Tȏι PҺát Hιệп CҺồпg Có Coп Rιȇпg… NҺưпg Sự TҺật Sau ADN KҺιếп Cả NҺà Sụp Đổ
Tôi đẩy cửa phòng khách, tay vẫn còn cầm túi xách công ty, thì thấy chồng tôi đang ôm một thằng bé chừng năm tuổi trên đùi, thằng bé cười toe toét, giọng non nớt: “Bố ơi, con nhớ bố lắm, sao lâu nay bố không về?” Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Minh hoảng hốt đẩy thằng bé ra, mặt cắt không còn giọt máu. “Lan… em về sớm thế?” Cái giọng anh run đến mức tôi nghe rõ tiếng thở hổn hển.
Tôi đứng chết trân ở ngưỡng cửa, miệng đắng ngắt. Thằng bé nhìn tôi, mắt to tròn, rồi nép sát vào Minh. “Đây là ai hả bố?” Minh lắp bắp không nên lời. Tôi quay người chạy thẳng ra ban công, nước mắt nóng hổi trào ra mà không kịp kìm. Tám năm chung sống, một con gái sáu tuổi, tôi tưởng mình biết hết về anh. Hóa ra không.
Tối hôm đó, Minh quỳ trước mặt tôi trong phòng ngủ, nước mắt lưng tròng. “Anh sai rồi Lan ơi. Anh có con riêng với Hương, trước khi cưới em một năm. Anh nghĩ chỉ là lỗi lầm một lần, không ngờ nó có thai. Anh giấu vì sợ em bỏ anh.” Tôi ngồi trên giường, tay siết chặt ga giường đến trắng khớp. Cái lạnh chạy dọc sống lưng, như có ai đổ nước đá vào cổ. “Vậy thằng bé… là con anh thật?” Minh gật đầu, không dám nhìn tôi.
Sáng hôm sau, mẹ chồng tôi – bà Hiền – gọi cả nhà ra bàn ăn. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh, giọng the thé: “Con dâu, chuyện đàn ông đã qua thì qua. Giờ nhà mình có cháu trai rồi, mày phải rộng lượng. Đừng có làm lớn chuyện, ông nội mới mất, di sản còn đang chờ phân chia.” Tôi cắn môi đến chảy máu. Bà Hiền bệnh tiểu đường nặng, chân sưng vù, vừa mới xuất viện chưa được tháng. Tôi không muốn cãi, chỉ gật đầu, nhưng trong lòng đau nhói như kim châm.
Từ đó, mọi thứ bắt đầu chồng chất. Tôi vẫn đi làm kế toán ở công ty xuất khẩu quận 7, lương hai mươi tám triệu, nhưng áp lực tăng ca triền miên. Về nhà, tôi phải nấu cơm, giặt giũ, rồi lén lút chuyển tiền về cho mẹ ruột tôi ở Bình Dương chữa khớp. Minh thì thất nghiệp ba tháng nay, ngồi nhà chơi game. Thằng Bảo – con riêng – được bà Hiền đón về ở hẳn. Bà cưng nó như vàng, mua sữa, mua quần áo, còn con gái tôi – bé Na – bị bà gạt ra một bên. “Con gái thì làm gì có tương lai, phải có cháu trai mới nối dõi tông đường.”
Tôi nghẹn họng mỗi lần thấy Na khóc: “Mẹ ơi, sao bố có em trai khác mà không có con với mẹ?” Tôi ôm con, nước mắt rơi lã chã xuống tóc nó, mùi sữa và dầu gội trẻ em quen thuộc mà sao lúc này lại đắng đến thế. Bệnh viện trở thành nơi tôi quen thuộc nhất. Bà Hiền tái phát, chân sưng to, bác sĩ bảo phải nhập viện theo dõi, chi phí mỗi ngày hơn hai triệu. Tôi xin nghỉ phép không lương, ngày nào cũng ngồi bên giường bà, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng bip bip máy theo dõi nhịp tim như khoan vào đầu tôi. Bà Hiền nằm đó, thở hổn hển: “Con dâu… mày mà không chịu nhận thằng Bảo, di sản ông nội tao để cho cháu trai sẽ mất trắng. Mày ích kỷ quá.”
Drama càng lúc càng nặng. Bà Hiền kể với hàng xóm rằng tôi ghen tuông, không muốn chồng có con trai, còn bảo tôi giấu tiền riêng. Minh nghe lời mẹ, bắt đầu nghi ngờ tôi. “Em chuyển hai chục triệu đi đâu? Anh thấy lịch sử giao dịch.” Tôi giải thích là tiền chữa bệnh cho mẹ tôi, anh ấy không tin, còn quát: “Em có bồ phải không? Hay em muốn bỏ anh để lấy di sản?” Tôi đứng chết lặng, cái lạnh chạy dọc sống lưng, nước mắt không kìm được rơi xuống sàn nhà. Na chứng kiến hết, con bé ôm chân tôi khóc thét: “Đừng cãi nhau, con sợ.”
