Tỷ Phú Về Quê Thăm Mẹ, Chết Lặng Khi Thấy Vợ Cũ Chăm Sóc Mẹ Chồng Suốt Nhiều Năm Trời…..

Tỷ Phú Về Quê Thăm Mẹ, Chết Lặng Khi Thấy Vợ Cũ Chăm Sóc Mẹ Chồng Suốt Nhiều Năm Trời…..
Chiếc xe màu đen bóng dừng lại trước căn nhà cấp bốn ọp ẹp. Cả xóm nhỏ xôn xao khi biết tỷ phú Hoàng Nam cuối cùng cũng chịu về quê sau nhiều năm biệt tích. Tôi bước xuống xe, cà vạt chỉnh tề, đồng hồ hàng hiệu lấp lánh dưới nắng. Tôi nghĩ chỉ cần tiền là đủ để mẹ có cuộc sống an nhàn.
Nhưng khi đẩy cửa bước vào, tôi chết lặng.
Trên chiếc giường bệnh, mẹ tôi đang được Thu Hà – người vợ cũ tôi từng lạnh lùng ly hôn vì nghèo khó – cẩn thận đút từng muỗng cháo. Cô cho bà uống thuốc, lau người, chăm sóc như mẹ ruột. Ánh mắt mẹ tôi dành cho cô ấy đầy tin tưởng tuyệt đối – thứ mà chính tôi chưa từng có được suốt nhiều năm qua.
Tôi đứng ở cửa, cảm thấy mình như người lạ trong chính nhà mình.
Ba năm rồi, có lẽ lâu hơn. Tôi từng nghĩ gửi tiền mỗi tháng là đủ. Mẹ gọi điện hỏi thăm, tôi chỉ đáp vài câu xã giao rồi cúp máy vì đang họp. “Khi nào rảnh sẽ về” – câu nói ấy lặp đi lặp lại suốt bao năm.
Và rồi tôi trở về. Trong căn bếp ám mùi thuốc bắc, tôi nhìn thấy những hộp thuốc được phân loại theo giờ, tờ lịch tái khám dán trên tường, cuốn sổ ghi chép tình trạng sức khỏe mẹ từng ngày. Tất cả đều do Thu Hà làm.
“Tại sao?” – tôi hỏi cô, giọng khàn đặc.
Thu Hà chỉ khẽ gật đầu chào, không vui mừng, không trách móc. “Chuyện qua rồi” – cô đáp, rồi quay vào bếp chuẩn bị thuốc cho mẹ.
Tôi không thể hiểu nổi. Giữa hai người không còn bất kỳ ràng buộc nào, sao cô có thể làm được những việc ấy? Trong thế giới của tôi, mọi thứ đều có cái giá của nó. Mỗi mối quan hệ đều gắn liền với lợi ích. Tôi đã quen với việc nhìn nhận con người qua những mục đích ẩn sau hành động.
Và rồi những nghi ngờ bắt đầu xuất hiện. Tôi tự hỏi: hay là Thu Hà biết tôi sẽ về nên cố tình ở lại? Hay cô muốn lấy lòng mẹ để bước trở lại cuộc sống giàu có? Càng nghĩ, tôi càng thấy những giả thiết ấy có lý.
“Có lẽ vấn đề là cô ấy xuất hiện quá nhiều” – tôi thầm nghĩ. “Nếu cô ấy không còn ở đây, mẹ sẽ dựa vào tôi.”
Tôi tìm cô nói chuyện riêng ngoài sân. Giọng tôi ban đầu còn bình tĩnh: tôi đã về, từ nay sẽ chăm sóc mẹ, cảm ơn những gì cô đã giúp. Thu Hà chỉ đáp: “Bà khỏe mạnh là điều quan trọng nhất.”
Câu trả lời ấy lẽ ra nên khiến mọi chuyện kết thúc êm đẹp. Nhưng tôi lại cảm thấy bị thách thức. Sự bình thản của cô khiến tôi có cảm giác mình mới là người không cần thiết.
Tôi nói rằng tôi có đủ điều kiện chăm sóc mẹ, sẽ thuê điều dưỡng riêng, bác sĩ riêng, bất cứ dịch vụ tốt nhất nào. Thu Hà chỉ lặng lẽ lắng nghe. Sự im lặng ấy càng khiến tôi mất kiểm soát.
