Bṓ cҺồпg 70 tuổι ȏm coп dȃu troпg ƌȇm, Ьí mật kιпҺ Һoàпg kҺιếп cả пҺà cҺết lặпg…

Bṓ cҺồпg 70 tuổι ȏm coп dȃu troпg ƌȇm, Ьí mật kιпҺ Һoàпg kҺιếп cả пҺà cҺết lặпg…
Tôi run rẩy khi bàn tay gân guốc của bố chồng nắm chặt lấy cổ tay mình, kéo tôi sát lại gần. Căn phòng tối om chỉ còn ánh đèn ngủ le lói, tiếng quạt trần quay ù ù như muốn át đi nhịp tim đập thình thịch của tôi. “Bố… bố làm gì vậy ạ?” Giọng tôi lạc đi, hai chân mềm nhũn. Ông Nhân, cái ông già bảy mươi tuổi mà năm năm nay tôi vẫn gọi là bố, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng, đầy khao khát đến mức tôi sợ. Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Lúc đó tôi nghĩ, mọi thứ trong nhà này sắp sụp đổ hết rồi. Nhưng sự thật phía sau… hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng.
Tôi chưa kịp hiểu gì thì ông đã ôm chặt lấy tôi. Cơ thể ông nóng ran dù tuổi đã cao. Tôi muốn đẩy ra, muốn hét lên, nhưng cổ họng như bị nghẹn. “Con… con là con dâu của bố mà…” Tôi thì thầm, nước mắt trào ra. Ông không nói gì, chỉ siết chặt hơn. Cái khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ mình sẽ ngất xỉu. Nhưng để mọi người hiểu tại sao tôi lại đứng ở đây, trong vòng tay của bố chồng, thì tôi phải kể từ đầu mới được.
Cách đây năm năm, chồng tôi – anh Tuấn – ra đi đột ngột vì tai nạn xe. Ngày ấy cu Đức mới thôi nôi, tôi còn đang cho con bú. Ông Nhân, bố chồng tôi, đứng bên quan tài con trai, khóc không thành tiếng. Ông chưa một lần được hưởng tuổi già. Vợ ông bỏ đi từ khi anh Tuấn còn nhỏ, để lại hai cha con. Ông một mình nuôi con khôn lớn, không dám lấy vợ vì sợ con thiệt thòi. Rồi khi con trai cưới vợ, sinh cháu, ông mới nghĩ mình được nương tựa. Ai ngờ, chỉ hai năm sau, anh Tuấn lại bỏ ông, bỏ tôi, bỏ cu Đức mà đi.
Cha mẹ ruột tôi ở thành phố van nài: “Con về đi Tuyền, con còn trẻ, con gái còn đường làm lại cuộc đời. Ở lại với ông già quê nghèo chi cho khổ.” Nhưng tôi không đành. Ông Nhân năm ấy đã sáu lăm, thân già còm cõi, không vợ không con. Nếu tôi về, ông sống sao nổi? Cu Đức thì sao? Tôi cãi lời cha mẹ, ở lại nhà chồng. Ban ngày tôi đi làm công nhân ở xưởng may cách nhà chừng ba cây số, tối về livestream bán quần áo online. Đồng lương năm triệu, cộng tiền bán hàng, đủ lo cho ông và con. Cuộc sống vất vả nhưng ba chúng tôi nương tựa nhau qua ngày.
Sáng nào tôi cũng dậy từ tờ mờ, nấu cháo cho ông ăn, đánh thức cu Đức đi học. “Bố ăn sáng trước đi ạ. Con đưa cu Đức đi học, hôm nay dậy trễ quá nên sợ cháu nó trễ học, bố ạ.” Tôi vừa bắt xe ra cổng vừa vọng vào. Ông Nhân gật đầu, mắt đỏ hoe nhìn theo. Ông không làm ra tiền được nữa, nhưng ông làm hết sức: quét nhà, nhặt củi, phơi vỏ dừa nhóm bếp. Tối tôi về, nhà cửa gọn gàng, cơm canh nóng hổi. Những lúc ấy tôi nghĩ, may mà còn ông. Nhiều anh công nhân trẻ ở xưởng tán tỉnh, hứa hẹn chăm sóc mẹ con tôi. Tôi từ chối hết. Tôi xác định ở vậy, nuôi ông đến ngày nhắm mắt.
Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu lạ lạ. Hôm ấy tôi dậy muộn, vội vàng đưa con đi học rồi đi làm luôn, để lại chậu quần áo dơ chưa giặt. Tối về, tôi thấy bộ đồ nội y của mình đã được giặt sạch, phơi ngay ngắn ngoài sân. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Bố giặt cho con hả bố?” Ông Nhân cười gượng: “Ừ, thấy con dậy trễ nên bố giặt giúp thôi. Áo quần mà.” Lúc đó tôi không để ý, chỉ cảm ơn ông. Nhưng từ hôm ấy, ông hay tránh mặt tôi. Ăn cơm thì ông cúi gằm, không dám nhìn thẳng. Có hôm tôi mặc đầm mới để livestream, ông đi ngang qua, đứng sững nhìn tôi một lúc lâu. Tôi quay lại thì ông vội vàng quay đi, đóng sầm cửa phòng.
