Ép Lү Hȏп KҺι Vợ Maпg TҺaι,10 Năm Sau CҺồпg Cũ Đếп Trườпg Trao Học Bổпg CҺo Coп Traι KҺιếп Cả Trườпg sṓc пặпg

Ép Lү Hȏп KҺι Vợ Maпg TҺaι,10 Năm Sau CҺồпg Cũ Đếп Trườпg Trao Học Bổпg CҺo Coп Traι KҺιếп Cả Trườпg sṓc пặпg
Tôi nhớ rõ như in cái ngày ấy, khi Lê Hoàng Nam ném cây bút xuống bàn gỗ đỏ trong phòng ký kết ly hôn, tiếng “cạch” vang lên giòn tan như một nhát cắt đứt mọi thứ. Anh ta mặc vest xám đắt tiền, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh dưới đèn neon trắng của tòa án, mắt liếc đồng hồ rồi cau mày: “Ký đi, Nguyễn An Nhiên. Anh còn chuyến bay phải đón Thủy Linh.” Tôi ngồi đó, tay vô thức đặt lên bụng dưới phẳng lì, ba tháng thai đã bắt đầu nhúc nhích trong bụng nhưng anh ta không hề hay biết. Anh ta bận rộn với đám cưới sắp tới, với Thủy Linh – mối tình đầu mà anh ta vội vã chạy theo ngay khi ly hôn tôi. Bản thỏa thuận ly hôn ghi rõ “trong thời kỳ hôn nhân không có con cái”, anh ta ký vội mà chẳng thèm đọc hết. Tôi cầm bút, viết tên mình mạnh đến mức gần xé rách giấy. Xong rồi. Anh ta thở phào, ném cho tôi chiếc thẻ đen: “Dùng đi, coi như bố thí cuối cùng.” Tôi cười nhạt, ra khỏi phòng thì ném thẳng nó vào thùng rác. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác. Chúng tôi chưa thanh toán xong đâu, Lê Hoàng Nam ạ. Chúng ta mới chỉ vừa bắt đầu.
Mười năm trôi qua như một cuốn phim câm dài dằng dặc. Tôi bán căn nhà phía tây thành phố – nơi anh ta từng hẹn hò Thủy Linh – lấy tiền mở tiệm chụp ảnh Thập Quang ở khu phố cũ. Ngày Nguyễn Hoàng chào đời, tôi một mình trong phòng sinh rên rỉ mười mấy tiếng. Y tá hỏi người nhà đâu, tôi chỉ cười mệt mỏi: “Anh ấy chết rồi.” Bế con về gác xép trên tiệm, tôi vừa thay tã vừa chỉnh sửa ảnh cho khách, đêm khuya con khóc, tôi bế con nhìn đèn thành phố ngoài cửa sổ mà không rơi một giọt nước mắt. Nước mắt vô dụng lắm. Tôi dồn hết tâm sức vào con và chiếc máy ảnh. Con lật mình lần đầu, mọc răng sữa, chập chững bước, gọi “mẹ” – tất cả tôi đều ghi lại. Con thông minh, hiểu chuyện, chưa bao giờ đòi đồ chơi đắt tiền. Khi bạn bè chơi đùa, con ngồi sắp đạo cụ giúp tôi trong tiệm. Thập Quang từ chụp ảnh thẻ dần lên ảnh cá nhân, rồi quảng cáo thương mại. Chúng tôi chuyển từ gác xép sang chung cư trung tâm. Năm con tám tuổi, con thi đậu trường tiểu học quốc tế danh tiếng. Học phí đắt đỏ, nhưng tôi trả được. Còn Lê Hoàng Nam, anh ta đã trở thành đại gia Thịnh Nguyên Capital, tên đầy trên báo tài chính. Hai chúng tôi sống hai thế giới song song, không giao nhau. Cho đến khi thư mời lễ tốt nghiệp tiểu học của Nguyễn Hoàng đến tay tôi. Dòng chữ “học sinh xuất sắc nhất – Nguyễn Hoàng” khiến tôi mỉm cười. Mười năm tôi mài một thanh kiếm, giờ đã đến lúc rút ra.
