cҺι 2 tỷ mua пҺà cҺo coп,4 пăm sau coп dȃu ƌuổι ra kҺỏι пҺà, Ьà pҺảп ƌòп Ьất пgờ kҺιếп cȏ пgã пgửa
Tôi đã bước sang tuổi 58, dành dụm trọn 2 tỷ đồng để mua nhà cho con trai. Suốt bốn năm, tôi tận tâm chăm sóc cháu nội, tưởng rằng sẽ được an hưởng tuổi già bình yên bên con cháu. Thế nhưng, tôi lại bị con dâu phũ phàng đuổi ra khỏi nhà. Tưởng chừng tôi sẽ cam chịu số phận nghiệt ngã, nhưng màn phản kháng đầy bất ngờ của tôi đã khiến con dâu không kịp trở tay.
Bốn năm về trước, vợ chồng tôi dốc túi 2 tỷ đồng để mua một căn hộ ba phòng ngủ khang trang ở Hà Nội cho con trai. Đồng thời chúng tôi chuyển đến sống cùng con để tiện bề chăm sóc cháu và quán xuyến việc nhà.
Con trai tôi hoàn thành thạc sĩ, tôi khuyên nó về quê Thái Bình tìm việc. Giá nhà đất Hà Nội quá đắt, gia đình khó kham nổi. Nhưng nó chót yêu cuộc sống nhộn nhịp nơi thành thị, quyết tâm bám trụ lại. Nó tìm được công việc phù hợp, những năm đó cứ có ngày nghỉ là về thăm nhà, ngày thường thì thuê phòng trọ nhỏ.
Sau đó nó quen và yêu một cô gái cũng từ tỉnh lẻ lên Hà Nội lập nghiệp. Hai đứa quyết định tiến tới hôn nhân và cùng nhau nỗ lực trả góp mua nhà.
Chẳng bao lâu sau khi cưới, con dâu tôi mang thai. Cô nói nếu chỉ hai vợ chồng thì thuê nhà tạm ổn, nhưng giờ đã có con, cần môi trường sống tốt hơn. Cô dẫn con trai tôi đi xem nhà và ưng ý mua một căn ba phòng ngủ. Diện tích không lớn nhưng tiền trả trước đã lên tới 2,5 tỷ đồng.
Hai vợ chồng chỉ có 700 triệu. Con dâu nói: “Anh gọi điện cho bố mẹ đi, xem bố mẹ giúp được bao nhiêu. Thiếu thì mình tính sau.”
Con trai tôi đành gọi về. Tôi nói có thể cho vay 500 triệu, cộng lại được 1,2 tỷ, vẫn thiếu hơn một nửa. Con dâu khóc lóc rồi đột nhiên nói: “Hay là bố mẹ bán nhà đi lên đây ở cùng với chúng con, vừa hay giúp con trông cháu luôn.”
Con trai tôi không đồng ý: “Không được, bố mẹ vất vả cả đời, ngoài nuôi con ăn học ra thì cũng chỉ dành dụm được mỗi căn nhà đó. Bán đi rồi bố mẹ sống ở đâu?”
Con dâu bực bội: “Sao anh cứng nhắc thế? Em có bảo bố mẹ lên đây ở cùng rồi mà. Nhà này có ba phòng ngủ, tuy hơi nhỏ nhưng được sống cùng con trai, cháu trai, bố mẹ anh mừng còn không kịp.”
Cuối cùng, con dâu gọi thẳng cho tôi: “Mẹ ơi, con đã có thai rồi, vài tháng nữa mẹ sẽ được làm bà nội đấy ạ.” Tôi mừng lắm. Sau khi trò chuyện, con dâu nói: “Mẹ ơi, chúng con đang nhắm được một căn nhà nhưng còn thiếu khoảng 2 tỷ đồng nữa, bố mẹ có thể giúp chúng con được không?”
Tôi làm gì có nhiều tiền như vậy? Con dâu nói: “Mẹ ơi, con sinh xong là phải đi làm. Chắc chắn mẹ phải lên đây giúp con trông cháu. Thôi chi bằng bố mẹ bán căn nhà ở quê đi. Chúng con mua căn nhà ở Hà Nội này. Đến lúc đó bố mẹ lên đây luôn. Cả nhà mình cùng sống với nhau được mà.”