“Cô không cần phải xuất hiện ở đây nữa” – tôi nói, giọng lạnh tanh.
Thu Hà nhìn tôi, ánh mắt đầy tổn thương – lần đầu tiên kể từ khi tôi về. Nhưng cô vẫn không giải thích, không biện minh. “Nếu đó là mong muốn của anh, tôi sẽ tôn trọng” – cô chỉ nói vậy.
Rồi cô quay vào nhà thu dọn vài vật dụng, chiếc túi vải nhỏ trên tay, bước ra cổng. Mẹ tôi từ trong phòng đi ra, thấy cảnh ấy, gương mặt bà hiện rõ sự thất vọng. Bà cố giữ cô lại, nhưng Thu Hà chỉ mỉm cười trấn an: “Bà giữ gìn sức khỏe nhé.”
Tôi đứng nhìn bóng lưng cô khuất dần sau lũy tre. Khoảng sân bỗng trở nên vắng vẻ lạ thường. Mẹ tôi đứng nhìn theo rất lâu, mắt buồn hiu.
Tôi vẫn nghĩ mình đã làm đúng.
Sau khi Thu Hà rời đi, căn nhà trở nên yên ắng kỳ lạ. Tôi nghĩ vài ngày nữa mọi thứ sẽ ổn. Nhưng mẹ tôi ăn ít hơn. Bữa sáng tôi chuẩn bị gần như còn nguyên. Bà chỉ gắp vài đũa rồi buông xuống. Thỉnh thoảng bà lại đưa mắt nhìn về phía cổng như đang chờ ai.
Tôi không muốn thừa nhận, nhưng tôi biết người mà mẹ mong là ai.
Sáng hôm ấy, tôi ra đầu làng tìm người giúp việc. Gặp bà Năm – hàng xóm cũ, bà nhìn tôi rồi thở dài. “Có lẽ cậu không biết những năm qua đã xảy ra chuyện gì.”
Bà kể: hơn hai năm trước, sức khỏe mẹ tôi bắt đầu yếu. Có đêm bà ngất xỉu giữa nhà, người đầu tiên phát hiện là Thu Hà. Trời mưa lớn, đường ngập nước, cô phải chạy đi gọi người, đưa bà lên bệnh viện.
Sau lần đó, cô luôn túc trực bên mẹ tôi. Có hôm chưa sáng đã đạp xe đưa bà đi khám. Có đêm mẹ sốt cao, cô thức trắng. Mỗi lần mẹ ốm, người đầu tiên được gọi cũng là Thu Hà.
Chưa hết. Bà Năm kể tiếp: có lần mẹ tôi nhập viện nhiều ngày, Thu Hà gần như ngủ luôn ở hành lang bệnh viện, ban ngày chăm sóc, ban đêm làm thêm kiếm tiền. Chưa bao giờ cô kể công hay than phiền với ai.
Tim tôi bắt đầu đau nhói.
Rồi bà Năm kể thêm: hơn một năm trước, Thu Hà bán chiếc xe máy duy nhất của mình. Cả làng ngạc nhiên, ai cũng nghĩ cô gặp chuyện gì. Sau mới biết số tiền đó để trả viện phí cho mẹ tôi.
Tôi nhớ chiếc xe ấy. Đó là tài sản quý giá nhất cô có sau khi ly hôn.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại. Bác Lâm – người từng là hàng xóm thân thiết – kể cho tôi nghe một điều khác. Thu Hà còn bán cả mảnh đất nhỏ ở cuối xã – tài sản cha mẹ cô để lại, thứ cô giữ làm kỷ niệm suốt nhiều năm. Ngay cả khi cuộc sống khó khăn, cô chưa từng nghĩ đến chuyện bán nó. Nhưng khi mẹ tôi cần một khoản tiền lớn để điều trị, cô đã quyết định từ bỏ giấc mơ cuối cùng của mình.
Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Tối đó, tôi không ngủ được. Đi ngang qua phòng mẹ, tôi thấy cánh tủ đầu giường mở hé. Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên một cuốn sổ bìa nâu đã cũ. Tôi cầm lên, mở ra………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Từng trang là những ghi chép chi tiết: ngày nào mẹ ăn được bao nhiêu, hôm nào huyết áp tăng, khi nào cần đổi thuốc, lịch tái khám. Tất cả đều là nét chữ của Thu Hà.
