Vợ \”Hóa Đιȇп\” Sau Cáι CH.ẾT Của Coп, CҺồпg Léп Lút Cướι Vợ Bé Và Sự TҺật Sau 3 Năm……………..
Người ta bảo tôi điên. Đúng vậy. Người điên thì mới cười khanh khách khi bị chồng và nhân tình đổ thức ăn thừa lên đầu, rồi nhặt từng hạt cơm dưới đất đưa lên miệng ăn ngon lành. Người điên mới ôm một con búp bê rách nát suốt ba năm dài, thì thầm hát ru cho một đứa trẻ đã lạnh ngắt dưới lòng hồ sâu thẳm.
Nhưng có ai biết rằng trong cái đầu điên loạn này, từng giây từng phút đều tỉnh táo đến mức đau đớn? Mỗi đêm khi chúng quấn lấy nhau trên chiếc giường của tôi, bàn tính chuyện dùng tiền bảo hiểm mạng sống của con tôi để xây biệt thự, tôi vẫn ngồi đó trong góc tối, đôi mắt mở to nhìn chúng xuyên qua màn đêm. Tôi không điên.
Tôi là một người mẹ đang đi săn ba năm. Một ngàn ngày nằm gai nếm mật, nuốt nhục nhã vào trong để đổi lấy một khoảnh khắc này. Con ơi, đợi mẹ thêm một chút nữa thôi. Chiếc máy ghi âm trong bụng con búp bê này đã đầy rồi. Đêm nay khi ngọn nến dỗ đầu của con được thắp lên, cũng là lúc bố con và ả đàn bà kia phải trả giá bằng cả cuộc đời. Kịch hạ màn rồi.
Ba năm trước, tôi là Lan, 30 tuổi, vợ của Minh – người đàn ông được cả làng khen là chồng quốc dân. Anh ta ga lăng, kiếm tiền giỏi, luôn tỏ ra chiều chuộng vợ con. Chuyến đi nghỉ dưỡng ở resort ven hồ hôm đó cũng do anh ta lên kế hoạch. Anh ta nói muốn bù đắp cho tôi và bé Pin sau những ngày anh bận rộn công tác.
Bé Pin năm ấy mới năm tuổi, háo hức ôm phao bơi hình con vịt chạy lon ton khắp phòng. Tôi cứ ngỡ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Nhưng tôi đâu ngờ nụ cười trên môi Minh lúc đó không phải là nụ cười của một người cha, mà là nụ cười của một tên đao phủ đang kiểm tra lại công cụ hành quyết.
Hôm đó Minh bảo tôi lên phòng lấy kem chống nắng để hai bố con xuống hồ bơi trước. Tôi tin anh ta. Khi tôi quay lại, tôi thấy Pin đang vùng vẫy giữa hồ. Cái phao con vịt xẹp lép trôi lểnh bềnh cách đó vài mét. Tôi hét lên lao xuống nước như một người điên. Nhưng hồ bơi ở resort đó rất sâu ở khu vực giữa, và tôi thì bơi không giỏi.
Điều ám ảnh tôi nhất không phải là dòng nước lạnh buốt, mà là hình ảnh Minh. Anh ta đứng ở thành hồ, tay cầm điện thoại như đang gọi cứu hộ. Nhưng ánh mắt anh ta lạnh tanh. Anh ta nhìn con trai mình chìm dần mà không hề có ý định lao xuống ngay lập tức. Anh ta chờ, chờ cho đến khi thằng bé không còn vùng vẫy nữa, anh ta mới nhảy xuống và diễn màn kịch người cha đau khổ.
Khu vực đó vắng vẻ là khu VIP mà Minh đã cố tình đặt riêng. Khi nhân viên cứu hộ chạy đến thì đã quá muộn. Minh gào khóc đập đầu vào thành bể. Anh ta diễn đạt đến mức chính tôi trong giây phút hoảng loạn tột độ cũng nghĩ rằng anh ta bị chuột rút hay hoảng quá nên không kịp phản ứng.
