Chồng tôi nhìn con trai rồi nói: “Chúng ta là một gia đình, mỗi người cố gắng hết sức để sống tốt là điều nên làm. Nhưng bây giờ các con lại muốn như vậy thì bố ủng hộ quyết định của mẹ con.”
Tôi nhìn hai vợ chồng con một lượt. “Ừ, chúng tôi có thể về quê. Anh chị hãy đưa cho chúng tôi 1,2 tỷ đồng là được. Giờ không có thì viết giấy vay nợ, mỗi tháng trả gốc cũng được. Như vậy chúng tôi cũng có tiền để thuê nhà.”
Nói xong tôi đứng dậy kéo chồng về phòng.
Vào phòng, tôi nhìn chồng rồi nói: “Mình về quê thôi ông à, thuê một căn nhà sống cuộc sống của riêng mình. Nhà con không phải là nhà của mình. Đáng lẽ chúng ta phải hiểu ra điều đó ngay từ đầu ông ạ.”
Chồng tôi cúi gằm mặt xuống rồi nói: “Bà à, tất cả là tại tôi vô dụng, đến già rồi mà bà lại không có nhà.”
Tôi nói: “Chúng ta chỉ có mỗi một đứa con trai, giúp nó là việc nên làm. Chúng ta sai ở chỗ không nên bán nhà đi. Giờ thì chẳng còn đường lui nữa rồi ông à.”
Chồng tôi nói: “Vậy bà nói xem bây giờ chúng ta phải làm sao? Thật sự phải về quê thuê nhà hay sao?”
Tôi nói: “Nếu chúng ta cứ khăng khăng ở lại đây thì chắc chắn sẽ không tránh khỏi cãi vã. Chúng ta già rồi, cãi nhau không nổi nữa đâu. Thôi thì đi thôi.”
Chồng tôi nói: “Nếu chúng ta ở lại đây rồi làm lại nghề cũ thì sao? Bà thấy thế nào?”
Tôi và chồng trước đây từng bán cơm bình dân, hai món mặn, hai món rau, một suất giá 30.000đ, chủ yếu bán ở cổng khu công nghiệp hoặc cổng chợ. Khách quen cũng nhiều nhưng bán rẻ nên cũng chỉ kiếm được chút tiền công.
Làm ở Hà Nội này đâu đâu cũng là tòa nhà văn phòng, chỉ cần làm sạch sẽ, hương vị ngon thì chắc chắn sẽ có thị trường. Nhưng vạn sự khởi đầu nan. Tôi nghĩ không tự tin lắm. Tôi nhíu mày nói: “Nấu ăn thì tôi không lo, nhưng tiền thuê mặt bằng ở đây đắt đỏ quá, mà làm ăn quán xá thì không giống như những việc khác, đủ thứ yêu cầu, nhỡ đâu có xảy ra chuyện gì thì hai ông bà này có bán thân đi cũng không đủ mà đền lại, lại còn liên lụy đến con nữa.”
Chồng tôi gật gù nói: “Ừ, thôi được, cùng lắm thì chúng ta về quê thuê nhà.”
Cháu trai đi học mẫu giáo rồi, con dâu tôi cũng không cho chúng tôi đưa đón. Nhìn kiểu gì cô ta cũng thấy chúng tôi ngứa mắt. Tôi mấy ngày nay tức giận đến mức cảm thấy đau thắt ngực, cảm giác như sức khỏe của mình cũng không tốt nữa.
Chồng tôi không chịu được nữa, gọi con trai và con dâu đến ngồi xuống nói: “Cứ làm theo lời mẹ con nói đi, tối nay viết giấy vay nợ, ghi rõ thỏa thuận mỗi tháng trả được bao nhiêu thì trả. Mai chúng tôi sẽ dọn ra ngoài.”
