“NҺà mất trộm gà, vợ lắp camera ƌể Ьắt trộm… kҺȏпg пgờ lạι lộ ra Ьí mật ƌộпg trờι của cҺồпg”
Tôi tên Hạnh, 31 tuổi, sống ở một vùng quê yên bình. Cuộc sống của tôi trước đây rất đơn giản: sáng ra chợ bán hàng, chiều về chăm con, tối nấu cơm chờ chồng. Nhà không giàu nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, thứ khiến tôi tự hào nhất chính là người chồng hiền lành, chịu khó – anh Tuấn.
Tôi từng nghĩ mình may mắn hơn nhiều người.
Cho đến khi… đàn gà bắt đầu mất.
Ban đầu chỉ là một con. Tôi nghĩ chắc bị chó hoang tha. Nhưng rồi hai ngày sau, lại mất thêm một con nữa. Đến cuối tuần, chuồng gà gần như trống trơn. Mười mấy con gà tôi nuôi cả tháng trời, dành dụm để bán Tết… biến mất không dấu vết.
Tôi bực lắm.
Nhà tôi ở cuối xóm, xung quanh là vườn tược, ít người qua lại. Nếu có trộm thì chắc chắn là người quen đường đi nước bước.
Tối đó, tôi nói với chồng:
“Anh ơi, em nghi có người rình trộm gà nhà mình. Không thể tự nhiên mất liên tục thế được.”
Tuấn gật đầu, vẻ bình thản:
“Ừ, chắc có thằng nào trong xóm. Để mai anh rào lại chuồng.”
Câu trả lời của anh nhẹ tênh, như thể chuyện đó chẳng đáng quan tâm.
Nhưng tôi thì không.
Tôi quyết định lắp camera.
Ban đầu chồng tôi không thích. Anh nói:
“Lắp làm gì cho tốn tiền, quê mình có gì đâu mà phải đề phòng.”
Nhưng tôi vẫn làm. Không hiểu sao lúc đó tôi có cảm giác… chuyện này không đơn giản như mất gà.
Tôi nhờ người quen lắp một chiếc camera nhỏ hướng thẳng ra chuồng gà phía sau nhà. Camera có chế độ quay ban đêm, lưu lại toàn bộ hình ảnh.
Đêm đầu tiên… không có gì.
Đêm thứ hai… cũng không.
Tôi bắt đầu nghĩ có khi mình nghi oan người khác.
Cho đến đêm thứ ba.
Khoảng 2 giờ sáng, điện thoại tôi rung nhẹ. Ứng dụng camera gửi thông báo có chuyển động.
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Chồng tôi vẫn ngủ bên cạnh, thở đều đều.
Tôi mở điện thoại.
Màn hình hiện lên hình ảnh từ camera… màu xanh nhạt của chế độ nhìn đêm.
Ban đầu, tôi chỉ thấy chuồng gà trống trơn, gió lay nhẹ mấy tấm lưới.
Rồi… một bóng người xuất hiện.
Tôi nín thở.
Người đó đi rất chậm, rất quen đường. Không phải kiểu lén lút vụng về, mà là… quá tự nhiên.
Tôi zoom màn hình.
Tim tôi đập thình thịch.
Đó là một người đàn ông.
Dáng người quen đến mức… tôi không cần nhìn mặt cũng biết là ai.
Tôi nuốt nước bọt, tay run lên.
Người đó tiến lại gần chuồng gà, cúi xuống… không phải để bắt gà.
Mà để mở cửa.
Cửa chuồng gà.
Chính tay anh ta… mở khóa.
Tôi lạnh sống lưng.
Không phải trộm từ ngoài vào.
Mà là… người trong nhà.
Tôi cố trấn tĩnh, tiếp tục nhìn.
Chỉ vài giây sau… một bóng người thứ hai xuất hiện.
Lần này… là………………………….
phụ nữ.
Tóc dài, mặc váy ngủ mỏng, bước rất nhanh về phía người đàn ông kia.
Hai người đứng sát vào nhau.
Tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Người đàn ông đưa tay… kéo người phụ nữ lại gần.
Không phải tranh cãi.
Không phải nói chuyện.
Mà là… ôm.
Một cái ôm rất rõ ràng.
Không cần giải thích.
Không thể hiểu nhầm.
Tôi run bắn.
Zoom thêm lần nữa.
Ánh sáng camera không rõ, nhưng đủ để tôi nhận ra khuôn mặt.
Đó là chồng tôi.
Còn người phụ nữ kia…
là vợ của ông hàng xóm kế bên.
Tôi chết lặng.
Không còn nghe thấy gì xung quanh nữa.
Chỉ còn tiếng tim đập dồn dập trong tai.
Tôi nhìn sang bên cạnh.
Chồng tôi… vẫn đang nằm đó.
Ngủ.
Như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi quay lại màn hình.
Hai người kia vẫn đứng sát nhau, thì thầm gì đó.
Rồi người đàn ông… đưa tay vuốt tóc người phụ nữ.
Một cử chỉ quá thân mật.
Quá quen thuộc.
Cái cách anh ta chạm vào cô ta… giống hệt cách anh từng chạm vào tôi.
Tôi buông điện thoại xuống.
Toàn thân lạnh toát.
Tôi không khóc.
Không hét.
Không làm gì cả.
Chỉ nằm đó… nhìn lên trần nhà.
Đầu óc trống rỗng.
Hóa ra…
gà không phải bị trộm.
Mà chỉ là cái cớ.
Cái cớ để họ gặp nhau.
Trong chính sân nhà tôi.
Sau lưng tôi.
Ngay khi tôi đang ngủ.
Những đêm tôi tin tưởng tuyệt đối…
lại là lúc họ lén lút sau lưng tôi.
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm như bình thường.
Nấu cơm.
Cho con ăn.
Chồng tôi vẫn ngồi đó, ăn cơm như chưa có chuyện gì.
Anh còn hỏi:
“Hôm qua ngủ ngon không em?”
Tôi nhìn anh.
Mỉm cười.
“Ngon lắm.”
Đó là lần đầu tiên trong đời… tôi thấy mình cười mà không có cảm xúc.
Tôi không nói gì.
Không vạch trần.
Không làm ầm lên.
Tôi muốn chắc chắn.
Tối hôm đó, tôi lại chờ.
2 giờ sáng.
Thông báo lại hiện lên.
Tôi không mở ngay.
Tôi quay sang nhìn chồng.
Giường bên cạnh… trống.
Tôi ngồi bật dậy.
Chân tay run rẩy.
Tôi không cần xem camera nữa.
Tôi đã biết câu trả lời.
Tôi bước ra ngoài.
Trời tối, gió lạnh.
Sân sau im lặng.
Nhưng từ phía chuồng gà… có tiếng thì thầm.
Tôi tiến lại gần.
Mỗi bước chân như nặng trĩu.
Và rồi…
tôi nhìn thấy họ.
Không phải qua màn hình.
Mà là… trước mắt.
Chồng tôi.
Và người đàn bà đó.
Đứng sát nhau.
Trong bóng tối.
Không còn gì để nghi ngờ nữa.
Tôi không hét.
Không khóc.
Chỉ đứng đó.
Nhìn.
Hai người họ quay lại.
Khi thấy tôi… cả hai chết sững.
Khoảnh khắc đó… im lặng đến đáng sợ.
Tôi nhìn chồng.
Rồi nhìn sang người phụ nữ kia.
Chỉ nói một câu:
“Gà nhà tôi… có ngon không?”
Không ai trả lời.
Tôi quay lưng.
Đi thẳng vào nhà.
Đóng cửa.
Không khóa.
Tôi không cần khóa nữa.
Vì thứ cần giữ… đã không còn.
👉 Bạn sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh như vậy?
👉 Ly hôn ngay… hay im lặng chờ thời điểm thích hợp?
👇👇👇
Đọc phần tiếp theo ở bình luận đầu tiên…





