Lúc 5 Tuổι, Tȏι Ngàү Ngàү CҺạү TҺeo AпҺ Hàпg Xóm Gọι \’Ôпg Xã\’. 17 Năm Sau Đι PҺỏпg Vấп Xιп Vιệc…

Lúc 5 Tuổι, Tȏι Ngàү Ngàү CҺạү TҺeo AпҺ Hàпg Xóm Gọι “‘Ôпg Xã” . 17 Năm Sau Đι PҺỏпg Vấп Xιп Vιệc…
Tôi đứng chết trân giữa phòng họp tầng 38, mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng. Bà Yến – trưởng phòng nhân sự – đập mạnh cây bút xuống bàn, giọng the thé vang vọng: “Cô Nguyễn Hoàng Linh, cô dám mang bằng giả đến lừa đảo tập đoàn Phong sao? Bảo vệ đâu, lôi cổ cô ta ra ngoài ngay!”
Những ánh mắt từ đám ứng viên xung quanh đổ dồn vào tôi, vừa tò mò vừa khinh miệt. Tôi siết chặt tập hồ sơ trong tay đến trắng khớp ngón, cố gắng giữ giọng không run: “Chị Yến, em tốt nghiệp thủ khoa Đại học Kinh tế Quốc dân, em có đầy đủ giấy tờ công chứng…” Nhưng bà ta chỉ cười khẩy, hất hàm: “Bằng giả bây giờ làm như in. Cô mặc bộ đồ rẻ tiền này mà dám mơ vào đây à?”
Cả phòng xì xầm. Máu tôi sôi lên. Sáng nay tôi vừa bị Tuấn – gã người yêu cũ tệ bạc – chặn xe mỉa mai ngoài đường, bảo tôi chỉ xứng làm lễ tân lương năm triệu. Giờ lại bị vu khống ngay giữa buổi phỏng vấn mơ ước. Tôi nghĩ mình đã chạm đáy. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Tôi là Nguyễn Hoàng Linh, con gái tỉnh lẻ, ba mẹ làm ruộng, lên Hà Nội học đại học bằng học bổng và tiền chạy bàn. Bốn năm cắm cúi sách vở, làm thêm đủ nghề, tốt nghiệp xuất sắc. Thế mà xin việc liên tục bị từ chối vì “không có kinh nghiệm, không có quan hệ”. Sáng hôm ấy, nắng tháng sáu Hà Nội như thiêu đốt, tôi vừa quệt mồ hôi thì Tuấn xuất hiện trên xe sang, cô bồ trẻ khoác vai hắn cười khẩy. Hắn ném danh thiếp: “Lễ tân đi, lương năm triệu, đủ tiền trọ.” Tôi gạt phăng, giẫm nát tấm danh thiếp, lòng tự nhủ thà rửa bát chứ không hạ mình.
Chiều đó, email mời phỏng vấn tập đoàn Phong đến. Tôi mừng đến run tay. Sáng hôm sau, tôi ủi lại bộ đồ công sở duy nhất, búi tóc gọn gàng, bước vào tòa tháp kính 50 tầng. Không khí sang trọng khiến tôi lạc lõng giữa đám ứng viên mặc đồ hiệu, xách túi xịn. Vòng phỏng vấn tập thể bắt đầu. Tôi vừa giới thiệu bản thân thì bà Yến cắt ngang, ném hồ sơ xuống bàn: “Cô không nằm trong danh sách năm hồ sơ xuất sắc. Bằng giả!”
Tôi đòi kiểm tra online, nhưng mạng đột ngột mất kết nối. Bà Yến cười đắc ý: “Ông trời cũng không giúp cô che giấu!” Bà ta gọi bảo vệ. Tôi cúi nhặt hồ sơ, lòng tuyệt vọng. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bị đẩy mạnh, tiếng đập vang khô khốc.
Một người đàn ông cao lớn mặc vest xanh thẫm bước vào. Không khí đóng băng. Bà Yến lập tức nịnh nọt: “Chào chủ tịch Phong!” Anh ta lướt mắt qua mọi người, rồi dừng lại ở tôi. Đôi mắt sâu thẳm ấy… quen đến mức da tôi nổi gai ốc. Anh bước tới, giọng trầm ấm nhưng uy lực: “Đưa hồ sơ cô ấy cho tôi.”
