Trở vḕ mộ vợ sau 10 пăm, tȏι cҺết lặпg trước Һaι ƌứa trẻ kҺóc gọι mẹ…..

Trở vḕ mộ vợ sau 10 пăm, tȏι cҺết lặпg trước Һaι ƌứa trẻ kҺóc gọι mẹ…..
Tôi ngồi trong chiếc xe sang màu đen, lòng nặng như chì. Con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt sau mười năm xa cách. Bụi đỏ bay mù mịt phía sau, những cánh đồng lúa xanh mướt, hàng tre rủ bóng, con sông nhỏ uốn lượn – tất cả vẫn y nguyên như ngày tôi rời đi. Nhưng tôi thì đã thay đổi hoàn toàn. Lê Minh Quân, tỷ phú lạnh lùng của giới kinh doanh, người chưa từng quay đầu nhìn lại quá khứ, hôm nay trở về chỉ vì một ngày giỗ. Ngày giỗ của Nguyễn Thảo Vi – người vợ tôi yêu hơn cả sinh mạng, người đã ra đi mười năm trước trong một biến cố mà tôi chưa bao giờ thực sự hiểu rõ.
Xe dừng lại trước nghĩa trang cũ kỹ. “Dừng ở đây,” tôi nói khàn khàn với tài xế. Bước chân tôi nặng trịch trên con đường đất đỏ, bộ vest đắt tiền như lạc lõng giữa không gian hoang vắng. Tôi tháo kính râm, hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén nỗi đau đang dâng trào trong lồng ngực. Mười năm. Mười năm tôi chôn vùi ký ức về Thảo Vi, về những ngày tháng nghèo khó nhưng hạnh phúc ở làng quê này. Giờ đây, tôi chỉ muốn đến trước mộ cô, thắp nén nhang, nói một lời xin lỗi muộn màng mà tim tôi đau nhói mỗi khi nghĩ tới.
Tôi đi qua những ngôi mộ cỏ mọc um tùm, gió chiều se lạnh thổi qua da thịt. Rồi tôi khựng lại. Tiếng khóc vang lên – tiếng khóc nghẹn ngào, yếu ớt nhưng xé lòng đến lạ. Hai đứa trẻ, một trai một gái chừng sáu bảy tuổi, quần áo rách rưới, thân hình gầy guộc, đang ôm chặt bia mộ mà khóc nức nở. “Mẹ ơi… con đói lắm… mẹ dậy đi mẹ…” Giọng đứa bé gái run rẩy, nước mắt giàn giụa rơi xuống tấm bia đá lạnh lẽo. Đứa bé trai bên cạnh bám chặt vào bia mộ, giọng lạc đi vì tuyệt vọng: “Người ta không cho tụi con ăn… tụi con bị đuổi… mẹ ơi…”
Tôi đứng chết lặng. Trái tim như bị ai bóp nghẹt. Một cảm giác quen thuộc, đau đớn lạ lùng dâng lên khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi bước lại gần, giọng khàn đặc: “Các con… các con là ai?” Hai đứa trẻ giật mình quay lại, ánh mắt sợ hãi như những con thú nhỏ bị xua đuổi hoài. Đứa bé trai kéo em gái ra sau lưng, giọng nhỏ xíu: “Chú đừng đuổi tụi con… tụi con chỉ đến thăm mẹ thôi…”
Thăm mẹ. Tôi nhìn bia mộ – tên Nguyễn Thảo Vi vẫn khắc rõ ràng. Không sai. “Mẹ các con… là cô ấy sao?” Đứa bé gái gật đầu, nước mắt vẫn rơi không ngừng: “Dạ… mẹ Vi ạ…” Thế giới xung quanh tôi như sụp đổ. Thảo Vi chết mười năm trước. Hai đứa trẻ này khoảng bảy tuổi. Nghĩa là… trong ba năm cô ấy biến mất khỏi cuộc đời tôi, cô ấy đã… Tôi quỳ xuống đất lạnh, giọng run rẩy: “Các con bao nhiêu tuổi rồi?” Đứa bé trai đáp: “Dạ, tụi con bảy tuổi.” Chân tôi mềm nhũn, đầu óc quay cuồng. “Cha của các con là ai?” Hai đứa im lặng. Đứa bé gái cúi đầu: “Mẹ không cho tụi con nhắc đến… chỉ nói nếu có ngày gặp được, người đó sẽ nhận ra tụi con.”
