Hẹп Vợ Cũ Đếп Tòa Áп Để Lү Hȏп – Cả Tòa Áп Bàпg Hoàпg KҺι Bιết Cȏ Là Nữ Đạι Tá…………

Hẹп Vợ Cũ Đếп Tòa Áп Để Lү Hȏп – Cả Tòa Áп Bàпg Hoàпg KҺι Bιết Cȏ Là Nữ Đạι Tá…………
Đêm ấy, mưa Sài Gòn trút như trời đổ, nước lênh láng ngoài cửa sổ biệt thự rộng lớn. Tôi ngồi thu mình trên ghế sofa da lạnh ngắt, mâm cơm nguội ngắt trước mặt, bát canh sườn hầm hạt sen đóng lớp mỡ trắng đục. Đồng hồ điểm mười hai. Ngày kỷ niệm ba năm cưới, Hứa Viễn vẫn chưa về. Tôi siết chặt tay mình đến đau nhói, cố nuốt nỗi đắng cay đang trào lên cổ họng. Tiếng xe gầm rú ngoài cổng, đèn pha quét qua tường như lưỡi dao. Cánh cửa bật mở, anh ta bước vào, mùi rượu nồng nặc lẫn nước hoa phụ nữ xa lạ xộc thẳng vào mũi tôi. Không nhìn tôi, không nhìn mâm cơm ấm áp tôi chuẩn bị cả buổi chiều, anh ta ném mạnh một tập hồ sơ xanh xuống bàn trà ngay trước mặt tôi. Hai chữ “ly hôn” in đậm, sắc lạnh như dao cứa vào tim.
Tôi không ngẩng đầu lên ngay, nước mắt chực trào nhưng tôi kìm lại. Giọng mình vang lên bình thản, mệt mỏi: “Anh về rồi, ăn gì cho ấm bụng không?”
Hứa Viễn quay phắt lại, ánh mắt khinh miệt trần trụi. “Trình An, cô diễn vai vợ hiền đủ chưa? Ba năm nay cô lặp đi lặp lại câu đó như cái máy. Tôi ngấy rồi. Ký đi. Biệt thự này cho cô, cộng năm tỷ. Đủ để cô sống cả đời mà không phải làm gì.”
Tôi nhìn anh ta, trái tim thắt lại đau đớn, ký ức ba năm ùa về như sóng dữ. Những đêm anh về khuya, tôi vẫn chờ; những lần anh mắng tôi “nội trợ vô dụng” trước mặt đối tác, tôi nuốt nước mắt vào trong. “Lý do là gì? Vì cô gái tên Lâm Uyển đó sao?”
Anh ta cười khẩy, giọng tàn nhẫn: “Cô không xứng nhắc tên cô ấy. Uyển là thạc sĩ kinh tế, thông minh, đẳng cấp. Còn cô? Chỉ là bảo mẫu cao cấp trong nhà này. Mỗi lần dẫn cô ra xã giao, tôi xấu hổ lắm. Đối tác hỏi vợ Hứa tổng làm gì, tôi chỉ biết nói hai chữ ‘nội trợ’.”
Lời anh ta như dao cắt, tôi cảm nhận cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nhưng tôi không run. Tôi cầm bút ký, nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát. Không đọc điều khoản, không tranh cãi. Anh ta sững sờ, mắt trợn tròn. Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng: “Nhưng tôi có một yêu cầu. Sáng ngày kia chín giờ, tại tòa án, anh và cả gia đình anh, bao gồm Lâm Uyển, phải có mặt đầy đủ. Tôi muốn kết thúc mọi thứ công khai.”
Hứa Viễn cười lớn, quay lưng lên lầu: “Được, nếu cô muốn tự làm nhục thì tôi chiều.”
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm. Tôi ngồi đó một mình, tay lần vào túi lấy chiếc điện thoại đen đặc chủng. Bấm dãy số mật mã. Đầu dây bên kia bắt máy ngay: “Thưa đại tá, xin nghe lệnh.”
Tôi nhìn mưa ngoài cửa sổ đập mạnh vào kính, khẽ nhếch môi: “Chiến dịch Lồng Chim kết thúc. Sáng ngày kia, điều động đội đặc nhiệm số một đến tòa án. Tôi muốn về nhà.”
Lúc đó tôi không hề biết rằng… không, lúc đó anh ta vẫn nghĩ tôi chỉ là người vợ ăn bám, yếu đuối. Nhưng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hai ngày sau, tôi vẫn mặc áo sơ mi trắng giản dị, xách chiếc vali vải dù cũ kỹ bước ra khỏi biệt thự. Anh ta cười khẩy khi thấy tôi: “Chỉ có thế này thôi à? Rời khỏi tôi, cô quay về máng lợn của kỹ của mình đi.”