Anh lật trang đầu, đọc khẽ: “Nguyễn Hoàng Linh… ngõ Quan Thổ…” Rồi anh khép hồ sơ lại, bước sát đến trước mặt tôi. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng thoang thoảng. Anh cúi xuống, ghé sát tai tôi, đủ để cả phòng nghe rõ từng chữ: “Vợ ơi, em còn nhớ anh không?”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Cả phòng họp như bị đóng băng. Bà Yến tái mét, chân run lẩy bẩy. Đám ứng viên há hốc mồm. Tôi đứng chết lặng, tim đập thình thịch. Cậu bé Phong ngày xưa – thằng bé mười tuổi gầy gò hay cõng tôi qua vũng nước sau cơn mưa, để tôi ôm cổ bi bô gọi “chồng ơi” – giờ lại là tổng giám đốc tập đoàn Phong hùng mạnh nhất Hà Nội.
Anh vò nhẹ tóc tôi như ngày xưa, rồi quay sang bà Yến, giọng lạnh tanh: “Cô Linh là thanh mai trúc mã của tôi. Bằng cấp của cô ấy là thật. Còn chuyện mạng mất đúng lúc… cậu Long, kiểm tra đi.” Nhân viên kỹ thuật bước vào, báo cáo phích cắm bộ phát sóng bị rút thủ công. Bà Yến lắp bắp biện minh, mặt cắt không còn máu. Phong hất cằm: “Sa thải ngay. Bảo vệ đưa ra ngoài.”
Rồi Tuấn – gã phó giám đốc, cũng là anh họ xa của Phong – xông vào, hùng hổ chỉ tay vào tôi: “Anh họ, cô ta là người yêu cũ của em, bảo thủ lắm!” Phong siết chặt cổ tay Tuấn, hất mạnh: “Cô Linh là bạn tôi. Cậu không có tư cách gì để xúc phạm. Dự án của cậu đình chỉ, thu hồi quyền hạn. Đưa ra ngoài.” Tuấn bị lôi đi, kêu la van xin vô ích.
Tôi vẫn chưa hoàn hồn. Phong nhìn tôi, mắt dịu dàng: “Em làm tốt lắm. Bây giờ, chứng minh năng lực đi.” Anh ném cho tôi hồ sơ dự án Bắc Hà 1500 tỷ, yêu cầu 10 phút đưa phương án. Tôi hít sâu, lật trang giấy, trình bày ý tưởng siêu thị sách kết hợp văn hóa, ẩm thực đường phố. Cả phòng im bặt rồi vỗ tay. Sếp Hùng – giám đốc tiếp thị – khen ngợi. Phong tuyên bố: “Nguyễn Hoàng Linh, từ mai nhận việc chính thức, hưởng 100% lương chuyên viên.”
Những ngày sau, tôi lao vào công việc như điên. Dự án chuỗi cà phê bình dân bị giao cho tôi – “xương sầu” nhất phòng. Tôi rong ruổi khảo sát chợ, tập thể, ngồi uống trà đá với bác xe ôm, chị tiểu thương. Ý tưởng “cà phê khu dân cư – tình làng nghĩa xóm” ra đời. Trình bày xong, sếp Hùng duyệt ngay, thưởng nóng. Tôi thở phào. Nhưng lúc đó tôi vẫn không biết, thành công quá nhanh lại là ngòi nổ cho cơn bão mới.
Bà Yến dù bị sa thải vẫn thủ dai. Bà ta tung tin tôi ăn cắp ý tưởng, ném hồ sơ dự án cà phê của tôi lên bàn, vu khống tôi sao chép từ đối thủ Hưng Mộc và khống ngân sách. Cả tầng 36 xôn xao. Tôi bình tĩnh đối chất. Phong và sếp Hùng xuất hiện đúng lúc. Anh mở máy tính tôi, chỉ vào file đồ án sinh viên ba năm trước: “Đây là ý tưởng gốc của cô Linh. Công ty Hưng Mộc mới ăn cắp.” Bà Yến trắng mặt, bị sa thải lần hai trước mặt mọi người.