Tôi nghĩ ông mệt vì tuổi già, hoặc nhớ con trai nên buồn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cũng có những lúc… cô đơn. Năm năm không đàn ông, đêm nào cũng một mình ôm gối. Cu Đức ngủ say, tôi nằm nghe tiếng ông ho khan bên vách. Nhiều lúc tôi tự hỏi, mình đang sống vì cái gì? Nhưng tôi dằn lòng. Ông là bố chồng, tôi là con dâu. Không thể nghĩ lung tung được.
Rồi những hiểu lầm bắt đầu. Hàng xóm xì xào: “Cô Tuyền ở lại với ông già chi lạ. Trẻ đẹp thế, ở vậy hoài sao nổi?” Có hôm mẹ tôi gọi điện: “Con ơi, người ta đồn con với bố chồng không trong sạch. Con về đi, đừng để người ta nói xấu.” Tôi khóc, cãi lại: “Mẹ đừng nghe lời đồn. Con chỉ lo cho ông thôi.” Nhưng trong lòng tôi bắt đầu sợ. Ông Nhân thì càng lạ. Ông giúp tôi nhiều hơn, nhưng ánh mắt… ánh mắt ông khi nhìn tôi không còn là ánh mắt của bố chồng nữa.
Một tuần sau, tôi nhận lô hàng đầm mới. Tối ấy cu Đức đi ngủ sớm, tôi mở livestream thử đồ. Tôi mặc những chiếc đầm ôm sát, quay ngang quay dọc cho khách xem. Đang mải mê chốt đơn thì tôi cảm giác có ai nhìn. Quay lại, ông Nhân đứng ở cửa bếp, mắt dán chặt vào tôi. Tôi giật mình tắt live vội. “Bố… bố cần gì không ạ?” Ông lắc đầu, giọng khàn: “Không… bố khát nước thôi.” Rồi ông quay vào phòng. Đêm ấy tôi nằm không ngủ được. Sao ông lại nhìn mình như vậy? Tôi tự nhủ chắc do mình tưởng tượng. Nhưng từ hôm đó, ông hay đau lưng hơn, hay gọi tôi xoa bóp. Tôi làm vì thương ông, nhưng mỗi lần tay chạm vào lưng ông, tôi thấy ông run run.
Cuộc sống cứ thế trôi. Ban ngày tôi vẫn là con dâu hiếu thảo: nấu ăn, giặt giũ, đưa con đi học. Cu Đức lớp hai, hay khoe: “Mẹ ơi, hôm nay nội nấu cá kho ngon lắm!” Tôi cười, nhưng trong lòng day dứt. Tiền tháng này xưởng may chậm lương, livestream bán ít hàng. Tôi lo ông thiếu thốn, lo con thiếu bạn bè. Cha mẹ tôi lại gọi, ép tôi về thành phố. “Con ở đó khổ quá. Ông già rồi, mai mốt ông mất, con ở một mình với con nít làm sao?” Tôi cắn răng chịu. Tôi không thể bỏ ông.
Rồi ngày cu Đức đi ngoại khóa hai ngày một đêm. Trường tổ chức dã ngoại, tôi đăng ký cho cháu đi. Tối hôm ấy, nhà chỉ còn hai chúng tôi. Tôi mở cửa phòng, mặc đồ ở nhà mỏng manh, livestream bán hàng. Đang đọc comment thì ông gọi vọng sang: “Con rảnh không Tuyền ơi? Bố đau lưng quá, dán miếng cao dùm bố.” Tôi tắt live, chạy sang. “Bố nằm nghiêng đi ạ, con dán cho.” Tôi cầm miếng cao, xoa dầu lên lưng ông. Tay tôi chạm da ông, ông rùng mình. “Bố… bố sao vậy?” Tôi hỏi. Ông quay lại, nắm chặt tay tôi.
