CҺồпg Và Tιểu Tam Cậү Bṓ Cȏ Làm To Bắt Nạt Tȏι, Tιểu Tam CҺết Đứпg KҺι Bιết Bṓ Cȏ Ta Là Cấp Dướι

CҺồпg Và Tιểu Tam Cậү Bṓ Cȏ Làm To Bắt Nạt Tȏι, Tιểu Tam CҺết Đứпg KҺι Bιết Bṓ Cȏ Ta Là Cấp Dướι…………..
Cơn mưa rào bất chợt của đêm cuối hạ trút xuống thành phố xối xả, gột rửa lớp bụi bặm ồn ào của ban ngày, nhưng chẳng thể cuốn trôi nỗi mệt mỏi đang đè nặng trên vai tôi. Chiếc taxi dừng trước cổng ngôi nhà quen thuộc. Tôi khẽ bước xuống, tay kéo vali nhỏ, tay kia che vội tấm áo khoác mỏng lên đầu để tránh những hạt mưa lạnh buốt thấm vào da. Hai tuần tham gia chuyên án kinh tế đặc biệt, tôi gần như cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, sống dưới một vỏ bọc hoàn toàn khác. Đêm nay, khi mọi thứ tạm ổn, tôi mới được trở về với thân phận thật sự của mình – Thanh Hằng, người vợ bình thường, nhân viên văn phòng mẫn cán trong mắt chồng và gia đình.
Tôi đứng trước cửa, không vội tra chìa khóa mà nán lại vài giây hít sâu. Mùi đất ẩm sau mưa hòa quyện với hương hoa sữa thoang thoảng từ hàng cây ven đường, lẽ ra phải mang lại bình yên. Nhưng trực giác của một người lính dạn dày khiến sống lưng tôi lạnh toát. Linh cảm bất an len lỏi, giống như trước mỗi lần vây bắt tội phạm. Tim tôi đập mạnh hơn, một nỗi lo mơ hồ siết chặt lồng ngực. Tôi tự trấn an, chắc do áp lực công việc tích tụ. Tôi khao khát hơi ấm gia đình, được nhìn thấy Thanh Tuấn, nghe giọng anh hỏi han chuyến công tác kiểm toán của tôi có vất vả không, được anh ôm nhẹ và thì thầm rằng anh nhớ tôi.
Cánh cửa mở ra, chào đón tôi là màn đêm tĩnh mịch và hơi lạnh bao trùm căn nhà. Đèn phòng khách tắt ngấm, chỉ có ánh sáng nhợt nhạt từ đèn đường hắt qua rèm cửa. Tuấn đâu rồi? Giờ này mới hơn mười giờ tối. Thường anh vẫn ngồi sofa xem tin tức, chờ tôi về. Tôi bật đèn, ánh sáng trắng ập tới khiến mắt tôi nheo lại. Mọi thứ ngăn nắp gọn gàng một cách vô hồn, như không có hơi ấm của con người. Trên bàn, bộ ấm chén sứ trắng nằm im lìm. Bếp lạnh tanh, không một chút mùi thức ăn ấm áp.
Tôi kéo vali vào phòng ngủ, bước chân nhẹ nhàng như thói quen nghề nghiệp. Cửa khép hở. Tuấn đang nằm trên giường quay lưng ra cửa. Tiếng thở đều đều, nhưng tôi nhận ra sự gượng gạo trong từng nhịp. Anh chưa ngủ, chỉ giả vờ. Tại sao anh phải làm vậy khi vợ vừa đi công tác xa về? Một nỗi tủi thân len lỏi, khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Nhưng lý trí mách bảo tôi bình tĩnh. Tôi tiến lại gần, định lay vai anh, nhưng bàn tay khựng lại giữa không trung. Mùi hương lạ xộc vào khứu giác – hoa hồng đen pha xạ hương, đắt tiền, quyến rũ và xa lạ. Không phải mùi của tôi, cũng không phải mẹ chồng hay bất kỳ người phụ nữ nào trong họ hàng.