Rồi Tuyết – tiểu thư tập đoàn xây dựng Thủ Đô, tự xưng vị hôn thê của Phong – xông vào sảnh, chỉ tay vào mặt tôi: “Kẻ thứ ba! Cô nghĩ cô cướp được anh Phong à?” Cô ta vung tay tát tôi. Phong xuất hiện, chặn lại, lạnh lùng: “Cô không phải vị hôn thê của tôi. Cuộc hôn nhân kia chỉ là trò người lớn. Còn cậu Tuấn, dẫn đường cho cô ta, cũng vào danh sách đen.” Hai người bị lôi ra ngoài, Tuyết gào thét đe dọa.
Tôi tưởng yên. Nhưng dự án công viên văn hóa 1000 tỷ thành phố giao cho tôi. Tôi thức trắng hai tuần viết đề án bảo tồn làng nghề. Ba ngày trước nộp, ban quản lý gọi: “Bản đề án của cô trùng 80% với công ty Văn hóa Tuyết nộp trước!” Tôi sụp đổ. Phong bình tĩnh: “Máy tính em bị hack. Chúng ta bị đánh cắp.” Bằng chứng chỉ ra Tuyết thuê hacker. Phong đưa tôi 48 giờ viết lại hoàn toàn mới.
Tôi khóa mình trong phòng họp, uống cà phê đen, gõ phím đến sưng ngón tay. Ý tưởng mới: bảo tàng tương tác 3D, du khách “xuyên thời gian” qua kính VR, kết hợp ẩm thực đêm. Nộp đúng hạn. Buổi đấu thầu, Tuyết trình bày ý tưởng ăn cắp cũ kỹ. Tôi lên bục, màn hình chiếu rồng thời Lý bay lượn 3D. Cả hội trường ồ lên. Đề án của tôi thắng tuyệt đối. Công ty Tuyết bị tước phép, Tuấn và Tuyết bị bắt vì nhiều tội.
Tối đó, Phong dẫn tôi đến nhà hàng Mây Ngàn. Bữa ăn lãng mạn bị Tuyết và Tuấn xông vào phá. Phong bình thản bật ghi âm, bằng chứng, rồi gọi cảnh sát. Hai kẻ bị dẫn đi trong tiếng van xin. Trên xe về, mưa tầm tã, Phong tấp vào lề, nắm tay tôi: “Linh, em sợ khoảng cách địa vị đúng không? Anh cũng từng nghèo. Mẹ anh rửa bát nuôi anh. Động lực của anh suốt 17 năm là cô bé năm tuổi gọi anh ‘chồng ơi’.” Anh đưa ra chiếc nhẫn bạc cũ kỹ mua năm 10 tuổi. “Anh giữ nó 17 năm. Làm vợ anh nhé?”
Tôi khóc, gật đầu, ôm chặt anh. Sáu tháng sau, dự án công viên khởi công, tôi được thăng phó giám đốc tiếp thị. Buổi tối, Phong đưa tôi về ngôi nhà nhỏ ven hồ. Chúng tôi ngồi ngoài hiên, anh đeo nhẫn bạc vào tay tôi. Ánh trăng chiếu xuống, tôi tựa vào ngực anh, nước mắt lăn dài.
Không phải mọi thứ đều hoàn hảo. Tôi vẫn nhớ những ngày bị dồn vào chân tường, những ánh mắt khinh miệt, những đêm thức trắng viết lại đề án. Có lúc tôi nghĩ mình sẽ gục ngã. Nhưng chính những hiểu lầm, những cú đâm sau lưng ấy đã giúp tôi nhận ra: Phong không chỉ là tổng giám đốc, anh là cậu bé ngày xưa, là chỗ dựa vững chắc nhất. Còn tôi, từ cô gái nghèo không quan hệ, đã dùng chính đôi tay mình nắm lấy cơ hội.
Gió đêm se lạnh thổi qua vườn hoa cẩm tú cầu. Tôi siết chặt tay anh, thì thầm: “Em nhớ chứ… chồng ơi.” Anh cười, hôn lên tóc tôi. Cuộc đời vẫn còn nhiều chông gai, nhưng lúc này, trong vòng tay anh, tôi biết mình đã về nhà.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!