mặt thư thái, thậm chí đắc ý.
Hùng ghé tai Quang thì thầm: “Anh Quang, cái lão già hôm qua ở chợ ấy, nhìn bộ dạng rách rưới thế mà cũng đòi dạy đời em. Em tát cho một cái nổ đốm mắt mà không dám ho he gì. Dân đen ngu ngốc thật.”
Quang cười khẩy: “Mày chấp gì lão ấy. Hôm qua lão mò vào tận đồn tìm tao, tao dọa cho một trận xanh mặt rồi vặt được năm mươi nghìn tiền lẻ. Kiếm tha lâu cũng đầy tổ, cứ có tiền là được.”
Cả hai cười khúc khích, không hay biết cơn bão đang ập đến.
“Nghiêm đón thủ trưởng!”
Cánh cửa lớn mở toang. Chiếc xe ô tô biển xanh 80B bóng loáng dừng trước sảnh. Đại tá Minh bước xuống, khoác bộ lễ phục công an nhân dân phẳng phiu, vai lấp lánh bốn ngôi sao vàng. Từng bước đi toát lên uy nghiêm của người chỉ huy dày dạn xương gió.
Ông bước lên bục chủ tọa. Ánh mắt sắc xảo quét qua hàng quân. Vết thương sưng tím vẫn còn rỉ máu nơi khóe môi ông càng nổi bật trên bộ lễ phục chỉnh tề.
Thượng úy Hùng nheo mắt nhìn kỹ, rồi mặt cắt không còn giọt máu. “Anh… anh Quang… thủ trưởng…”
Quang liếc lên, như bị sét đánh, mặt trắng bệch, hai đầu gối run bần bật.
Đại tá Minh chậm rãi đưa tay chạm vào vết thương trên môi, mỉm cười lạnh lẽo: “Chào các đồng chí. Hôm nay tôi rất vinh dự được nhận nhiệm vụ tại đơn vị. Nhưng trước khi bắt đầu, tôi muốn kể cho các đồng chí nghe một câu chuyện về lễ độ và quy trình mà tôi vừa được học ngày hôm qua.”
Ông thò tay vào túi ngực, rút ra tờ giấy trắng đã gấp tư: “Các đồng chí có biết tờ giấy này trị giá bao nhiêu không? Ngày hôm qua, một cán bộ của chúng ta đã định giá nó là hai triệu đồng – cái giá cho công lý. Khi người dân không đủ tiền, cán bộ ấy đã vơ vét đến đồng năm mươi nghìn cuối cùng, tiền mồ hôi nước mắt của một ông già, chỉ để đổi lấy tờ giấy trắng và thái độ vô cảm.”
Giọng ông bùng nổ: “Và vết thương trên mặt tôi đây chính là tác phẩm của một cán bộ khác trong đơn vị này. Một cú tát dành cho người dân dám lên tiếng bảo vệ lẽ phải. Một cú tát của kẻ mặc quân phục nhưng hành xử không khác gì côn đồ đầu đường xó chợ.”
Toàn hội trường xì xào, ánh mắt phẫn nộ đổ dồn về phía hai người ở hàng đầu.
Đại tá Minh đập mạnh tay xuống bàn, chỉ thẳng ngón tay: “Thượng úy Nguyễn Văn Hùng, Thiếu tá Lê Văn Quang, hai đồng chí hãy bước ra khỏi hàng và ngẩng mặt lên nhìn tôi. Hãy nhìn cho kỹ lão già nhà quê ngày hôm qua đi.”
Hai kẻ run rẩy bước ra, chân như đeo chì. Hùng khụy xuống sàn, Quang cúi gằm mặt, mồ hôi ướt đẫm cổ áo.
“Thưa thủ trưởng… em biết lỗi rồi… xin thủ trưởng tha mạng…”
Đại tá Minh gằn giọng: “Tha mạng? Các anh coi đây là chiến trường hay sao? Đây là cơ quan bảo vệ pháp luật. Các anh không phải tội phạm chiến tranh, nhưng hành vi của các anh còn đáng sợ hơn kẻ thù. Kẻ thù chỉ giết thể xác, còn các anh đang giết chết niềm tin của nhân dân.”