Tôi rụt tay lại, lùi một bước, tim thắt đau như bị ai bóp nghẹt. Ánh mắt chuyển sang chế độ quan sát sắc bén. Trên ghế bành, chiếc áo sơ mi trắng của Tuấn vắt vẻo. Cổ áo có vết son môi hồng nhạt, lau vội nhưng chưa sạch. Tim tôi thắt lại dữ dội. Những bằng chứng sơ khai không phải hiện trường án mạng, mà là hiện trường của sự phản bội. Tôi đứng lặng người, chiếc áo trong tay nặng trĩu như cả một khối đá đè lên ngực. Mười năm trong ngành, đối mặt bao tội phạm sừng sỏ, tôi chưa từng run rẩy. Nhưng giờ đây, trước người đàn ông tôi tin tưởng cả đời, sự điềm tĩnh trở thành gánh nặng không tả xiết.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác những gì tôi tưởng tượng. Tôi hít sâu, treo áo lại chỗ cũ, không để lại dấu vết. Tôi cần biết đối thủ là ai, Tuấn lún sâu đến mức nào. Dòng nước ấm trong phòng tắm cuốn đi bụi bẩn đường xa, nhưng không gột rửa nổi nỗi chua xót đang dâng trào. Tôi nhìn mình trong gương, mắt thâm quầng nhưng ánh nhìn sắc lạnh. Tôi là Thanh Hằng, không cho phép mình gục ngã trước nỗi đau này.
Khi tôi trở ra, Tuấn vẫn nằm im thin thít. Tôi leo lên giường, chạm nhẹ cánh tay anh: “Anh, em về rồi.” Anh cựa mình, giọng khàn khàn gắt gỏng: “Ừ, về thì ngủ đi, anh mệt lắm, mai họp sớm.” Câu nói như gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào tim. Không hỏi han, không cái ôm ấm áp, thậm chí không quay lại nhìn vợ. Tôi co người lại trong chăn, nằm nghe nhịp thở anh, lòng tự hỏi mùi nước hoa kia thuộc về ai. Tiếng mưa ngớt ngoài kia, nhưng cơn bão trong lòng tôi mới thực sự bắt đầu, khiến nước mắt lăn dài trên má mà tôi cố nuốt ngược vào trong.
Mâm cơm tôi hâm nóng lần thứ ba. Canh bí đỏ hầm xương nát nhừ, màu vàng sẫm nguội ngắt như không khí căn nhà. Đồng hồ điểm mười giờ rưỡi. Tiếng xe quen thuộc vang lên ngoài cổng. Tuấn bước vào, mang theo mùi rượu mạnh pha hương nước hoa đàn bà – cái mùi ám ảnh đêm qua. Anh ném cặp da lên sofa, nới cà vạt, liếc mâm cơm với vẻ chán chường không che giấu.
“Anh về rồi à? Ăn gì không?” Tôi hỏi, giọng điềm đạm, gắp miếng thịt kho.
“Ăn gì giờ này nữa? Em nhìn đồng hồ xem mấy giờ rồi.” Tuấn gắt gỏng, kéo ghế ngồi nhưng không cầm bát. “Em lúc nào cũng chỉ biết cơm nước. Em không thấy chán à?”
Anh chê tôi tẻ nhạt, so sánh với vợ thằng Hùng phó giám đốc. Vết son trên cổ áo anh đỏ chót dưới ánh đèn. Tôi im lặng để anh trút giận. “Em chỉ biết cắm mặt văn phòng lương ba triệu, cái váy tươm tất đi tiệc còn tiếc tiền. Anh ngán em lắm.” Những lời như dao cắt sâu vào tim. Anh đâu biết số tiền lương ba triệu chỉ là vỏ bọc. Tôi giấu thân phận để giữ mái ấm bình dị, để anh không áp lực cái bóng vợ mình.
“Chúng ta dừng lại đi, anh muốn ly hôn.” Hai chữ vang lên, nhẹ bẫng nhưng công phá khủng khiếp. Anh thừa nhận có người khác – Ngọc Lan, con nhà giàu, bố là giám đốc sở, có thể giúp anh dự án trăm tỷ. Tôi thu dọn bát đũa, bình thản: “Được. Anh viết đơn đi, tôi ký.” Anh ngạc nhiên vì tôi không khóc lóc. Nhưng tôi là Thanh Hằng, nỗi đau không thể hiện bằng nước mắt trước mặt kẻ đã phản bội.