Con dâu tôi nói: “Bố mẹ à, bố mẹ quá đáng nó vừa vừa thôi. Anh ấy là con trai của bố mẹ, bố mẹ cho anh ấy tiền mua nhà là lẽ đương nhiên. Sao bây giờ lại còn đòi lại tiền? Bố à, bố mẹ cũng thấy đấy, chúng con phải trả góp ngân hàng và nuôi con. Chúng con làm gì có tiền. Dù có viết giấy vay nợ thì cũng không có khả năng trả đâu. Một xu cũng không có. Bố mẹ làm như vậy là muốn ép chúng con ly hôn sao?”
Tôi nói: “Ừ, anh chị không dễ dàng vậy. Vậy còn chúng tôi thì sao? Chúng tôi gần 60 tuổi rồi, đến một chỗ để ở cũng không có, lại còn không có thu nhập. Vậy ý của chị là chúng tôi khỏi cần sống nữa à? Chúng tôi nên đi chết đi cho xong có đúng không?”
Con trai tôi nghe xong liền quỳ xuống nói: “Bố mẹ à, bố mẹ ngàn vạn lần đừng nói như vậy, tất cả là tại con không tốt. Bố mẹ cứ ở đây, đây là nhà của bố mẹ, nếu cô ấy không đồng ý thì con sẽ ly hôn.”
Con dâu tôi không thể tin vào tai mình, nhìn chồng nói: “Anh vừa nói cái gì? Anh muốn ly hôn với em chỉ vì bố mẹ anh thôi sao? Anh có còn là đàn ông không vậy?”
Tôi bực bội nói: “Thôi đi con trai, chúng ta không thể vì mình để con ly hôn được, như vậy chúng ta cũng không yên lòng, chỉ mau viết giấy vay nợ đi, tính theo lương của hai đứa. Mỗi tháng trả cho chúng tôi 10 triệu đồng, không có áp lực gì đâu, cứu vậy đi.”
Con dâu tôi nói: “Mẹ à, mẹ nói nghe dễ nhỉ, mỗi tháng trả cho mẹ 10 triệu đồng, chúng con lấy gì mà sống? Mẹ Thảo bảo chúng con ly hôn cho xong, như vậy cả nhà mẹ có thể ở lại đây.”
Tôi lại đau thắt ngực rồi nói: “Lương của con trai tôi 40 triệu đồng, trả 15 triệu tiền ngân hàng còn 25 triệu, cộng thêm lương của chị 12 triệu, tức là 37 triệu. Tiền học mẫu giáo của thằng bé là trường công lập, cộng thêm tiền sinh hoạt mỗi tháng cũng chỉ hết 10 triệu đồng. Sao lại không đủ trả cho chúng tôi 10 triệu?”
Con dâu tôi cười khẩy rồi nói: “Mẹ à, mẹ tính toán kỹ thật đấy, nhưng mà lương của con là của con, con dựa vào đâu mà phải đóng góp tiền sinh hoạt cho cái nhà này? Từ xưa đến nay, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình, tiền của con là tiền riêng, mẹ đừng có mơ tưởng nhé.”
Tôi không thể tin vào tai mình, nhìn con dâu nói: “Đây là nhà của chị. Trước khi cưới, chị còn nói là sẽ cùng nhau mua nhà, hóa ra đều là giả dối. Rốt cuộc chị có muốn sống tốt với con trai tôi không vậy?”
Con dâu tôi nói: “Mẹ à, mẹ đi mà hỏi xem bây giờ có bà nào sau khi kết hôn mà tiền của mình không phải là mình tiêu, không tích góp cho bản thân thì mẹ con còn sống thế nào đây?”
Tôi nói: “Con trai hãy viết giấy vay nợ đi, còn cuộc sống của hai đứa thế nào thì tự mà bạt bạc. Muốn sống hay muốn ly dị là chuyện của các con, bố mẹ không quản.”
Chồng tôi nhìn thấy vẻ khó chịu của vợ, lập tức nói với con trai: “Nếu muốn mẹ con sống thêm vài năm nữa thì hãy mau viết giấy đi, coi như là chút hiếu thảo thật sự của con.”