Rồi hiểu lầm càng chồng chất. Hương – mẹ thằng Bảo – xuất hiện, đòi gặp tôi. Cô ta mắng tôi là “vợ bé”, bảo Minh là của cô ta trước. Bà Hiền lại bênh, ép tôi phải chia tiền chợ cho thằng Bảo. Công việc tôi suýt mất vì nghỉ quá nhiều, sếp gọi lên mắng: “Cô có gia đình hay không? Doanh số tháng này tụt thảm.” Tôi về nhà, mệt rã rời, thấy bà Hiền đang ôm thằng Bảo, thì thầm: “Cháu trai của bà, sau này nhà này là của con.” Na ngồi một góc, mắt đỏ hoe, không dám lại gần.
Tôi bắt đầu cảm thấy mình là người thừa. Nợ nần chất chồng: vay ngân hàng ba trăm triệu chữa bệnh bà, tiền học Na, tiền sữa Bảo. Tôi cắn răng chịu, nhưng mỗi đêm nằm cạnh Minh, tôi nghe anh thở dài trong giấc ngủ, lòng tôi đau như cắt. “Sao anh lại giấu em lâu đến thế? Sao cả nhà lại coi em như kẻ phá hoại?” Tôi tự hỏi thầm, nhưng không dám hỏi to, sợ mọi thứ vỡ tung.
Cao trào ập đến khi luật sư di sản gọi. Ông nội để lại nhà đất Thủ Đức trị giá hơn ba tỷ, di chúc ghi rõ “cho cháu nội trai”. Bà Hiền hoảng, ép phải làm ADN để chứng minh huyết thống thằng Bảo, tránh Hương kiện. Chúng tôi đưa nhau đến bệnh viện làm xét nghiệm. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay run run cầm phong bì kết quả vừa nhận. Minh ngồi bên, mặt xám ngoét. Bà Hiền nằm trên giường bệnh, mắt lim dim nhưng vẫn liếc tôi đầy cảnh giác. Thằng Bảo chạy lon ton, Na nép vào lòng tôi. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra. Khoảnh khắc này, mọi thứ như muốn nổ tung………………..
Tôi xé phong bì, mắt mờ đi vì nước mắt. Dòng chữ đen đậm hiện ra:………………………………..
“Xác suất cha con: 0%”. Cả nhà chết lặng. Minh há hốc miệng, tay run đến mức điện thoại rơi xuống sàn. Bà Hiền cố ngồi dậy, giọng the thé: “Sao lại thế? Sao lại thế được?”
Minh ôm đầu gục xuống, khóc nức nở. Anh thú nhận hết. Anh chưa từng ngoại tình với Hương. Bảo là con ruột của bố anh – ông nội tôi vừa mất – với Hương. Ông ngoại tình từ lâu, bà Hiền biết hết nhưng giấu để giữ thể diện. Khi ông mất, di chúc mơ hồ “cho cháu trai”, bà Hiền sợ Hương kiện đòi phần di sản, nên ép Minh nhận Bảo là con riêng. Bà hứa sẽ cho Minh toàn bộ nhà đất nếu anh làm vậy. Minh đồng ý vì bà bệnh nặng, vì sợ gia đình tan nát, vì anh là con trai duy nhất phải gánh vác. Anh giấu tôi vì sợ tôi không chịu nổi.
Tôi ngồi đó, tay lạnh buốt, nước mắt rơi lã chã. Hóa ra tôi bị oan từ đầu đến cuối. Hóa ra cái “con riêng” không phải lỗi lầm của chồng tôi, mà là bí mật bẩn thỉu của cả nhà chồng. Bà Hiền khóc lóc, ôm tôi xin lỗi: “Mẹ sai rồi con ơi, mẹ chỉ muốn giữ nhà cửa cho con trai mẹ…” Nhưng mọi thứ đã muộn. Hương biết tin, kéo luật sư đến đòi quyền thừa kế. Di sản bị phong tỏa, nợ bệnh viện không trả nổi. Minh sụp đổ hoàn toàn, anh nằm viện theo mẹ, mắt trống rỗng.
Những ngày sau, tôi đưa Na về nhà mẹ ruột. Tôi vẫn chăm bà Hiền, vẫn đưa cơm cho Minh, nhưng lòng tôi như có một khoảng trống không gì lấp đầy. Na hỏi tôi: “Mẹ ơi, bố có phải bố con thật không?” Tôi ôm con, nghẹn ngào không trả lời được. Minh hay gọi video, giọng khàn khàn: “Anh xin lỗi em, anh không muốn mất em và con.” Tôi chỉ biết mỉm cười buồn, nước mắt lặng lẽ rơi.
Giờ ngồi một mình trong căn hộ nhỏ Bình Tân, tôi nhìn ra ban công, gió đêm se lạnh. Gia đình tôi từng tưởng là vững chắc, hóa ra chỉ là lớp sơn mỏng che đậy bao bí mật. Tôi không hận, nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó, như vết sẹo không bao giờ lành hẳn. Cuộc sống vẫn tiếp, con gái tôi vẫn cần một người mẹ mạnh mẽ, nhưng tôi biết, từ nay, niềm tin trong tôi đã thay đổi mãi mãi.