Tôi và chồng ban đầu không đồng ý. Nhưng con dâu nói bố mẹ cứ yên tâm, dù thế nào thì trong căn nhà này vẫn sẽ có phòng cho bố mẹ.
Cứ như vậy, chúng tôi bán căn nhà ở quê, đưa cho con trai 2 tỷ đồng. Đồng thời chuyển đến sống cùng con để giúp chăm cháu và làm việc nhà. Chồng tôi còn tìm việc bảo vệ, lương 6 triệu đồng mỗi tháng, đều dùng để phụ giúp con trai và con dâu chi tiêu.
Thoáng chốc đã bốn năm trôi qua. Cháu trai tôi cũng đến tuổi đi mẫu giáo. Một ngày tôi đưa cháu đi học về, để cháu chơi đồ chơi, còn tôi vào bếp nấu cơm.
Đến bữa ăn, con dâu tôi không vui nhưng cũng không nói gì, chỉ mặt nặng mày nhẹ như thể vừa cãi nhau với con trai tôi. Tôi cũng không nói gì. Sau bữa ăn, con trai tôi đang dọn dẹp bàn thì con dâu nói: “Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói với mẹ.”
Con trai tôi tức giận: “Em lại muốn làm gì nữa đây? Em không làm loạn lên thì không được.”
Con dâu nói: “Bố mẹ à, thằng bé giờ đã ba tuổi rồi, con định cho nó đi nhà trẻ, như vậy bố mẹ cũng đỡ phải vất vả trông nó. Dù gì con cũng biết trông một đứa trẻ con rất là mệt.”
Tôi nói: “Cái thời vất vả thì cũng qua rồi, giờ thằng bé cũng lớn rồi, cháu rất ngoan, trông cũng rất dễ.”
Con dâu tôi không ngờ tôi lại nói như vậy, nhất thời không biết phải đáp lời thế nào, có chút bực bội nói: “Mẹ à, vậy con nói thẳng mẹ nhé. Mẹ của con dạo này mới mổ, cần phải có người chăm sóc. Bố mẹ cũng thấy đấy, nhà mình có mỗi thế này thôi. Mẹ con lên đây thì không đủ chỗ ở. Con nghĩ là bố mẹ có thể về quê trước đi, đợi khi nào mẹ con khỏe lại thì bố mẹ lại lên đây.”
Tôi nói: “Hình như mẹ con chỉ mổ ruột thừa thôi mà, cũng chỉ là tiểu phẫu lại còn mổ nội soi nữa. Với lại mẹ con đi làm rồi mà, thế mẹ con ở đây thì làm việc thế nào được?”
Con dâu tôi nói: “Mẹ con đi làm đấy, nhưng người yếu lắm, cần phải bồi bổ sức khỏe. Bây giờ con đã nhờ người làm thủ tục cho mẹ con về hưu rồi. Mẹ con vốn chỉ là nhân viên quèn trong công ty, sức khỏe lại yếu. Công ty chỉ mong cho mẹ con nghỉ nhanh nhanh thôi.”
Tôi nói: “Vậy con định để chúng tôi về quê ở đâu? Hồi trước anh chị mua nhà không có tiền trả trước, anh chị bảo chúng tôi phải bán nhà đi, đến lúc đó lên đây ở cùng với các cháu với anh chị. Bây giờ chị lại đuổi chúng tôi về, vậy thì chúng tôi về thì ở đâu?”
Con dâu tôi nói: “Mẹ ơi, cái thị trấn nhỏ nơi bố mẹ ở ấy, tiền thuê nhà rẻ lắm, bố mẹ có thể về đó thuê một căn rồi tìm một công việc gì đó cũng đủ nuôi sống bản thân mà.”
Tôi nói: “Vậy thì anh chị trả lại cho chúng tôi số tiền mua nhà mà chúng tôi đã đưa cho các anh chị đi. Tổng cộng là 2 tỷ đồng. Chúng tôi về quê mua lại một căn nhà. Chúng tôi không như mẹ chị có công việc lương lại cao. Mà chúng tôi cả đời chỉ làm ăn buôn bán nhỏ lẻ, vất vả lắm mới kiếm được một chút tiền đủ ăn. Giờ cho anh chị hết rồi, bây giờ già rồi cũng phải có một chỗ mà ở chứ.”