Con trai tôi rất khó xử, nhưng cậu cũng thấy rõ, trừ khi cậu ly hôn, nếu không thì với bầu không khí gia đình như thế này, mẹ cậu thật sự sẽ phát bệnh mất.
Con trai tôi lấy giấy bút ra, trịnh trọng viết giấy vay nợ, đồng thời ghi rõ mỗi tháng ngày mùng một phải trả 10 triệu đồng.
Tôi cầm giấy vay nợ nói: “Ừ, được rồi, mấy ngày nữa chúng tôi sẽ dọn đi khỏi cái nhà này.”
Về phòng, chồng tôi nói: “Bà à, tôi đã liên hệ với một viện dưỡng lão vừa hay đang cần người nấu ăn. Mai chúng ta đến thử việc đi. Tôi nghe nói phải nấu cho hơn 30 cụ già. Việc thì có hơi vất vả đấy, nhưng chắc chúng ta vẫn làm được bao ăn ở. Hai người chúng ta được 21 triệu đồng nhưng còn phải xem chất lượng món ăn ngày mai như thế nào. Người ta ưng ý thì mới được trả tiền nhiều như vậy.”
Tôi gật đầu rồi nói: “Chắc chắn rồi. Mai cứ làm mấy món theo yêu cầu của họ trước để họ nếm thử xem có ngon không. Không ngon thì tính cách khác.”
Sắc mặt chồng tôi trở nên khó coi rồi nói: “Hai người đến tuổi này rồi mà vẫn phải giành dụm tiền để mua nhà. Coi như cả đời này sống uổng phí rồi.”
Còn ở bên nhà con trai và con dâu thì vẫn chưa yên chuyện. Nhìn tờ giấy vay nợ mà con trai vừa viết, con dâu tôi tức giận bỏ thẳng về phòng.
Con trai tôi cười khổ một tiếng, quay sang nhìn vợ, vẫn còn đang giận dỗi rồi nói: “Sau này lương của anh trả gốc ngân hàng, trả nợ cho bố mẹ và dùng cho học phí của con, còn lại chi tiêu trong gia đình em phải lo đấy nhé.”
Con dâu tôi không ngờ chồng mình không những viết giấy vay nợ mà còn động đến cả tiền lương của mình. Cô ta sững sờ một hồi rồi mới run giọng hỏi: “Anh nói là có ý gì? Anh đang tính toán với em à? Anh không nuôi nổi vợ con thì còn kết hôn để làm gì? Ly hôn đi cho xong.”
Con trai tôi nhìn vợ rồi nói: “Tự em hãy suy nghĩ đi, sống hay không thì tùy em.”
Cậu cảm thấy rất mệt mỏi. Nghĩ đến bố mẹ cậu lại thấy đau lòng. Nhưng trừ khi cậu ly hôn, nếu không thì thật sự không thể sống chung được. Cậu sợ mẹ cậu và vợ cậu đều sẽ phát bệnh mất.
Hôm sau, tôi và chồng dậy từ rất sớm rồi đi đến địa điểm viện dưỡng lão. Nơi này hơi xa nhưng môi trường khá tốt. Họ làm mấy món theo yêu cầu, sau đó mời hơn 10 cụ già và nhân viên ăn thử. Ai cũng khen ngon. Dù sao thì tôi cũng nấu ăn cả đời rồi, tay nghề rất khá. Lãnh đạo viện dưỡng lão rất hài lòng với hai người, sắp xếp chỗ ăn ở rồi bắt đầu giao việc cho chúng tôi.
Tôi và chồng về nhà mang hành lý đến ở lại viện dưỡng lão.
Khi con trai tôi về nhà thì bố mẹ đã chuyển đi rồi. Cậu biết bố mẹ đã thất vọng về cậu rất nhiều, lúc đi còn không nói với cậu một tiếng nào.
Vài ngày sau, mẹ vợ tôi chuyển đến ngồi trên ghế sofa chơi điện thoại. Cháu trai tôi một mình chơi game, con dâu thì đang nấu cơm dưới bếp tất bật.