Tôi không đáp, chỉ nhìn anh ta lần cuối bằng ánh mắt thương hại xen lẫn nỗi đau thắt tim. “Tiền của anh, tôi một xu cũng không nhận. Sợ bẩn tay.”
Xe taxi cũ kỹ đưa tôi đến tòa án. Gia đình anh ta đã có mặt đông đủ, Lâm Uyển nép sát vào anh ta, bà Hứa phe phẩy quạt, Hứa Giai cười khúc khích: “Nhìn chị dâu cũ kìa, đi taxi đến tòa, thảm hại quá.” Tiếng cười của họ như kim châm vào tim tôi, ký ức những bữa cơm bị chê bai, những lần bị mắng trước mặt người nhà ùa về khiến nước mắt tôi chực trào.
Tôi ngồi một góc, im lặng. Họ không biết rằng cách đó hai mươi mét, chiếc SUV đen bọc thép đang bám theo, bên trong là những người đồng đội tôi tin tưởng nhất.
Vào phòng xử án, không khí ngột ngạt, mùi giấy tờ và mồ hôi hoảng loạn hòa quyện. Hứa Viễn ký đơn nhanh chóng, đẩy tờ giấy sang tôi: “Ký đi, năm tỷ là của cô.”
Tôi cầm bút, ngòi bút chạm giấy… thì mặt đất rung nhẹ. Tiếng động cơ gầm rú. Rồi tiếng còi hú đặc chủng xé toạt bầu trời.
Cánh cửa phòng xử án bị đạp tung. Hàng chục lính đặc nhiệm trang bị đầy đủ tràn vào, súng chĩa lên trần. Toàn bộ căn phòng đông cứng. Hứa Viễn mặt cắt không còn máu, Lâm Uyển run rẩy nép vào ghế, bà Hứa quạt rơi xuống đất.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Nhưng tôi vẫn ngồi yên, lưng thẳng tắp. Những người lính tách hai bên, tạo lối đi. Thiếu tướng Trần Hùng bước vào, quân phục lấp lánh huy chương, đứng nghiêm trước mặt tôi: “Báo cáo đại tá Trình An. Chiến dịch Lồng Chim kết thúc thắng lợi. Tổ quốc ghi công sự hy sinh thầm lặng của đồng chí trong ba năm qua. Thay mặt bộ tư lệnh, mời đại tá trở về đơn vị.”
Tiếng hô “Chào thủ trưởng!” vang dội khắp phòng xử án.
Hứa Viễn ngã quỵ xuống ghế, giọng run rẩy: “Đại tá… Trình An?”
Tôi đứng dậy, cởi áo sơ mi ngoài một cách chậm rãi, khoác bộ quân phục đại tá tình báo. Mũ kê pi đội lên đầu, quân hàm bốn sao lấp lánh dưới ánh đèn. Tôi không còn là bà nội trợ lôi thôi nữa. Tôi là đại tá Trình An, bông hồng thép của cục an ninh quốc gia. Nước mắt tôi lăn dài trên má, không phải vì đau khổ, mà vì ba năm kìm nén, ba năm nuốt nước mắt giờ终于 được giải thoát.
Trung tá Nguyễn bước lên, mở tập hồ sơ dày cộm: “Trước khi tòa án quân sự thụ lý, xin làm rõ. Đại tá Trình An không chỉ là sĩ quan cấp cao, còn là người thừa kế dòng họ Trình, sở hữu tài sản gấp trăm lần tập đoàn Hứa Thị. Ba năm qua, anh Hứa Viễn nghĩ mình là thiên tài kinh doanh? Sai hoàn toàn. Tất cả hợp đồng tỷ đô, khoản vay ưu đãi, những rắc rối pháp lý được gỡ… đều do đại tá âm thầm xử lý từ phía sau. Anh gọi cô ấy ăn bám, thực ra anh mới là kẻ ký sinh trên chính sự hy sinh của vợ mình.”
Bà Hứa quỳ sụp xuống chân tôi, khóc lóc thảm thiết, giọng run rẩy: “An ơi, mẹ sai rồi… Mẹ không biết con…”
Tôi lùi lại một bước, giọng lạnh nhưng đầy xót xa: “Bà Hứa, xin tự trọng. Hai chữ ‘con dâu’ tôi không dám nhận nữa. Ba năm tôi gọi bà là mẹ, nhưng bà chưa từng một lần coi tôi là con.”
Rồi tôi quay sang Lâm Uyển. Trung tá Nguyễn lật trang hồ sơ mới: “Nguyễn Thị Lang, bí danh Hồ Ly Đen, gián điệp kinh tế của tổ chức Shadô. Cô ta tiếp cận Hứa Viễn để đánh cắp thiết kế chip bán dẫn quốc phòng.”
