Tȏι Bị Ngườι Yȇu Bỏ Rơι KҺι Học Đạι Học. 15 Năm Sau gặp lạι và cáι kết
Tôi bị người yêu bỏ rơi khi đang học đại học và mang thai. 15 năm sau, anh ta trở thành chuyên gia quốc tế. Khi anh bước vào bệnh viện nơi tôi làm việc để hội chẩn, tôi chính là bác sĩ phẫu thuật chính. Anh ta sững người nhìn tôi.
Sáng hôm đó, tôi đứng trước gương trong phòng thay đồ, vuốt lại vạt áo blu trắng, chỉnh lại bảng tên khắc dòng chữ “Tiến sĩ – Bác sĩ Trần Thị Thương – Phẫu thuật viên mổ chính”. Khoa ngoại thần kinh hôm nay nhộn nhịp hơn thường ngày. Ban giám đốc thông báo sẽ đón một chuyên gia quốc tế từ Mỹ về hỗ trợ hội chẩn các ca khó. Tôi không bận tâm lắm. Việc của tôi là bệnh nhân.
Tôi cầm bệnh án, bước ra hành lang. Tiếng bước chân vội vã của điều dưỡng, tiếng người nhà bệnh nhân thì thầm vang lên đều đặn. Từ cuối hành lang, một đoàn người đi tới. Giám đốc bệnh viện dẫn đầu, cười nói niềm nở. Theo sau là một người đàn ông mặc vest tối màu, dáng tự tin, hai tay đút túi quần.
Giọng anh ta vang lên, trầm và hơi trịch thượng: “Hệ thống trang thiết bị của bệnh viện các anh còn nhiều hạn chế so với tiêu chuẩn quốc tế.” Lời lẽ khen chê đan xen, rõ ràng là thái độ của kẻ bề trên. Tôi cúi mặt ghi chép bệnh án, nét bút không hề trệch.
Âm thanh ấy, dù 15 năm không nghe, tôi vẫn nhận ra ngay. Nam – người đàn ông từng nhẫn tâm bỏ rơi tôi khi tôi đang mang thai. Đoàn người dừng lại ngay trước bàn trực. Giám đốc giới thiệu: “Đây là bác sĩ Thương, một trong những phẫu thuật viên xuất sắc nhất khoa.”
Tôi ngẩng đầu, khép bệnh án lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Ánh mắt Nam chạm phải ánh mắt tôi, nụ cười xã giao trên môi anh ta vụt tắt. Khuôn mặt tự mãn cứng đờ. Đôi mắt anh ta mở to, chớp liên tục như không tin vào những gì đang thấy.
Tôi mỉm cười nhẹ, gật đầu với giám đốc rồi đưa tay về phía Nam: “Chào giáo sư Nam, rất hân hạnh được hợp tác.”
Bàn tay anh ta lạnh ngắt và hơi run khi nắm lấy tay tôi. Tôi rút tay lại ngay lập tức, xin phép tiếp tục công việc rồi quay lưng bước đi. Sau lưng tôi, sự im lặng bao trùm cả đoàn người.
Buổi chiều, toàn bộ y bác sĩ chủ chốt tập trung tại phòng họp lớn để hội chẩn. Nam đứng trên bục, phong thái tự tin, trình bày phác đồ phẫu thuật cho một ca u não phức tạp. Màn hình chiếu những slide đẹp mắt với tỷ lệ thành công cao. Các bác sĩ trẻ xì xào thán phục.
Khi Nam kết thúc, giám đốc mời mọi người góp ý. Tôi giơ tay. Tiếng vỗ tay thưa dần. Tôi đứng dậy, cầm micro, nhìn thẳng vào slide: “Thưa giáo sư Nam, phác đồ anh đưa ra rất hoàn hảo trên lý thuyết, nhưng áp dụng vào ca lâm sàng này có ba lỗ hổng chí mạng.”
Tôi phân tích rõ ràng: bệnh nhân cao tuổi, tiền sử đông máu, khối u sát xoang tĩnh mạch, thời gian kẹp mạch vượt ngưỡng an toàn cho người châu Á. Cả hội trường im bặt. Nam nhìn lại slide, mặt đỏ bừng, cố tìm lời phản biện nhưng không thể. Những điểm tôi nêu đều là kinh nghiệm thực chiến mà anh ta thiếu.
Buổi hội chẩn kết thúc trong không khí gượng gạo. Phác đồ của Nam phải chỉnh sửa toàn bộ theo hướng dẫn của khoa. Mọi người ra về, tôi thu tài liệu thì Nam đứng đợi ở góc hành lang.