Ăn cơm xong, nhìn đồng hồ đã hơn 8:00 tối, con trai tôi gọi video cho mẹ.
Tôi nhìn thấy video của con trai liền bắt máy. Trong video, khuôn mặt nhỏ nhắn của cháu trai hiện ra, cháu gọi: “Bà, bà nội ơi, bà nội ăn cơm chưa ạ?”
Tôi biết chắc chắn là con trai tôi ngại nên mới để cháu trai làm tiên phong đấy mà. Tôi cười nói: “Ông nội, bà nội ăn cơm rồi, chúng ta vừa bận xong, có dịp sẽ đến thăm cháu nhé.”
Cháu trai rất vui, vẫy tay chào. Con trai tôi nói: “Mẹ à, mẹ với bố tìm được nhà chưa? Ở chỗ đó có tốt không ạ?”
Tôi nói: “Con à, bố mẹ ổn, chúng ta đã tìm được việc làm rồi. Họ báo ăn ở, con cứ sống tốt cuộc sống của mình, đừng lo cho chúng ta.”
Con trai tôi nói: “Dạ mẹ à, có chuyện gì thì nhớ gọi điện cho con ngay nhé.”
Tôi biết con trai tôi cũng không hề dễ dàng gì, nhưng biết làm sao được. Sống trên đời ai mà dễ dàng cơ chứ? Tôi chỉ có thể trong khả năng của mình để con trai tôi đừng quá khó xử.
Nhưng mỗi tháng 10 triệu đồng thì tôi nhất định phải lấy. Tôi nghĩ sẽ tiết kiệm đủ tiền về quê mua nhà. Tuổi đã cao thế này rồi mà không có một mái nhà trong lòng cứ chông chênh không yên tâm một chút nào.
Tôi và chồng mỗi ngày đều rất bận rộn ở viện dưỡng lão. Để tiết kiệm chi phí, toàn bộ công việc nấu ăn, mua thức ăn, dọn dẹp đều do hai người chúng tôi làm. Nhưng tốt hơn là khi dọn dẹp và mang cơm thì sẽ có hai nhân viên giúp đỡ. Nhưng tôi và chồng rất vui, vất vả thì có vất vả thật. Nhưng cái cảm giác mỗi tháng nhận được 21 triệu vào tài khoản thì không thể nào mà diễn tả được.
Số tiền 10 triệu của con trai mỗi tháng cũng được chuyển khoản đúng hẹn. Điều này khiến cho tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Ít nhất thì trong lòng tôi, con trai tôi biết những gì chúng tôi bỏ ra không phải là vô ích.
Con trai tôi mỗi ngày đều gọi video cho chúng tôi và cháu trai. Cả nhà trò chuyện mười mấy phút, tôi lại cảm thấy tình cảm còn tốt hơn cả khi đang ở chung nhà con trai.
Tôi nghĩ người sống trên đời ai cũng không dễ dàng, nhưng tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau mới là quan trọng nhất. Cha mẹ thấu hiểu con cái, con cái cảm thông cho cha mẹ thì tình thâm mới thêm ấm áp. Nhưng tôi nghĩ cha mẹ giúp đỡ con cái vẫn nên liệu cơm gắp mắm.
Câu chuyện của tôi như một tấm gương phản chiếu hình ảnh thu nhỏ của nhiều người lớn tuổi. Tôi cho chúng ta thấy sự vĩ đại của việc hy sinh vô tư cho gia đình, đồng thời nhắc nhở chúng ta trong sự hy sinh cho tình yêu, đừng quên quan tâm đến nhu cầu nội tâm của bản thân. Nửa sau cuộc đời không phải là hoàng hôn mà là sự khởi đầu của một cảnh quan khác. Buông bỏ những chấp niệm quá mức, học cách buông tay, dũng cảm sống cho chính mình một lần, theo đuổi những ước mơ đã từng bị gác lại, trải nghiệm những điều thú vị chưa từng được thử.