Những ngày sau, Ngọc Lan xuất hiện ở văn phòng tôi – nơi tôi giả vờ làm nhân viên lưu trữ. Cô ta trẻ trung, xinh đẹp, váy hàng hiệu, túi xách giới hạn. Mùi hương quen thuộc xộc vào khiến tôi lạnh sống lưng. “Chị là Thanh Hằng? Em là Ngọc Lan. Em đến xem người vợ Tào Khang anh Tuấn than phiền trông thế nào.” Cô ta khoe dự án nhờ bố giúp, chê tôi nghèo, vô dụng. Tôi im lặng, nhưng lòng buồn cười. Con cáo con khoe móng vuốt trước thợ săn.
Rồi mẹ chồng nhập viện cao huyết áp. Tôi xin nghỉ túc trực ba ngày, lau người, đút cháo từng thìa. Bà chỉ thở dài ngao ngán. Tuấn dẫn Lan đến thăm, tay trong tay. Mẹ chồng tươi tỉnh hẳn, khen Lan chu đáo, yến sâm đắt tiền, còn chê tôi cam táo rẻ tiền. Lan sai tôi gọt hoa quả như người giúp việc. Tôi cầm dao, rồi gập lại: “Tôi đến chăm mẹ chồng, không phải phục vụ nhân tình.” Tôi bỏ đi, nghe tiếng Tuấn quát sau lưng, lòng đau nhói như bị xé toạc.
Một tuần sau, không khí nhà căng như dây đàn. Tuấn gọi tôi về sớm. Trên bàn là đơn ly hôn và hồ sơ dày. “Công ty gặp rắc rối, Lan giúp được. Anh cần em ký ngay.” Họ muốn tôi ra đi tay trắng. Tôi cười nhạt, đưa ra giấy tờ chứng minh đóng góp mua nhà, cổ phần công ty. Tuấn mặt biến sắc, nhưng đồng ý chia đôi.
Tôi thu dọn vali, định ra đi. Nhưng Lan lén nhét tập hồ sơ thầu vào túi tôi. Tuấn quát: “Cô ăn cắp tài liệu!” Họ dàn cảnh, đòi kiểm tra túi. Tập hồ sơ rơi ra. Lan kêu lên kinh hãi. Tuấn chỉ tay: “Đồ rắn độc!” Tôi bình tĩnh phân tích: “Nếu tôi ăn cắp, sao cầm nguyên tập gốc to đùng? Trên giấy chỉ có dấu vân tay anh và Lan.” Họ hoảng. Tôi dọa gọi công an. Tuấn hoảng loạn đuổi tôi đi.
Nhưng Lan không cam. Cô ta hét: “Đứng lại! Chị phải quỳ xin lỗi, xé đơn, ra đi tay trắng!” Tuấn hùa theo. Tôi ngồi xuống ghế, ung dung: “Cô tự tin quyền lực bố cô lắm hả? Gọi đi, tôi chờ.” Lan gọi bố, khóc lóc bịa chuyện tôi đánh cô, ăn cắp. Ông Hùng hứa đến ngay, gọi công an.
Tiếng xe phanh ken két ngoài cổng. Ông Hùng ồm ồm quát: “Đứa nào dám động con gái tao?” Lan chạy ra ôm bố, khóc nức nở bịa chuyện. Tuấn khúm núm. Ông Hùng hầm hầm bước vào, trợ lý theo sau. “Nó đâu? Con mụ vô lại đâu?” Ông ta chỉ tay vào bóng tôi sau ghế sofa: “Đứng dậy! Cô có biết tao là ai không?”
Tôi từ từ đứng dậy, quay người. Ánh sáng chiếu rõ mặt tôi. Ông Hùng nheo mắt, rồi đồng tử co rút. Mặt ông ta xám ngoét, mồ hôi túa ra như tắm. Tôi nhìn thẳng vào mắt cấp dưới, giọng trầm ấm nhưng uy quyền:
“Chào đồng chí Hùng.”
Ông Hùng cứng đờ, tay giơ giữa chừng, rồi vội cúi gập người góc 45 độ, giọng run rẩy: “Báo cáo đại tá… tôi… tôi không biết là chị… xin thủ trưởng tha tội.”
Căn phòng như nổ tung trong im lặng chết chóc. Tuấn há hốc mồm, dụi mắt tưởng ảo giác. Lan chết lặng, tay vẫn chỉ vào tôi. “Bố… bố làm gì thế? Sao bố cúi đầu trước con mụ này?”
