Giữa Tiệc Mừng Thọ 70, Bố Già báo NỢ 10 TỶ và màn Vạch Mặt lũ con Bất Hiếu ở Nghĩa Trang
Ngôi nhà gỗ lim năm gian của tôi hôm nay nồng nặc mùi hương trầm và thức ăn thịnh soạn. Tiệc sinh nhật lần thứ 70 của tôi, tất cả các con đều có mặt.
Quốc, con trai cả, bước xuống từ chiếc xe hơi bóng loáng, tay cầm phong bì dày. Vân, con gái thứ hai, đeo đầy trang sức vàng, cười tươi rói bên chồng giàu có. Bình, con trai út vừa ra tù hai tháng, ngồi co ro một góc, ánh mắt vô hồn. Bà Tham, vợ tôi, run nhẹ khi rót rượu. Dưới lớp khăn trải bàn đỏ không phải là sự ấm áp, mà là một cuộc chiến ngầm.
Quốc đặt phong bì lên bàn, giọng oang oang: “Bố 70 tuổi rồi. Con cho bố 50 triệu tiêu xài. Nhưng nhà này cổ quá. Bố nên sang tên đất cho con. Con sẽ thế chấp ngân hàng, xây biệt thự vườn cho bố, thành ngôi nhà danh giá nhất làng.”
Vân cười nhếch mép: “Anh trai thông minh thật. Nếu bố sang tên em, sau này chúng ta sống ở đâu? Thôi chia mảnh đất này thành ba lô, mỗi lô có mặt tiền đường. Phần em sẽ cho thuê làm cửa hàng tiện lợi. Mỗi tháng em gửi anh 10 triệu để anh về hưu. Dễ dàng quá phải không bố?”
Chúng cãi nhau, chửi rủa, tính toán giá đất theo mét vuông ngay giữa bữa tiệc sinh nhật của tôi. Bình im lặng nhai thịt gà, thỉnh thoảng liếc anh chị với vẻ khinh bỉ.
Tôi đặt mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng sứ va chạm khô khốc. Tôi nhìn bà Tham, ra hiệu cho bà. Bà bắt đầu nức nở. Tôi cúi đầu, hai tay che mặt, giọng run run: “Các con đừng cãi nữa. Bố không còn gì để chia cho các con. Ba năm nay bố giấu các con. Bố nghe lời người khác đầu tư tiền điện tử, vay nặng lãi để bù lỗ. Giờ bố nợ 10 tỷ đồng. Hạn chót chỉ còn hai ngày nữa.”
Không khí đông cứng. Quốc nhảy dựng lên, đẩy ghế đổ sập: “Mười tỷ? Bố điên rồi à? Ở tuổi này mà chơi tiền điện tử? 50 triệu con vừa đưa là tiền con vất vả kiếm được đấy!” Ông ta giật lấy phong bì nhét vào túi.
Vân cũng đứng phắt dậy, phủi tay như chạm phải thứ bẩn thỉu: “Trời ơi, vậy là hết sạch rồi sao? Tôi về đây định lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu đất để vay cho chồng. Giờ bố bảo nợ 10 tỷ? Ai vay thì người đó trả. Tôi không liên quan!”
Chưa đầy năm phút, tiếng động cơ gầm rú, bụi bay mù mịt. Hai đứa con thành đạt biến mất như bóng ma, không một lời hỏi han cha mẹ sẽ sống thế nào với khoản nợ khổng lồ.
Chỉ còn Bình ngồi lại, vẫn cầm đùi gà. Cậu ta nhìn tôi: “Bố già rồi sao lại làm liều thế? Mười tỷ chứ không phải mười nghìn.”
Tôi thở dài: “Bình, con nên đi đi. Ở đây chỉ có nợ thôi.”
Bình ném xương đi, lau tay qua loa rồi nhìn tôi: “Bố, con có 300 triệu tiết kiệm được từ ngày khuân vác sau khi ra tù. Con định dành lấy vợ. Bố cầm đi trả nợ trước đã. Còn căn nhà này, ai đến đòi thì phải bước qua xác con.”
Tôi sững sờ. Đứa con mà tôi từng xấu hổ, từng định gạch tên khỏi di chúc, lại là người duy nhất đưa tiền ra khi tôi “phá sản”.
Nhưng tôi chưa dừng lại. Vở kịch chỉ mới bắt đầu. Tôi cần biết Bình ở lại vì tình thương thật sự hay vì mảnh đất trị giá hàng chục tỷ mà tôi vẫn giấu.
Tối đó, tôi thì thầm với Bình: “300 triệu chỉ là giọt nước. Bố còn một mảnh đất nhỏ phía sau ngọn đồi, giấy tờ viết tay ông nội để lại. Nếu bán được, có thể trả một nửa nợ. Nhưng giấy tờ bố giấu kín, chỉ khi bố chết người ta mới tìm thấy.”