Lúc này, tôi mới thấy ánh mắt ông. Không phải ánh mắt bố chồng. Là ánh mắt đàn ông. “Bố xin lỗi con… Bố không kiềm được nữa. Dạo này bố… bố hay nghĩ về con.” Giọng ông run run. Tôi sững sờ. “Bố… chúng ta không thể…” Nhưng ông kéo tôi sát lại, vòng tay ôm chặt. Cơ thể tôi nóng ran. Năm năm cô đơn bỗng trào dâng. Tôi muốn đẩy ra, nhưng tay chân không nghe lời.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Ông Nhân siết chặt tôi hơn. “Bố biết là tội lỗi… nhưng bố chịu đựng mấy chục năm nay rồi con ơi. Con cũng… con cũng cô đơn phải không?” Lời ông như dao cắt. Tôi khóc, nước mắt rơi trên vai ông. “Con… con cũng muốn lắm bố ạ… nhưng con sợ…” Tôi thì thầm. Sự thật là tôi đã thầm mong một cái ôm như thế từ lâu. Không phải vì ông là bố chồng, mà vì ông là người đàn ông duy nhất ở bên tôi năm năm qua. Tôi đã cố chôn vùi, nhưng đêm nay, khi cu Đức không có nhà, mọi thứ vỡ òa.
Ông hôn tôi, vụng về nhưng đầy khao khát. Tôi đáp lại, bản năng trỗi dậy. Chúng tôi lao vào nhau như hai con người khao khát hơi ấm quá lâu. Ông già rồi nhưng vẫn mạnh mẽ, vẫn biết cách làm tôi quên hết. “Con cũng muốn đúng không?” Ông thở hổn hển. Tôi gật đầu, vùi mặt vào ngực ông: “Nhiều lúc con nằm một mình… con cũng thèm lắm bố ạ. Con không dám nói.” Lời tôi thốt ra khiến ông ngạc nhiên, rồi ông cười hạnh phúc. “Thì ra… thì ra con cũng vậy. Bố tưởng mình là kẻ xấu xa.”
Đêm ấy, căn nhà quê nghèo chứng kiến hai chúng tôi quấn quýt. Tôi tắt đèn lớn, chỉ để đèn ngủ. Ông vuốt ve mái tóc tôi, thì thầm: “Bố muốn con hạnh phúc. Bố còn khỏe, bố sẽ cố.” Tôi khóc, nhưng là khóc vì nhẹ nhõm. Năm năm gồng gánh, năm năm giả vờ mạnh mẽ, giờ tôi được là phụ nữ. Sáng hôm sau, cu Đức về, chúng tôi lại trở thành ông nội và mẹ hiếu thảo như chưa có gì xảy ra. Nhưng từ đó, mỗi đêm khi con ngủ say, tôi lén sang phòng ông. Chúng tôi ôm nhau, chia sẻ hơi ấm. Ban ngày, ông vẫn quét nhà, tôi vẫn đi làm. Hàng xóm vẫn khen tôi hiếu thảo. Cha mẹ tôi vẫn gọi ép về, nhưng tôi cười: “Con ổn mẹ ạ.”
Cuộc sống tiếp tục. Cu Đức lớn lên, vẫn nghĩ ông nội và mẹ là chỗ dựa. Nó hạnh phúc vì được ăn cơm ông nội nấu, được mẹ kể chuyện trước khi ngủ. Còn tôi và ông Nhân, chúng tôi biết mình sai. Nhưng sai trong cái hoàn cảnh oái oăm này. Ông già rồi, sức khỏe ngày một yếu. Tôi trẻ hơn, nhưng tôi chọn ở lại. Chúng tôi không hứa hẹn gì, chỉ là hai con người cô đơn tìm thấy nhau. Có hôm ông ôm tôi thì thầm: “Mai mốt bố đi, con phải sống tốt nhé.” Tôi lắc đầu, nước mắt rơi: “Bố đừng nói vậy. Con không biết sống thiếu bố ra sao.”
Thời gian trôi, những hiểu lầm ban đầu hóa ra là sự thật mà cả hai chúng tôi đều giấu kín. Hàng xóm vẫn đồn thổi, cha mẹ tôi vẫn lo lắng, nhưng họ không biết. Họ không biết rằng đằng sau nụ cười của tôi là nỗi cô đơn được lấp đầy bằng hơi ấm cấm kỵ. Tôi không hối hận, nhưng tôi buồn. Buồn vì cuộc đời ông, buồn vì anh Tuấn ra đi quá sớm, buồn vì tôi không thể công khai yêu thương ông theo cách bình thường.
Giờ đây, khi ngồi một mình nhìn cu Đức chơi ngoài sân, tôi hay nghĩ lại. Cuộc sống này không hoàn hảo. Nó đầy sai lầm, đầy bí mật. Nhưng nó cũng đầy yêu thương. Ông Nhân vẫn khỏe, vẫn giúp tôi việc nhà. Tôi vẫn đi làm, vẫn livestream. Chúng tôi vẫn là một gia đình. Dù chỉ là trong bóng tối. Và có lẽ, một ngày nào đó, khi ông nhắm mắt, tôi sẽ ôm con khóc, và chỉ mình tôi biết, tôi đã từng hạnh phúc theo cách mà không ai hiểu được.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng lúc này, trong căn nhà quê nghèo này, ba chúng tôi vẫn nương tựa nhau. Và tôi… tôi chọn ở lại. Dù giá nào.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!