Ở trang giữa cuốn sổ có dòng chữ: “Hôm nay mẹ ăn được gần hết bát cháo, tinh thần tốt hơn hôm qua.” Một dòng khác: “Mẹ nhắc tới Hoàng Nam rất nhiều. Bà nói không biết dạo này con trai có ăn uống đúng giờ không.”
Nước mắt tôi bắt đầu trào ra.
Tôi lật tiếp. Từ giữa cuốn sổ rơi ra vài tờ giấy được gấp cẩn thận – hóa đơn viện phí, tờ nào cũng cũ, nhiều tờ nhăn nhúm. Người thanh toán: Thu Hà. Tờ thứ nhất, tờ thứ hai, tờ thứ ba, rồi rất nhiều tờ khác nữa.
Và ở cuối cuốn sổ, một phong bì màu vàng. Bên trong là hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Người chuyển nhượng: Thu Hà. Ngày ký cách đây hơn một năm. Bên dưới hợp đồng, một tờ giấy ghi chú với nét chữ quen thuộc, vọn vẹn một câu:
“Miễn mẹ khỏe lại là được.”
Tôi ngồi sụp xuống mép giường. Cuốn sổ rơi khỏi tay, những trang giấy bay tản mát. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không thể tiếp tục giữ vẻ mạnh mẽ nữa.
Tôi nhớ lại những lời mình đã nói: “Cô không cần phải xuất hiện ở đây nữa.” “Cô đang cố chứng minh điều gì?” Những câu nói lạnh lùng, đầy nghi ngờ, như mũi dao đâm thẳng vào người đã âm thầm hy sinh tất cả.
Tôi nhận ra mình đã sai. Sai từ đầu đến cuối.
Sáng hôm sau, tôi ngồi cạnh mẹ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi xin lỗi bà. Mẹ chỉ khẽ siết tay tôi, mắt đỏ hoe. “Nếu con thật lòng biết mình sai, hãy đi gặp Thu Hà.”
Tôi hỏi thăm và biết cô đang làm việc tại một công trình xây dựng ở huyện bên. Tôi lái xe đến đó.
Chiếc xe dừng trước cổng công trình. Giữa hàng chục công nhân đang làm việc dưới nắng, tôi nhìn thấy Thu Hà. Cô đang khuân từng bao vật liệu xây dựng, chiếc áo lao động bạc màu thấm đẫm mồ hôi, mái tóc buộc gọn, gương mặt lấm tấm bụi.
Tôi đứng sững.
Từng nghĩ thành công là đứng trong văn phòng sang trọng, ký những bản hợp đồng giá trị lớn. Nhưng lúc này, nhìn người phụ nữ đang lao động dưới nắng gắt, tôi lại cảm thấy cô cao quý hơn tôi gấp trăm lần.
Thu Hà quay đầu, thấy tôi, thoáng ngạc nhiên. Cô đặt bao vật liệu xuống, bước về phía tôi.
“Anh tìm tôi có việc gì sao?” – giọng cô vẫn bình thản.
Tôi nhìn cô rất lâu. Rồi tôi cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
Bốn chữ đơn giản. Nhưng đó là câu nói khó khăn nhất đời tôi. Tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ cô. Xin lỗi vì những lời cay nghiệt. Xin lỗi vì đã đánh giá con người bằng tiền bạc và địa vị. Và xin lỗi vì đã không nhìn thấy những gì cô âm thầm làm suốt bao năm.
Thu Hà lặng nghe. Mắt cô khẽ dao động. Một lúc sau, cô nhẹ nhàng nói:
“Chuyện qua rồi.”
Tôi nhìn đôi bàn tay chai sạn của cô, những vết dầu mỡ, bụi bặm. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu rằng có những giá trị không thể mua bằng tiền. Có những con người giàu có không phải nhờ tài sản, mà nhờ tấm lòng.
Tôi có căn hộ sang trọng, xe đắt tiền, hợp đồng hàng nghìn tỷ. Nhưng chưa bao giờ tôi giàu có như lúc này – khi đứng trước người phụ nữ đã dạy tôi bài học quý giá nhất: tiền bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng không bao giờ mua được lòng tử tế.
Và tôi biết, món nợ ân tình này – tôi sẽ trả bằng cả phần đời còn lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!