Đêm trước lễ, tôi chỉnh lại bộ lễ phục trắng cho con, thắt nơ cổ lần thứ mười. “Mẹ, con mười tuổi rồi, đừng căng thẳng,” con cười, ngũ quan ngày càng giống anh ta – sống mũi cao, khóe miệng cong nhẹ. Tôi vuốt áo con, thì thầm: “Ngày mai quan trọng với con, cũng quan trọng với mẹ lắm.” Sáng hôm sau, tôi đeo bảng nhiếp ảnh gia, đứng ở góc sân khấu hội trường lộng lẫy. Hiệu trưởng phát biểu dài dòng, phụ huynh sang trọng vỗ tay. Bỗng cửa sau xôn xao. Lê Hoàng Nam bước vào, vest cắt may hoàn hảo, vệ sĩ vây quanh. Cả hội trường náo động. Hiệu trưởng giới thiệu: “Nhà tài trợ hai tỷ – ngài Lê Hoàng Nam!” Anh ta đứng dậy nhận hoa, nói vài câu sáo rỗng về giáo dục. Rồi hiệu trưởng mời “học sinh xuất sắc nhất” lên dâng hoa. Nguyễn Hoàng bước ra, ôm bó hoa, chậm rãi tiến đến. Hai luồng ánh sáng chiếu lên hai người. Con ngẩng đầu. Anh ta cúi xuống. Khoảnh khắc ấy, hai khuôn mặt dưới ánh đèn hiện ra rõ mồn một: sống mũi, đôi môi, thậm chí nếp nhăn khóe miệng – giống hệt như đúc. Tiếng xì xào dưới khán đài im bặt. Nụ cười trên mặt Lê Hoàng Nam đông cứng. Anh ta chết lặng, mắt mở to kinh hoàng, cơ thể cứng đờ như tượng đá. Tôi siết máy ảnh, bấm lia lịa qua ống kính tele, ghi lại từng biểu cảm hoảng loạn của anh ta. Trong ống kính, thế giới anh ta sụp đổ. Ngoài ống kính, tôi mỉm cười bình thản.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Thời gian như ngừng lại. Cả hội trường yên đến mức nghe rõ tiếng thở. Mọi ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai cha con. Quá giống, không thể trùng hợp. Nguyễn Hoàng ngạc nhiên kéo vạt vest anh ta: “Chú ơi, hoa của chú.” Lê Hoàng Nam giật bắn, cánh tay run rẩy không nhúc nhích. Hiệu trưởng hoảng hốt lau mồ hôi, cố hòa giải. Đột nhiên Thủy Linh – vợ anh ta bây giờ – lao lên sân khấu, kéo anh ta ra, chắn trước mặt con tôi. “Hoàng Nam, anh sao vậy? Đây là con nhà ai?” Giọng cô ta run rẩy, mặt trắng bệch khi nhìn rõ khuôn mặt con. Dưới khán đài náo loạn: “Giống y hệt Lê tổng! Con riêng à? Mười năm trước ly hôn rồi cưới Thủy Linh, đứa bé này vừa tròn mười tuổi…” Thủy Linh gào lên với hiệu trưởng: “An ninh trường các người đâu? Ai cho kẻ quấy rối lên đây?” Con tôi lùi một bước, ánh mắt xa cách. Tôi đặt máy ảnh xuống, tháo bảng tên, bước thẳng lên sân khấu. Ngồi xổm bên con, chỉnh nơ cổ: “Hoàng, con sợ không?” Con lắc đầu, nắm tay tôi: “Mẹ ơi, chúng ta về nhà nhé.” Chúng tôi quay lưng, nhưng Lê Hoàng Nam gầm lên từ phía sau: “Nguyễn An Nhiên!”
Văn phòng hiệu trưởng ngột ngạt như sắp nhỏ nước. Rèm cửa kéo kín. Lê Hoàng Nam và Thủy Linh ngồi đối diện, anh ta mắt đỏ ngầu, Thủy Linh khoanh tay trịch thượng. “Mười năm không gặp, cô vẫn thích dở trò,” cô ta cười lạnh. “Ra giá đi, muốn bao nhiêu để biến mất?” Tôi nhấp trà, không thèm nhìn. Lê Hoàng Nam thì thầm: “Nó… bao nhiêu tuổi?” “Mười tuổi. Sinh nhật mười hai tháng mười.” Anh ta chấn động, nhớ rõ ngày ly hôn. “Tại sao không nói với anh?” Giọng anh ta nghẹn. Tôi nhìn anh ta, từng chữ như búa tạ: “Nói gì? Khi anh vội đi cưới Thủy Linh, tôi đang mang thai con anh. Khi anh ném bản ‘không con cái’ vào mặt tôi, tôi đang mang thai. Khi anh ném thẻ đen như rác, tôi vẫn mang thai.” Thủy Linh đứng phắt dậy, chỉ tay: “Cô tâm cơ! Giấu mười năm để phá hoại chúng tôi!” Con tôi bước ra chắn trước mặt tôi: “Dì đừng nói lớn tiếng với mẹ cháu.” Lời con như tát vào mặt anh ta. Anh ta nhìn con trai – đứa trẻ dũng cảm bảo vệ mẹ – mắt vỡ vụn. Tôi đứng dậy: “Chúng ta không còn gì để nói. Trò hề kết thúc rồi.”