Cảnh sát kết luận đó là tai nạn do phao bơi bị lỗi van xả khí đột ngột – một tai nạn hy hữu. Minh từ kẻ sát nhân trở thành người cha đáng thương nhất trong mắt mọi người. Còn tôi – một người mẹ mất con ngay trước mắt – chết lặng, không khóc được. Nước mắt cứ chảy ngược vào trong tim, mặn chát và nóng hổi.
Những ngày sau đám tang, tôi như một cái xác không hồn. Tôi ngồi trong phòng Pin ôm quần áo của con mà hít hà mùi sữa còn vương lại. Nhưng rồi có một đêm, tôi tình cờ đi ngang qua phòng làm việc của Minh, cửa phòng khép hờ. Tôi nghe thấy tiếng Minh nói chuyện điện thoại. Giọng anh ta không hề đau khổ mà là giọng điệu hân hoan, hả hê.
Anh ta nói: “Xong rồi. Em yêu, gọn gàng sạch sẽ. Tiền bảo hiểm sắp về. Cái phao đó anh đã nới lỏng van từ tối hôm trước rồi. Đố ai tìm ra dấu vết.”
Lúc đó tôi cảm giác như có ngàn mũi dao đâm vào tim mình. Chân tôi khuỵu xuống, tay bịt chặt miệng để không bật ra tiếng hét. Tôi nhận ra chồng mình đã giết con trai để lấy tiền bảo hiểm và ngoại tình với Phương – cô gái trẻ 24 tuổi mà anh ta đưa về nhà với danh nghĩa y tá chăm sóc vợ điên.
Tôi không báo cảnh sát ngay. Ai sẽ tin một người mẹ đang trong trạng thái kích động mạnh, tinh thần bất ổn sau cái chết của con, đi tố cáo một người chồng mẫu mực, đạo mạo, đang được cả xã hội thương cảm? Minh quá khôn ngoan. Anh ta đã xóa sạch mọi dấu vết. Nếu tôi la lên lúc đó, anh ta sẽ nói tôi bị điên do quá đau buồn và có lẽ tôi sẽ bị tống vào trại tâm thần thực sự, hoặc tệ hơn, bị anh ta bịt miệng vĩnh viễn như cách anh ta làm với bé Pin.
Trong giây phút tột cùng của đau đớn, tôi chợt nhận ra muốn vạch mặt một con quỷ, mình phải trở thành một cái bóng vô hình. Một kẻ điên thì không biết nghe, không biết thấy và không có khả năng phản kháng. Chỉ khi tôi là một phế nhân vô hại, Minh mới lơ là cảnh giác.
Tôi lết về phòng lấy con búp bê cũ mà bé Pin hay chơi đồ hàng cùng ôm chặt vào lòng. Tôi bắt đầu tập cười, cười như một kẻ mất trí. Sáng hôm sau, khi Minh bước vào phòng, tôi không nhìn anh ta bằng ánh mắt căm hận nữa. Tôi nhìn xuyên qua anh ta, miệng lẩm bẩm hát ru cho con búp bê.
Minh ban đầu nghi ngờ. Anh ta thử thách tôi, anh ta quát tháo đập vỡ đồ đạc ngay trước mặt tôi, thậm chí tát tôi rất mạnh để xem phản ứng. Nhưng tôi vẫn chơ ra, vẫn chỉ cười ngây dại. “Bin ngoan, bố Minh đùa đấy, Bin ngủ đi.”
Khi thấy tôi không có phản ứng gì của người bình thường, ánh mắt anh ta giãn ra một sự khinh bỉ xen lẫn nhẹ nhõm.
Chỉ một tháng sau, Minh đưa Phương về. Cô ta mới 24 tuổi, trẻ trung, mơn mởn. Minh giới thiệu với họ hàng là thuê cô ta về làm y tá chăm sóc cho người vợ điên là tôi. Vì anh ta quá bận rộn kiếm tiền lo cho gia đình. Mọi người lại càng ca ngợi anh ta đức độ, không bỏ vợ tào khang.
Nhưng thực chất ngay đêm đầu tiên họ đã ngủ chung giường. Ngay trong phòng ngủ của vợ chồng tôi, họ ân ái cười đùa trên nỗi đau của tôi. Phương không phải là người chăm sóc. Cô ta là cai ngục. Những lúc Minh vắng nhà, cô ta bỏ đói tôi, cô ta trút hết những bực dọc lên đầu tôi.