“Thương, thật sự là em sao?” Giọng anh ta run run.
Tôi dừng bước, ngẩng cao đầu: “Xin giáo sư lưu ý cách xưng hô. Chúng ta ở đây để làm việc, mong anh giữ thái độ chuyên nghiệp.”
Anh ta định đưa tay giữ vai tôi, nhưng tôi lùi lại: “Anh không ngờ em lại ở đây, lại trở thành bác sĩ phẫu thuật… Ngày xưa em…”
Tôi ngắt lời: “Ngày xưa là ngày xưa. Bây giờ tôi là bác sĩ Thương. Anh đừng làm phiền công việc của tôi.”
Tôi bước qua anh ta, để lại anh ta đứng sững ở đó.
Những ngày sau, Nam cố gắng lấy lại thể diện. Anh ta xin ban giám đốc cho tham gia quan sát ca mổ của tôi. Sáng hôm đó, phòng mổ số ba sáng đèn. Ca bóc tách u sọ não cho bé gái tên Hoa bắt đầu. Tôi đứng vị trí mổ chính, mắt dán chặt vào kính hiển vi.
Nam đứng phía sau, cách nửa bước chân. Anh ta liên tục lên tiếng chỉ đạo: “Bác sĩ Thương, nên đi đường mổ vòng qua rãnh bên…”
Tôi không ngẩng đầu: “Tôi là phẫu thuật viên chính. Đề nghị anh giữ im lặng.”
Không khí căng như dây đàn. Khối u nằm ở vị trí hiểm hóc, dính sát hệ thống mạch máu não. Đột nhiên màn hình theo dõi huyết áp chớp đỏ. Một nhánh động mạch dị dạng vỡ. Máu tuôn xối xả, ngập trắng phẫu trường.
Bác sĩ gây mê la lên: “Huyết áp tụt!”
Cả ekip hoảng loạn. Nam bước lên định chen vào: “Để tôi can thiệp!”
Tôi đứng vững, giọng đanh thép: “Không ai được rời vị trí! Bác sĩ gây mê, hạ huyết áp tâm thu xuống 60. Điều dưỡng, đưa thêm ống hút!”
Hai máy hút chạy cùng lúc. Tôi dùng nhíp vi phẫu nhét gạc cầm máu, tạo khoảng trống chỉ trong 1/10 giây. Lưỡi dao siêu âm chạm đúng vị trí. Tôi kẹp mạch, khâu bốn mũi phục hồi thành mạch. Dòng máu ngừng phun. Huyết áp nhích lên.
Ca mổ thành công. Tôi tháo khẩu trang, ném găng tay vào thùng rác. Nam đứng sau, giọng run: “Cô rèn luyện kỹ năng đó ở đâu? Ngay cả ở Mỹ cũng hiếm người làm được…”
Tôi lau tay, nhìn anh ta qua gương: “Anh nghĩ tôi dùng 15 năm qua để làm gì? Tôi mất 15 năm cắn răng chịu đựng sự nhục nhã mà gia đình anh gây ra, chỉ để có ngày hôm nay đứng trước mặt anh và chứng minh anh không có tư cách coi thường tôi.”
Khuôn mặt Nam tái nhợt. Anh ta lùi lại một bước, không thốt nên lời.
Vài ngày sau, vợ Nam – Thanh – xông vào phòng khám của tôi. Chị ta đập sấp ảnh lên bàn: và nói……………………………………………………………………..
“Cô mang thai lén lút, sinh con rồi giấu giếm 15 năm để chờ tống tiền gia đình chúng tôi đúng không?”
Tôi bình thản đẩy sấp ảnh lại: “Chị lầm rồi. Con trai tôi mang họ mẹ. Nó không liên quan gì đến nhà nội. Tôi chưa từng và sẽ không bao giờ đòi một đồng cấp dưỡng nào từ gia đình chị.”
Thanh vẫn hung hăng: “Đứa con hoang đó không có quyền thừa kế!”
Tôi đứng dậy, cao hơn chị ta nửa cái đầu: “Chị nghĩ Nam là mỏ vàng sao? Chị có biết chồng chị đã làm gì ở Mỹ không? Anh ta biển thủ quỹ nghiên cứu, ngoại tình với sinh viên thực tập. Hồ sơ kỷ luật vẫn còn lưu. Chị ôm một kẻ ăn bám nhà vợ, nhân cách thối nát, rồi coi là báu vật. Chị lấy tư cách gì mà đến đây gây rối?”
Thanh tái mặt, lùi lại. Chị ta bưng mặt chạy ra khỏi phòng, để lại tiếng xì xào của bệnh nhân và nhân viên.