Tôi nhìn kỹ hai đứa trẻ. Đôi mắt, sóng mũi, gương mặt – tất cả đều giống tôi đến nao lòng. Chúng mang họ Lê Minh. Lê Minh Khang và Lê Minh An. Không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng sự thật phía sau còn kinh khủng hơn gấp bội. Tôi ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng, nước mắt lần đầu tiên sau mười năm tuôn rơi nóng hổi. “Cha xin lỗi… cha xin lỗi các con…” Chúng ngơ ngác, chưa hiểu hết, nhưng vòng tay ấm áp của tôi khiến chúng khóc to hơn, nước mắt thấm ướt vai áo tôi.
Tôi dẫn hai đứa về căn chòi cũ cuối làng – nơi chúng nói mẹ từng sống. Căn chòi xiêu vẹo, mái lá rách nát, bên trong chỉ có tấm chiếu mục nát và vài cái bát sứt mẻ. “Đây là nhà tụi con,” Minh An nói ngây thơ. Tim tôi thắt lại đau đớn. Chúng kể, mẹ bệnh rồi mất, không ai giúp, phải đi xin ăn mỗi ngày. Trong khi tôi ở thành phố lớn, sống trong nhung lụa, máu mủ của tôi lại chịu đói rét, ôm mộ mẹ khóc mỗi chiều. Tôi siết chặt tay chúng, giọng nghẹn ngào: “Từ giờ các con không phải sống như vậy nữa.”
Đúng lúc đó, một giọng già nua vang lên sau lưng: “Mày… mày về làm gì?” Bà Hạnh – mẹ tôi – đứng đó, mái tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hoảng hốt. Hai đứa trẻ lập tức lùi lại, sợ hãi. Tôi quay phắt lại, giọng lạnh tanh: “Mẹ, con muốn hỏi một chuyện. Thảo Vi từng sống ở đây đúng không? Và hai đứa trẻ này…” Bà Hạnh quay mặt đi, giọng run run: “Tao không biết… không liên quan đến tao.” Tôi bước tới gần, đặt tay lên vai hai đứa: “Mẹ nhìn kỹ đi. Chúng mang họ Lê Minh. Mẹ nghĩ trùng hợp sao?”
Bà Hạnh im lặng nặng nề. Gió thổi mạnh, mái chòi kêu ken két. Tôi gằn giọng: “Ngày đó chuyện gì đã xảy ra với Thảo Vi?” Bà Hạnh nhắm mắt, nước mắt lăn dài trên má: “Tao chỉ muốn tốt cho mày… Con nhỏ đó không xứng với mày lúc đó đang trên đà thành công.” Tôi cười khô khốc, tim đau nhói: “Vậy mẹ đã làm gì?” Bà run rẩy: “Tao đuổi nó đi… nói nếu nó ở lại, tao sẽ khiến mày mất hết sự nghiệp.” Tôi lùi lại một bước, tim đập thình thịch. “Và cô ấy đã đi…” Bà Hạnh tiếp tục, giọng nghẹn: “Nó quỳ xin tao đừng phá mày… rồi tao phát hiện nó có thai…” Không gian đông đặc. Hai đứa trẻ nắm tay nhau chặt hơn.
“Vậy mẹ đã làm gì tiếp theo?” Tôi thì thầm, giọng gần như vỡ ra. Bà Hạnh cúi đầu: “Tao đưa tiền bảo nó đi xa… nhưng nó không nhận. Nó chỉ muốn mày yên ổn. Sau đó… tao cho người theo dõi…” Máu tôi như đông lại. “Mẹ đã làm gì?” Bà lắp bắp: “Một hôm tao nhận tin nó bị tai nạn… trên đường rời thành phố. Tao nói dối mày là nó chết vì bệnh. Tao… tao đã bảo người của tao đưa nó vào phòng khám nhỏ rồi bỏ mặc…” Tôi đứng chết lặng, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. “Mẹ bỏ mặc cô ấy khi đang mang thai con của con?” Bà Hạnh hét lên biện minh: “Tao không biết nó sẽ ra sao! Tao chỉ nghĩ nó sẽ biến mất!” Nhưng tôi biết, sự thật chưa dừng lại. Có những thứ mẹ tôi giấu, những bí mật đen tối hơn cả việc đuổi vợ tôi đi. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng – có một lớp sương mù đang che đậy tất cả……………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Tôi quay mặt đi, không muốn hai đứa trẻ thấy nước mắt của mình. Nhưng cơn giận và đau đớn đang dâng trào như sóng dữ. Tôi ôm chặt Minh Khang và Minh An, thì thầm: “Cha sẽ không để các con chịu khổ nữa.” Chúng nhìn tôi, đôi mắt ngơ ngác: “Cha thật không ạ?” Tôi gật đầu, siết chặt vòng tay. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi cảm nhận được hơi ấm gia đình – thứ mà tiền bạc không mua được. Nhưng sâu thẳm, tôi biết hành trình này mới chỉ bắt đầu. Tôi dẫn hai đứa rời khỏi làng, lên xe sang, về thành phố. Chúng ngạc nhiên trước mọi thứ: biệt thự rộng lớn, giường êm ái, bữa cơm no nê. Minh An chạm tay vào gối mềm, giọng run run: “Cha, tụi con ngủ thật được không?” Tôi vuốt tóc chúng, nước mắt lăn dài: “Ừ, từ giờ đây là nhà của các con.”