Có lần cô ta đổ bát cháo nóng xuống đất rồi bắt tôi ăn như chó. Cô ta vừa đạp vào người tôi vừa nói: “Ăn đi con điên, chồng mày là của tao, nhà này là của tao, con mày cũng phải ăn thừa tao bố thí thôi.”
Tôi nhặt từng hạt cháo dính đất đưa lên miệng, vừa ăn vừa cười khanh khách. Vì tôi biết trong bụng con búp bê này là chiếc máy ghi âm đang chạy. Mỗi lời cô ta nói, mỗi đòn roi cô ta đánh đều là bản án tử hình mà tôi đang tích góp cho họ.
Minh và Phương coi tôi như không khí. Họ bàn bạc chuyện bán nhà, chuyện dùng tiền bảo hiểm, chuyện hối lộ quan chức ngay trước mặt tôi. Họ nghĩ một con điên thì biết gì. Tôi ngồi đó chải tóc cho búp bê, nhưng tay tôi căng ra. Não tôi ghi nhớ từng con số, từng địa điểm, từng cái tên. Chiếc máy ghi âm siêu nhỏ tôi giấu trong bụng búp bê chưa bao giờ ngừng hoạt động.
Tôi tận dụng những khoảng thời gian chết của họ. Khi Minh và Phương mải mê ân ái hoặc khi họ say xưa trong men rượu và thuốc ngủ sau những bữa tiệc thác loạn, tôi chờ cho tiếng ngáy của họ vang lên đều đều. Lúc đó Lan điên ngủ và Lan sát thủ thức dậy. Tôi trườn từ góc phòng ra, nhẹ nhàng như một con mèo. Tôi lấy laptop của Minh, đăng nhập vào hệ thống Cloud. Với kỹ năng của một cựu kỹ sư phần mềm, tôi không chỉ sao chép dữ liệu, tôi cài một phần mềm keylogger, ghi lại thao tác bàn phím, ẩn sâu vào máy hắn.
Nhờ đó, tôi nắm được toàn bộ tin nhắn hắn chat với gã nhân viên hồ bơi đã nhận tiền hối lộ, những email trao đổi với công ty bảo hiểm và cả những giao dịch chuyển tiền cho Phương để mua sắm hàng hiệu – tiền máu của con tôi.
Khoảng hai tháng trước ngày dỗ thứ ba của Pin, tôi nghe được một cuộc hội thoại chấn động. Phương có thai. Cô ta đưa que thử thai cho Minh xem trong niềm sung sướng tột độ. Minh bế bổng cô ta lên, hắn nói: “Cuối cùng nhà họ Nguyễn cũng có người nối dõi xứng đáng, không đoản mệnh như thằng Pin.”
Câu nói đó như lưỡi dao cứa nát tim tôi thêm một lần nữa. Nhưng điều đáng sợ hơn là câu tiếp theo của hắn: “Bây giờ có con rồi, con điên kia trở nên thừa thãi và nguy hiểm. Nhỡ nó lên cơn làm hại con mình thì sao? Đợi qua dỗ thằng Pin, anh sẽ làm thủ tục đưa nó vào trại tâm thần ở ngoại ô. Ở đó anh đã lo lót rồi. Vài tháng sau báo là nó bị bệnh chết. Thế là xong, chúng ta sẽ đường hoàng kết hôn.”
Kế hoạch thanh trừng cuối cùng để dọn đường cho hạnh phúc mới. Chúng định tống tôi vào trại tâm thần và để tôi chết dần chết mòn trong đó.
Tôi biết mình đã có đủ bằng chứng: đoạn ghi âm thú nhận giết con, bằng chứng ngoại tình, kế hoạch hối lộ quan chức và cả những video camera an ninh ghi lại cảnh Phương hành hạ tôi mà tôi đã bí mật hack được mật khẩu cloud của Minh ngày xưa.
Tôi chọn ngày dỗ thứ ba của con để tháo bỏ chiếc mặt nạ điên loạn. Sáng hôm đó, Minh và Phương đi vắng để chuẩn bị tiệc tối mời họ hàng. Họ muốn nhân dịp dỗ con để thông báo tin vui có thai – một sự sỉ nhục vong linh người đã khuất không thể chấp nhận được.