Nhưng anh ta không buông. Ba ngày sau, ba dự án lớn của Thập Quang bị hủy đột ngột. Anh ta gọi điện, giọng đắc thắng: “Đây mới là bắt đầu. Cô chuyển đến biệt thự Vân Sơn, nghỉ việc, công khai Nguyễn Hoàng là con tôi. Tôi lo hết.” Tôi cười: “Anh quên rồi sao? Anh là thương nhân. Phá studio tôi tốn bao nhiêu? Mười tỷ? Nhưng tôi có vũ khí khác – lòng người.” Tôi gửi anh ta bức ảnh anh ta kinh hoàng trên sân khấu qua MMS. “Chơi trò chiến tranh dư luận nhé?” Bài phóng sự về hành trình mười năm của tôi lan truyền, mười triệu lượt đọc. Mọi người khóc vì người mẹ đơn thân kiên cường. Khách hàng quay lại, studio cháy máy. Anh ta thua ván đầu.
Rồi anh ta chơi nước cờ mới: trại hè AI MIT do anh ta tài trợ, mời Nguyễn Hoàng. Con phấn khích: “Mẹ ơi, con muốn đi!” Tôi biết anh ta muốn tiếp cận con, nhưng không nỡ từ chối giấc mơ con. Tôi đi theo, ở lại khu nghỉ dưỡng suốt bảy ngày, chặn mọi cơ hội anh ta tiếp cận. Trong cuộc thi robot, nhóm con gặp khó khăn, anh ta xuất hiện với “động cơ Đức đắt tiền” như đấng cứu thế. Con lắc đầu: “Quy tắc là dùng vật liệu có sẵn. Chúng con muốn dựa vào chính mình.” Con thắng không phải giải nhất, nhưng giáo sư Daniel khen ngợi sáng tạo. Anh ta đứng nhìn, mặt tái mét.
Đỉnh điểm là bữa tiệc bế mạc. Thủy Linh xuất hiện, hắt rượu suýt vào tôi: “Cô liếm láp chồng cũ à?” Tôi cười: “Phu nhân Lê, anh ta từng vứt vợ con vì tình yêu lớn lao với chị đấy.” Lê Hoàng Nam kéo cô ta, nhưng tôi đưa điện thoại: email sẵn sàng gửi hội đồng quản trị và báo chí, với bằng chứng ngoại tình, ép buộc studio, phân tích thiệt hại cổ phiếu. “Ký thỏa thuận từ bỏ mọi quyền với Nguyễn Hoàng. Không gặp chúng tôi nữa. Hoặc mất hết đế chế.” Anh ta run rẩy, chọn đế chế. Sáng hôm sau, luật sư tôi nhận bản ký. Chúng tôi thắng.
Mười năm sau nữa, Nguyễn Hoàng hai mươi tuổi, đứng trên sân khấu hội nghị AI Thụy Sĩ trình bày nghiên cứu. Tôi ngồi hàng đầu, máy ảnh ghi lại nụ cười tự tin của con. Một trợ lý mang danh thiếp Lê Hoàng Nam mời ăn tối. Con lắc đầu: “Tôi có hẹn với người quan trọng nhất – mẹ tôi.” Chúng tôi rời đi, không liếc nhìn bóng dáng anh ta đứng xa trong góc tối, tóc bạc, cô độc. Về khách sạn, con nhận phong bì từ anh ta: USB chứa mười năm “bức thư không gửi được” – đầy hối hận, ghen tị, sám hối muộn màng. Chúng tôi xem, rồi khóa lại. Không oán hận, chỉ bình yên.
Tôi xóa số anh ta, xóa folder “chiến tranh”. Cuộc đời chúng tôi không cần anh ta nữa. Cuối tuần, chúng tôi thăm mộ ông bà ngoại. Con cúi đầu: “Ông bà yên tâm, con là cháu ngoại nhà họ Nguyễn. Mẹ là cả thế giới của con.” Trên đường về, tin tức Lê Hoàng Nam từ chức, chuyển nghìn tỷ vào quỹ từ thiện. Anh ta buông hết, nhưng chúng tôi đã đi xa. Vé Iceland đặt xong, cực quang sắp bùng nổ. Con nắm tay tôi: “Mẹ ơi, con sẽ chụp cho mẹ tấm ảnh đẹp nhất.” Tôi cười, vuốt tóc con. Cực quang rực rỡ nhất đời tôi chưa bao giờ tắt – chính là con trai tôi, đang ở ngay bên cạnh. Mười năm đau khổ, mười năm kiên cường, cuối cùng chỉ còn lại ánh nắng ấm áp và nụ cười của hai mẹ con. Không oán hận, chỉ là một chút buồn man mác cho người đàn ông từng có tất cả, nhưng mất đi thứ quý giá nhất. Còn chúng tôi, chúng tôi đã có nhau.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!