Sắc mặt con dâu tôi thay đổi. Cô ta lớn tiếng nói: “Bố mẹ à, chúng con kết hôn, bố mẹ là bố mẹ của anh ấy. Cho anh ấy tiền mua nhà chẳng phải là việc nên làm hay sao? Sao bây giờ lại còn đòi lại? Mỗi tháng chúng con trả góp ngân hàng đã 15 triệu đồng, cộng thêm tiền sinh hoạt của cả nhà, tiền nuôi con, lấy đâu ra tiền nữa mà trả cho bố mẹ.”
Tôi nói: “Nó là con trai của chúng tôi, nhưng khi nó tốt nghiệp học thạc sĩ, tôi đã nói với nó rồi, nếu nó về quê ở Thái Bình, chúng tôi sẽ tìm cách cho nó tiền trả trước để mua nhà. Nhưng nó cứ khăng khăng đòi ở lại Hà Nội. Chính nó đã nói sau này tự lo liệu chuyện nhà cửa.”
Con trai tôi ngồi đó nghe mẹ nói, sắc mặt tối sầm lại, cũng cảm thấy rất xấu hổ. Anh nói: “Bố mẹ à, con xin lỗi, tất cả là tại con. Con không nên vội vàng mua nhà, có khả năng thì mua nhà, không có khả năng thì thuê nhà mới phải.”
Con dâu tôi trừng mắt nhìn chồng rồi nói: “Đúng vậy, trước khi cưới em đã nói là chúng ta cùng nhau cố gắng mua nhà, nhưng em có thai rồi, có con rồi, chẳng lẽ lại để con mình lớn lên trong nhà thuê hay sao?”
Chồng tôi đột nhiên lên tiếng nói với con trai: “Vậy thì chuyện này con tính thế nào? Hay là hai đứa đã bàn bạc xong xuôi rồi? Có phải là đang diễn tuồng không? Một đứa thì đóng vai ác, một đứa đóng vai hiền trước mặt bố mẹ đây.”
Con trai tôi lớn tiếng nói: “Bố, bố nói gì vậy? Con là loại người đó sao? Sao con có thể làm ra chuyện như vậy được?”
Con dâu tôi nói: “Bố mẹ à, con mong bố mẹ thông cảm cho con. Bố mẹ cũng là bậc làm cha làm mẹ. Bố mẹ cũng không muốn con là một đứa con bất hiếu chứ.”
Tôi nói: “Bảo chúng tôi bán nhà đi để lên đây ở cùng với anh chị. Đó là thỏa thuận chung khi mua nhà. Nếu hồi đó anh chị nói là căn nhà này không có phòng cho chúng tôi thì chúng tôi đã không bán căn nhà ở quê rồi. Cùng lắm thì chúng tôi hỗ trợ anh chị một phần thôi. Bây giờ chị không cho chúng tôi ở lại còn muốn mẹ chị lên đây ở. Vậy thì chị hãy trả cho chúng tôi 1,2 tỷ đồng, còn 800 triệu đồng là chúng tôi hỗ trợ anh chị mua nhà khỏi cần phải trả lại.”
Con dâu tôi nói: “Mẹ à, con đã nói rồi, chúng con không có tiền. Hai người ở đây bốn năm rồi, mỗi tháng tiêu bao nhiêu tiền mẹ không biết sao?”
Tôi nói: “Ồ, chị đã nói như vậy thì tôi cũng phải nói rõ ràng. Chồng tôi làm bảo vệ ở công ty, mỗi tháng lương được 6 triệu đồng, đều đưa hết cho gia đình. Tính ra thì bốn năm nay không phải anh chị nuôi chúng tôi mà là chúng tôi nuôi anh chị đấy.”
Con trai tôi nói: “Bố mẹ à, tất cả là tại con không tốt. Bố mẹ cứ yên tâm, giờ công việc của con cũng được thăng chức rồi, sau khi tăng lương thì sẽ không cần bố phải vất vả như vậy nữa đâu ạ.”
Chồng tôi nhìn con trai rồi nói: “…………….. PHẦN 2 https://fleuri.info/20176/