Ở nhà một mình, tôi đi vào phòng tắm. Lần đầu tiên sau ba năm, tôi nhìn thẳng vào gương. Một người đàn bà tiều tụy, tóc tai xơ xác, nhưng đôi mắt rực lửa hận thù. Tôi tắm rửa sạch sẽ, chải lại mái tóc. Tôi lấy từ đáy tủ ra bộ váy màu đỏ rực – bộ váy mà Minh từng tặng tôi kỷ niệm ngày cưới. Hắn nói hắn thích tôi mặc màu đỏ vì nó quyến rũ. Hôm nay tôi sẽ mặc nó, nhưng không phải để quyến rũ hắn mà để báo hiệu máu sắp đổ.
Tôi trang điểm thật đậm, tô son đỏ chót. Tôi ngồi đó giữa phòng khách chờ đợi màn đêm buông xuống.
Khi cánh cửa mở ra và ánh đèn pha ô tô hắt cái bóng dài của hai kẻ đó vào trong nhà, Minh với tay bật công tắc đèn trùm. Cả căn phòng bừng sáng và đập vào mắt họ là tôi. Không phải con Lan điên đầu bù tóc rối, quần áo xộc sệch dính bẩn mà là Lan của năm trước – kiêu sa lạnh lùng ngồi vắt chân trên ghế, tay cầm ly rượu vang đỏ tôi vừa rót từ chai rượu quý nhất của Minh.
Cả hai chết sững. Túi xách trên tay Phương rơi xuống đất bộp một cái. Minh thì há hốc mồm, mắt trợn trừng như nhìn thấy ma.
Tôi xoay nhẹ ly rượu, nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt sắc lẹm không hề né tránh. Tôi cất tiếng, giọng nói trầm và rõ ràng, không hề lắp bắp:……………………………………………………………..
“Chào mừng anh về nhà, chồng yêu. Bữa tiệc mừng công của anh em đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, chỉ thiếu mỗi cảnh sát thôi.”
Minh khựng lại. Sau phút đớn ban đầu, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh giả tạo. Hắn cười gượng tiến lại gần, tay ra hiệu cho Phương đóng cửa lại. Hắn nói giọng ngọt ngào nhưng đầy đe dọa:
“Lan à, hôm nay em sao thế? Tự nhiên lại mặc đẹp thế này? Em tỉnh rồi à? Tốt quá, anh lo cho em mãi. Thôi lên phòng nghỉ đi. Anh chị em họ hàng sắp đến rồi, đừng làm loạn ở đây.”
Hắn định lùa tôi lên phòng như mọi khi, nhưng lần này khi hắn đưa tay định chạm vào vai tôi, tôi đã hất mạnh tay hắn ra. Tôi đứng phát dậy, cao giọng:
“Đừng chạm bàn tay bẩn thỉu của anh vào người tôi và cũng đừng diễn nữa, Minh ạ. Khán giả chưa đến nhưng camera thì đang chạy rồi.”
Tôi chỉ tay lên ti vi màn hình lớn treo tường. Trên đó tôi đã kết nối sẵn đoạn video ghi lại cảnh hắn thú nhận giết con. Mặt hắn cắt không còn giọt máu. Phương thì rú lên lao vào định giật dây điện ti vi nhưng tôi đã nhanh hơn.
Tôi rút từ sau lưng ra một sấp hồ sơ dày cộm ném thẳng vào mặt họ. Giấy tờ bay tung tóe khắp phòng khách. Đó là bản sao các giao dịch ngân hàng, ảnh chụp tin nhắn ngoại tình, và cả hồ sơ bệnh án giả mạo của tôi.
Tôi nói:
“Nhìn cho kỹ đi, đây là vé một chiều đưa hai người xuống địa ngục.”
Minh gào lên, lao vào tôi, hai tay siết chặt lấy cổ tôi:
“Mày giả điên, mày lừa tao, tao sẽ giết mày rồi tao sẽ nói mày tự tử.”