Ông quay sang toàn thể hội trường, giọng trầm nhưng đầy sức nặng: “Người đồng đội đã hy sinh trên tay tôi năm xưa tại biên giới cũng tên là Hùng. Anh ấy ngã xuống khi còn rất trẻ để bảo vệ từng tấc đất, từng người dân. Còn anh – cũng tên Hùng, cũng mặc bộ quân phục ấy – lại dùng nó để cướp miếng cơm của mẹ liệt sĩ, để đánh đập người già yếu thế. Anh có thấy hổ thẹn không?”
Ông ra lệnh dứt khoát: “Đình chỉ công tác ngay lập tức đối với Thượng úy Nguyễn Văn Hùng và Thiếu tá Lê Văn Quang. Giao thanh tra Công an tỉnh phối hợp với cơ quan điều tra lập hồ sơ khởi tố về tội cố ý gây thương tích, lạm dụng chức vụ quyền hạn và nhận hối lộ. Đưa hai người này ra khỏi hội trường ngay!”
Hai chiến sĩ cảnh vệ lập tức tiến vào, lôi hai kẻ đã như xác không hồn ra ngoài. Cả hội trường im phăng phắc. Bài học về liêm chính và cái giá phải trả chưa bao giờ thấm thía đến thế.
Sau khi ổn định đơn vị, Đại tá Minh ra hiệu cho lái xe đưa ông về lại chợ huyện.
Chiếc xe biển xanh dừng trước cổng chợ. Sự xuất hiện của vị đại tá khiến cả khu chợ xôn xao. Ông đi thẳng đến góc khuất quen thuộc.
Bà cụ giật mình, tay run run định thu dọn mẹt rau. Nhưng lần này người công an ấy không quát tháo, không đá thúng.
Đại tá Minh đứng nghiêm trước mặt bà, đưa tay lên vành mũ chào theo đúng điều lệnh – cái chào trang nghiêm, kính cẩn mà ông thường chỉ dành cho lá cờ Tổ quốc hoặc anh linh liệt sĩ. Rồi ông quỳ hẳn xuống nền đất, ngang tầm mắt với bà.
“Bác ơi… Con là Minh đây. Hôm qua con chưa dám nhận, nhưng hôm nay con về đây để đón mẹ. Con là người đã vuốt mắt cho thằng Hùng, là người hứa sẽ thay nó phụng dưỡng mẹ suốt đời.”
Bà cụ sững sờ, đôi tay gầy guộc run rẩy chạm vào khuôn mặt ông, chạm vào vết thương trên môi. Bà ôa khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ ông Minh: “Mẹ ơi… con trai của mẹ…”
Ông Minh cũng khóc, ôm chặt tấm thân gầy guộc của bà: “Con xin lỗi mẹ vì đã để mẹ phải khổ sở thế này. Từ nay con sẽ là con trai ruột của mẹ. Mẹ sẽ không bao giờ phải ngồi bán rau, không bao giờ phải chịu ai ức hiếp nữa. Về nhà với con thôi mẹ.”
Xung quanh, những người bán hàng và đi chợ chứng kiến cảnh tượng đều không cầm được nước mắt. Họ thấy uy quyền của pháp luật trừng trị cái ác, và còn thấy một thứ cao quý hơn: tình đồng đội và đạo hiếu thiêng liêng của người lính cụ Hồ.
Đại tá Minh đứng dậy, tay nắm chặt tay mẹ, cúi xuống nhặt gánh rau đưa cho trợ lý, rồi dìu bà cụ bước về phía chiếc xe. Bóng dáng hai người – một cao lớn vững chãi trong bộ quân phục, một nhỏ bé gầy guộc – in đậm trên nền trời xanh thẳm của một ngày mới bình yên.
Lời hứa năm xưa giữa làn mưa bom bão đạn hôm nay đã được vẹn tròn.