Buổi chiều, viện trưởng gọi tôi lên. Ông khuyên nên hạn chế rắc rối cá nhân. Tôi gật đầu: “Tôi chỉ phản vệ khi bị tấn công. Tôi sẽ không để chuyện này kéo dài.”
Nam bắt đầu gửi hoa và bữa sáng đến bàn làm việc. Tôi gom hết ném vào thùng rác. Anh ta chuyển sang tìm Thành ở trường. Chiều thứ sáu, Nam chặn đường con trai tôi: “Chú mời cháu đi ăn. Chú là bạn cũ của mẹ cháu…”
Thành lùi lại, giọng bình thản: “Cháu biết chú là ai. Mẹ cháu chưa bao giờ giấu cháu chuyện gì. Chú là người đã bỏ rơi mẹ cháu lúc khó khăn nhất. Cháu không có bố. Cháu chỉ có mẹ. Xin chú đừng làm phiền hai mẹ con cháu nữa.”
Nam đứng chết lặng giữa cổng trường, lời nói của đứa con trai đâm thẳng vào tim anh ta.
Một tuần sau, mẹ Nam đổ bệnh nặng ở Sài Gòn. Nam gọi điện van xin tôi bay vào. Tôi đồng ý, không phải vì anh ta, mà vì tôi cần kết thúc quá khứ.
Tôi vào phòng ICU. Mẹ Nam nằm đó, nửa thân tê liệt, mắt đục ngầu. Bà ta nhìn thấy tôi, nước mắt trào ra, bàn tay run rẩy vươn về phía tôi. Tôi nắm lấy tay bà: “Tôi là mẹ, tôi hiểu bà muốn bảo vệ con trai. Hành động của bà 15 năm trước rất tàn nhẫn với tôi, nhưng tôi không còn hận nữa. Bà hãy nhắm mắt nghỉ ngơi.”
Bàn tay bà ta khẽ run, nước mắt giàn giụa. Tôi vuốt nhẹ mu bàn tay bà rồi bước ra ngoài.
Đêm đó, mẹ Nam qua đời. Nam khóc nức nở bên quan tài. Anh ta nhìn tôi, giọng vỡ vụn: “Cảm ơn em đã đến.”
Tôi gật đầu: “Mọi chuyện qua rồi. Chúng ta không còn nợ nhau nữa.”
Nam gửi thư cho Thành đều đặn mỗi tuần. Ban đầu Thành thờ ơ, nhưng sau đó cậu bé mở ra đọc. Những bức thư không biện minh, chỉ kể về sai lầm của Nam, về bài học đắt giá từ thất bại. Cuối thư, Nam nhắn nhủ Thành hãy sống bản lĩnh và trân trọng người yêu thương mình.
Thành đọc xong, nhìn tôi: “Mẹ, cuối tuần này là ngày 49 ngày của bà nội. Con muốn bay vào Nam thắp hương cho bà.”
Tôi gật đầu. Con trai tôi đã học được sự bao dung mà tôi mất 15 năm mới ngộ ra.
Một năm sau, Nam bị u não ác tính. Anh ta đến tìm tôi, giọng yếu ớt: “Anh chỉ tin tưởng đôi bàn tay của em. Anh xin em làm bác sĩ mổ chính cho anh.”
Tôi nhận ca, nhưng yêu cầu hội chẩn toàn viện và anh ta ký cam kết chấp nhận rủi ro. Ca mổ kéo dài sáu giờ. Khối u nằm sát trung khu ngôn ngữ. Lưỡi dao vi phẫu của tôi dừng lại một giây. Tôi có thể cắt rộng thêm để lấy sạch u, nhưng sẽ khiến anh ta mất khả năng nói. Không ai trách tôi được.
Nhưng hình ảnh Thành múc cháo cho Nam hiện về. Tôi thay đổi chiến thuật, dùng dụng cụ vi phẫu tinh xảo bóc tách từng milimet, giữ nguyên bó dây thần kinh.
Ca mổ thành công. Nam tỉnh lại, nhìn tôi và Thành, khóe môi khẽ nhúc nhích: “Cảm ơn hai người.”
Tôi kiểm tra hồ sơ, giọng bình thản: “Cuộc phẫu thuật thành công. Phần đời còn lại, anh hãy sống cho đàng hoàng.”
Tôi cởi áo blu, bước ra khỏi bệnh viện dưới nắng mùa đông rực rỡ. Khối u hận thù trong lòng tôi đã được cắt bỏ hoàn toàn.
Từ nay, bầu trời trước mắt tôi chỉ còn sự tự do và thanh thản.