Bàn tay hắn lạnh toát, cứng như thép nguội, bóp chặt lấy khí quản của tôi.
Tôi không vùng vẫy, không cào cấu. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn và tôi cười. Một nụ cười tỉnh táo nhất từ trước đến nay. Tôi thều thào vào mặt hắn:
“Anh giết tôi đi. Anh bóp mạnh vào. Nhưng hãy nhìn lên ti vi xem khán giả đang bình luận gì về anh.”
Minh khựng lại, hắn quay đầu nhìn lên màn hình ti vi lớn. Lúc nãy tôi bật video thú tội nhưng ngay sau đó tôi đã chuyển sang chế độ livestream. Toàn bộ cảnh hắn lao vào bóp cổ vợ, cảnh Phương điên cuồng giấu giếm giấy tờ – tất cả đang được phát trực tiếp trên trang Facebook cá nhân của hắn, nơi có hàng trăm nghìn người theo dõi và cả trên fanpage công ty.
Những dòng bình luận chạy như thác đổ: “Sát nhân! Trời ơi, con quỷ đội lốt người! Gọi công an đi!” Con số người xem đã lên tới hàng chục nghìn chỉ trong vài phút.
Minh buông tay ra như phải bỏng. Hắn lùi lại, mặt tái mét, chân tay run lẩy bẩy. Hắn nhìn vào camera điện thoại mà tôi đã giấu trong lẵng hoa giả trên bàn, miệng lắp bắp:
“Không, không phải đâu, là giàn dựng. Vợ tôi bị điên, cô ấy dùng AI…”
Nhưng càng giải thích, hắn càng lộ rõ sự hoảng loạn.
Đúng lúc đó, tôi tung ra đòn trừng phạt thứ hai. Đòn này dành riêng cho mối quan hệ keo sơn của bọn chúng.
Tôi quay sang Phương, lúc này đang đứng run rẩy nép vào góc tường. Tôi nói to, để cả livestream nghe thấy:
“Phương à, cô nghĩ cô mang thai con của Minh thì sẽ được làm bà chủ sao?”
Tôi nhặt tờ giấy màu xanh dưới chân cô lên đưa ra:
“Đó là hồ sơ bệnh án của Minh từ năm năm trước. Anh ta bị vô sinh thứ phát sau khi có bé Pin. Đứa con trong bụng cô, hoặc là không phải của anh ta, hoặc là cô đang mang thai giả để lừa tình.”
Khi tôi nói ra, hai kẻ đó nhìn nhau, không còn là tình nhân mà là hai kẻ thù không đội trời chung.
Minh gào lên: “Đồ đàn bà lăng loàn, mày dám cắm sừng tao!”
Còn Phương thì hét trả: “Anh là đồ khốn nạn, anh biết anh vô sinh mà vẫn để tôi mang tiếng chửa hoang. Anh định lợi dụng xong rồi giết tôi như giết con Lan đúng không?”
Thế là chúng lao vào nhau. Minh túm tóc Phương. Phương cào mặt Minh. Hai kẻ từng thề non hẹn biển, từng cùng nhau lên kế hoạch giết con tôi, giờ đây đang cắn xé nhau như hai con thú hoang ngay giữa phòng khách sang trọng, trên sóng livestream cho cả thiên hạ xem.
Tôi rót thêm một ly rượu vang, ngồi xuống ghế và nhìn. Tôi không thấy hả hê. Tôi chỉ thấy bi thương. Giá như họ dùng chút sức lực đó để yêu thương bé Pin thì đâu đến nông nỗi này.
Tôi ngồi đó bình thản như một pho tượng, mặc cho những mảnh vỡ thủy tinh bay tứ tung, mặc cho tiếng chửi rủa tục tĩu vang lên. Và rồi tiếng còi xe cảnh sát hú vang ngoài cổng hòa lẫn với tiếng xôn xao của đám đông họ hàng vừa đến nơi.
Cửa mở toang. Bố mẹ Minh, cô dì chú bác và cả những đối tác làm ăn quan trọng bước vào. Họ chết sững. Trước mắt họ không phải là bữa tiệc sang trọng mà là một bãi chiến trường. Minh đầu tóc rũ rượi, mặt đầy vết cào máu me. Phương áo quần xộc sệch, khóc lóc thảm thiết. Và tôi – con điên trong mắt họ – đang ngồi đó đầy uy nghi trong bộ váy đỏ rực, trên màn hình ti vi vẫn đang phát đi phát lại đoạn ghi âm.