Lâm Uyển giãy dụa khi bị còng tay, mặt méo xệch: “Mày lừa tao!”
Tôi nhìn cô ta, nụ cười lạnh lẽo nhưng trong lòng là nỗi buồn man mác: “Tôi biết thân phận cô từ ngày đầu. Nhưng tôi để anh ta chìm đắm, để anh ta tự tay đưa dữ liệu giả cho cô. Virus quân sự đã phá hủy hệ thống Shadô. Cô không những không lấy được gì, còn trở thành tội đồ của tổ chức.”
Hứa Viễn ôm ngực, ngã vật ra sàn, nước mắt giàn giụa: “Không thể nào… An, anh sai rồi… Tha cho anh…” Tiếng anh ta khẩn cầu khiến tim tôi nhói đau, ký ức những ngày yêu nhau ùa về, nhưng tôi biết mình không thể mềm lòng.
Tôi cúi xuống nhìn hắn, ánh mắt không còn tình cảm: “Hứa Viễn, anh lựa chọn phản bội. Anh rước rắn độc về nhà. Tôi chỉ thay anh đóng cửa bắt quỷ. Ba năm tôi nhẫn nhục, mang tiếng vợ hèn, bị khinh thường, bị xô đẩy… không phải vì yếu đuối, mà vì nhiệm vụ tổ quốc giao phó. Giờ nhiệm vụ xong, tôi về nhà.”
Tiếng còng số tám bập vào tay hắn vang lên khô khốc. Hắn bị lôi đi, ngoái đầu nhìn tôi lần cuối, nước mắt giàn giụa, miệng lắp bắp van xin.
Tôi đứng giữa phòng xử án tan hoang, chỉnh lại vạt áo quân phục. Bà Hứa và Hứa Giai co ro, không dám ngẩng đầu. Không khí nặng nề như có ngàn tảng đá đè lên ngực mọi người.
Tôi bước ra, tiếng giày quân đội nện sàn đều đặn, mạnh mẽ. Trực thăng chờ trên sân thượng. Gió lộng thổi tung vạt áo. Thiếu tướng Trần Hùng mỉm cười: “Chào mừng trở lại, đồng chí.”
Tôi bước lên, ngồi bên cửa sổ. Thành phố Sài Gòn bé dần dưới chân. Căn biệt thự ven hồ Thảo Điền giờ chỉ là một chấm nhỏ. Tôi tháo chiếc nhẫn cưới còn sót lại trong túi, mân mê lần cuối rồi cất vào hộp. Không vứt đi. Tôi giữ nó để nhắc mình: đừng bao giờ đánh mất bản thân vì một người đàn ông không xứng đáng. Nước mắt tôi lại rơi, vị mặn lan trên môi.
Trực thăng bay vút lên cao, xuyên mây. Bầu trời xanh ngắt, gió lồng lộng. Lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Không oán hận, không tiếc nuối. Chỉ còn lại sự thanh thản sau ba năm hy sinh thầm lặng.
Sáu tháng sau, tôi ngồi trên ban công tòa nhà hội nghị, ly rượu vang đỏ trong tay. Bản tin thời sự chiếu cảnh tôi nhận huân chương. Hứa Viễn lúc này chắc đang co ro trong trại giam, nhìn tôi trên tivi mà nước mắt giàn giụa. Tôi không hả hê. Chỉ thấy buồn cho kiếp người.
Thiếu tướng Trần Hùng cụng ly: “Cô đã buông bỏ được chưa?”
Tôi nhìn bầu trời đêm lấp lánh sao: “Quá khứ là hành trang, không phải gánh nặng. Tôi đã để lại hết sau cánh cổng tòa án hôm ấy.”
Tôi uống cạn ly rượu, bước vào hội trường nơi đồng đội đang chờ. Bóng tối đã lùi xa. Tôi là đại tá Trình An, không còn là người vợ bị ruồng bỏ. Tôi là người làm chủ vận mệnh mình.
Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây, nhưng nỗi day dứt thì không. Đôi khi, người ta mất đi thứ quý giá nhất chỉ vì một khoảnh khắc mù quáng. Hứa Viễn đã mất tôi, mất sự nghiệp, mất tự do. Còn tôi… tôi tìm lại được chính mình. Nhưng sâu thẳm trong tim, tôi vẫn thấy tiếc. Tiếc cho ba năm thanh xuân đã hy sinh, tiếc cho một cuộc hôn nhân lẽ ra không cần phải kết thúc bằng cách này.
Đời người ngắn lắm. Đừng bao giờ khinh thường người ở bên mình. Vì bạn sẽ không bao giờ biết, cho đến khi quá muộn.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!