Tôi thấy tia sáng lạ lóe lên trong mắt Bình. Cậu ta nài nỉ: “Nó ở đâu bố? Đưa con đến đó, bán nhanh lên. Nếu họ đốt nhà, chúng ta mất hết.”
Sáng hôm sau, tiếng xe máy gầm rú. Sáu gã đàn ông xăm trổ…………………………………………………………
nhảy xuống, đá mạnh cổng: “Ông Kiên đâu? Mười tỷ đâu? Không trả thì cả nhà thành tro bụi!”
Bà Tham ngã quỵ. Tôi run rẩy bước ra sân. Bình cầm dao phay bước ra, đứng chắn trước mặt tôi: “Cha tôi già rồi. Có gì thì nói với tôi. Mười tỷ cần thời gian. Các người thử vượt qua đây xem.”
Tên cầm đầu cười lớn, ném một can xăng (thực ra là nước màu) rồi châm lửa: “Đếm đến ba! Một… hai…”
Quốc và Vân bất ngờ quay lại. Quốc đẩy tôi ra trước như lá chắn: “Bố ơi, đưa giấy tờ đất cho con nhanh! Con thế chấp trả nợ!” Vân khóc lóc ôm vai tôi: “Bố, mạng sống quan trọng nhất, đưa giấy tờ cho anh trai đi!”
Bình không lùi. Cậu ta giơ dao, giọng trầm lạnh: “Đốt đi! Tôi sẽ chết cùng ngôi nhà này, nhưng đừng hòng động đến đất đai của cha mẹ tôi!”
Tôi bước tới, nắm tay Bình: “Bình tĩnh. Bố không giấu giấy tờ ở đây. Bố giấu trong mộ tổ tiên ngoài đồng. Chỉ có bố biết chính xác chỗ.”
Mặt Quốc và Vân sáng rỡ. Họ vội vã lái xe chở tôi ra đồng. Dưới ánh bình minh, hai đứa con cuồng nhiệt đào bới ngôi mộ ông nội. Chúng cào rêu, dùng xẻng cạy gạch, miệng la hét: “Giấy tờ đâu? Bảy mươi tỷ của chúng con đâu?”
Không có giấy tờ. Chỉ có một lá thư viết tay và bức ảnh cũ ba anh em ăn khoai lang nướng mùa đông.
Quốc hét lên: “Lừa chúng con à? Đất đâu? Bảy mươi tỷ đâu?”
Tôi lặng lẽ nhặt lá thư, giọng lạnh lùng: “Không có mảnh đất ba hecta nào. Không có bảy mươi tỷ nào. Khoản nợ mười tỷ cũng là giả. Tất cả chỉ là vở kịch để bố xem ai thật lòng với cha mẹ.”
Quốc và Vân mặt cắt không còn máu. Chúng van xin, chửi rủa, rồi lùi lại khi thấy “bọn xã hội đen” (thực ra là bạn cũ của tôi) xuất hiện.
Tôi đưa ra bản di chúc thật: “Căn nhà, vườn và tiền tiết kiệm bố quyên góp cho quỹ học bổng làng và người cao tuổi. Chỉ để lại mảnh vườn sau cho Bình. Còn hai người, từ nay tên các con không còn trong sổ gia phả nữa. Hãy về thành phố làm giám đốc, làm vợ nhà giàu. Đừng bao giờ bước chân qua cổng nhà tôi.”
Quốc và Vân lao tới giật giấy, nhưng bị chặn lại. Chúng khóc lóc, van xin, rồi bỏ đi trong tuyệt vọng.
Tôi quay về nhà. Bình vẫn đứng đó, tay cầm dao phay, mắt đỏ hoe. Cậu ta run run: “Bố… con không cần đất. Con chỉ muốn bố mẹ bình an.”
Tôi đặt tay lên vai con trai út, bàn tay thô ráp chai sạn ấm áp lạ thường: “Bình, ngày mai con lấy 300 triệu mua xe tải cũ đi làm. Chúng ta đã già. Có một đứa con như con là đủ rồi.”
Đêm đó, căn nhà gỗ lim yên bình trở lại. Không tranh cãi về đất đai, không mưu mô về tiền bạc. Tôi ngồi trên hiên, ngắm trăng sáng, lòng nhẹ nhõm.
Đất đai chỉ là vật chất. Chẳng ai mang theo dù chỉ một tấc khi nhắm mắt. Điều còn lại là tình cảm và lòng trung thành. Tôi đã mất hai đứa con thành đạt, nhưng tìm lại được một gia đình thực sự.