Cái phao đó anh đã nới lỏng van.
Tất cả sự thật phơi bày trần trụi dưới ánh đèn.
Mẹ chồng tôi ngất xỉu tại chỗ. Bố chồng thì ôm ngực không thốt nên lời. Minh thấy cảnh sát, hắn định bỏ chạy ra cửa sau, nhưng tôi đã khóa chốt từ trước. Các chiến sĩ công an ập vào còng tay Minh và Phương.
Lúc bị lôi đi, Minh quay lại nhìn tôi. Ánh mắt hắn không còn sự hung hãn mà là sự van xin tuyệt vọng.
“Lan ơi, cứu anh, em bị điên mà. Em nói với họ em bị điên đi, tất cả là do em tưởng tượng thôi.”
Hắn vẫn cố bấu víu vào cái phao cứu sinh cuối cùng là bệnh án tâm thần của tôi.
Tôi bước đến gần, nhìn thẳng vào mặt hắn lần cuối. Tôi nói rành giọt từng chữ:
“Minh ạ. Tôi có thể điên vì mất con, nhưng tôi không bao giờ điên vì tình yêu dành cho một kẻ sát nhân. Ba năm qua anh ngủ có ngon không? Từ đêm nay anh sẽ không bao giờ ngủ được nữa đâu. Vì Pin sẽ về tìm anh trong những cơn ác mộng.”
Rồi tôi quay lưng đi.
Cánh cửa xe thùng đóng sầm lại, kết thúc ba năm địa ngục.
Khi chiếc xe cảnh sát đi khuất, để lại ngôi nhà trống hoác và những vị khách bàng hoàng, tôi nhìn quanh ngôi nhà, nơi từng là tổ ấm, rồi thành nhà tù và giờ là hiện trường vụ án. Tôi thấy trống rỗng.
Mục đích sống duy nhất của tôi trong ba năm qua là trả thù. Giờ xong rồi, tôi bỗng không biết mình phải sống tiếp vì cái gì.
Tôi ôm lấy con búp bê, người bạn chiến đấu duy nhất còn lại và bước ra khỏi nhà. Tôi đi bộ ra bờ hồ, nơi Pin đã mất. Đêm đó trăng sáng lắm. Mặt hồ yên ả như chưa từng nuốt chửng con trai tôi.
Tôi lấy bật lửa ra, châm lửa đốt con búp bê. Ngọn lửa bùng lên, cháy rực rỡ soi sáng cả một góc hồ. Tôi nhìn nó cháy, nước mắt lúc này mới thực sự tuôn rơi. Không phải nước mắt uất ức mà là nước mắt tiễn biệt.
Tôi ném con búp bê đang cháy xuống nước. Tôi hét lên với mặt hồ:
“Con ơi, mẹ đòi lại công bằng cho con rồi. Con siêu thoát đi, đừng vương vấn trần này nữa.”
Tiếng hét của tôi vang vọng vào màn đêm, xé toạc sự tĩnh lặng. Nhìn đốm lửa tắt dần dưới mặt nước đen ngòm, tôi cảm giác như tảng đá ngàn cân trên vai mình cũng trôi theo dòng nước.
Tôi quỳ sụp xuống, khóc như một đứa trẻ. Đó là lần đầu tiên sau ba năm tôi được khóc cho chính mình, khóc cho nỗi đau của một người mẹ mất con mà không cần phải diễn.
Công lý đã được thực thi. Minh và Phương phải trả giá bằng cả cuộc đời. Nhưng mẹ tôi không thể sống lại. Ngôi nhà giờ lạnh lẽo, nhưng ít nhất sự thật đã được phơi bày.
Tôi kể câu chuyện này để vong linh mẹ được an nghỉ, và để cảnh tỉnh: lòng tham và oán hận có thể hủy hoại cả hai gia đình. Ác giả ác báo, nhưng cái giá quá đắt.