Ông Hùng quay phắt, quát con gái: “Mày câm mồm! Mày hại chết bố rồi!” Ông ta tát Lan một cái, khiến cô ngã dúi dụi. “Mày có biết mày đang đứng trước ai không? Đại tá Thanh Hằng, thủ trưởng trực tiếp của bố!”
Lan ôm má, mắt mở to kinh hoàng. Tuấn quỳ sụp xuống, hai tay buông thõng: “Hằng… em là đại tá thật sao? Anh sai rồi… anh bị mù mắt… anh bị tham vọng làm mờ mắt…” Anh bò lại gần, giọng nghẹn ngào: “Em tha thứ cho anh đi… mình xé đơn ly hôn nhé. Anh cắt đứt với Lan ngay. Anh sẽ làm chồng tốt, xứng đáng với em…”
Tôi lùi lại, tránh bàn tay anh như tránh thứ ô uế. “Đứng dậy đi Tuấn. Đừng mất nốt chút tự trọng cuối cùng.” Giọng tôi lạnh băng. “Anh chê tôi vô dụng, đạp đổ năm năm tình nghĩa để chạy theo danh lợi. Giờ biết tôi có quyền lực, anh lại van xin? Loại người gió chiều nào che chiều ấy như anh, tôi không cần.”
Tôi lấy tấm thẻ ngành ra, đặt lên bàn. Ánh huy hiệu vàng lấp lánh. “Đồng chí Hùng, con gái đồng chí và con rể hụt vừa vu khống tôi ăn cắp tài liệu. Họ dọa tống tôi vào tù. Đồng chí muốn gọi công an phường xuống thật không?”
Ông Hùng run bần bật, suýt quỳ: “Báo cáo đại tá… là hiểu lầm… xin thủ trưởng nể tình bao năm cống hiến… bỏ qua cho gia đình tôi…”
Tôi ra lệnh ông Hùng bắt Lan viết bản tường trình thú nhận vu khống, có chữ ký Tuấn và xác nhận của ông. Lan khóc nức nở, nước mắt rơi lã trã xuống giấy, nét chữ run rẩy. Tuấn ký tay run, mắt đỏ hoe nhìn tôi van xin. Nhưng tôi chỉ im lặng gấp tờ giấy, bỏ vào túi.
“Hôm nay nể tình nghĩa vợ chồng năm năm và nể tình đồng chí Hùng, tôi không truy cứu hình sự. Nhưng chuyện này chưa xong. Sáng mai tám giờ, bản kiểm điểm của đồng chí phải trên bàn tôi. Còn ly hôn, Tuấn, anh thực hiện theo thỏa thuận. Đừng để tôi phải dùng luật pháp lần nữa.”
Tôi xách vali, bước ra cửa. Không ai dám cản. Ông Hùng nép sang một bên, cúi đầu chào điều lệnh. Tuấn và Lan ngồi chết lặng, nhìn theo bóng tôi. Cánh cửa khép lại sau lưng, nhốt chặt tiếng khóc than muộn màng.
Ngoài trời, cơn dông tan, nắng chiều rực rỡ. Tôi hít sâu, lồng ngực nhẹ bẫng. Thủ tục ly hôn diễn ra êm thấm. Tuấn ký run rẩy, không dám nhìn tôi. Mối quan hệ anh ta với Lan tan vỡ ngay sau đó. Ông Hùng cấm cửa Tuấn để bảo toàn ghế ghế, Lan cũng chẳng thèm một kẻ tay trắng.
Một tuần sau, tôi trở lại đơn vị trong bộ quân phục. Các đồng chí chào nghiêm trang. Tôi ngồi vào bàn, mở hồ sơ vụ án mới. Cuộc sống quay về quỹ đạo – bận rộn nhưng ý nghĩa. Đôi khi khuya, nhìn thành phố lên đèn, tôi chạnh lòng nhớ mái ấm cũ. Không phải tiếc nuối, mà là chiêm nghiệm. Năm năm ấy là trường học khắc nghiệt, giúp tôi hiểu lòng người, trân trọng giá trị bản thân.
Phụ nữ không cần dựa dẫm. Trí tuệ và bản lĩnh là thứ không ai tước đoạt được. Tôi mỉm cười, nhìn ra cửa sổ. Bình minh đã lên. Ngày mai sẽ là ngày nắng đẹp. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát và kiên cường.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!