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi gọi trợ lý: “Điều tra lại tất cả. Về tai nạn của Thảo Vi, ba năm cô ấy biến mất, và những người liên quan.” Sáng hôm sau, trợ lý mang hồ sơ đến. “Có điểm bất thường. Tai nạn không được ghi nhận chính thức. Phòng khám nhỏ đã đóng cửa. Bác sĩ Trần Đức Hải – người phụ trách – rời đi ngay sau đó.” Tôi siết chặt tay đến trắng bệch: “Tiếp tục.” Ông ta kể thêm: Thảo Vi bị theo dõi, không được điều trị đúng cách, sức khỏe suy kiệt sau khi sinh. Tôi đập bàn, tiếng vang vọng trong phòng: “Ai đứng sau?” Trợ lý ngập ngừng: “Chúng tôi đang truy tìm… nhưng có vẻ không đơn giản.”
Rồi người đàn ông lạ xuất hiện. Ông ta từng làm ở phòng khám, gương mặt gầy guộc, ánh mắt lo lắng. Trong phòng khách, ông ta kể với giọng run run: “Cô Thảo Vi được đưa vào trong tình trạng nặng. Cô ấy khăng khăng giữ thai dù bác sĩ khuyên bỏ. Cô nói đứa bé là tất cả của cô. Sau đó có người quyền lực đến gặp riêng bác sĩ Hải. Mọi thứ thay đổi. Cô ấy không được chuyển viện, bị cho thuốc lạ. Tôi nghe bác sĩ nói: ‘Không thể để cô ta quay lại’.” Tim tôi thắt lại đau đớn. Quay lại với ai? Với tôi? Ông ta đưa ra chiếc hộp cũ kỹ: “Của cô Thảo Vi. Trước khi mất, cô nhờ tôi nếu gặp được cậu thì đưa lại.”
Tôi mở hộp, tay run run. Bên trong là chiếc dây chuyền quen thuộc và mảnh giấy với nét chữ run rẩy của Thảo Vi: “Minh Quân, nếu anh đọc được những dòng này, có lẽ em không còn nữa. Em xin lỗi vì rời xa anh mà không nói lời nào. Em không có lựa chọn. Có những người không muốn chúng ta ở bên nhau, em sợ anh gặp nguy hiểm. Hai đứa trẻ là điều duy nhất em giữ lại từ tình yêu của chúng ta. Nếu anh tìm thấy chúng, xin anh yêu thương chúng thay em. Đừng tìm em nữa. Vì có những sự thật sẽ khiến anh đau hơn cả mất em.”
Nước mắt tôi rơi lã chã, vị mặn đắng lan trong miệng. Thảo Vi đã biết hết. Cô chọn biến mất để bảo vệ tôi, một mình chịu đựng tai nạn, sinh con, nuôi con, rồi ra đi trong cô đơn. Tôi siết chặt dây chuyền đến đau nhói. Trợ lý báo tin bác sĩ Hải đã chết – đột quỵ, nhưng có dấu hiệu bị can thiệp. Mọi dấu vết đang bị xóa. Tôi hiểu rồi. Có thế lực nào đó đứng sau, lớn hơn cả mẹ tôi. Mẹ tôi chỉ là con tốt thí, bị lợi dụng để đuổi Thảo Vi. Nhưng Thảo Vi đã hy sinh tất cả để tôi không lao vào nguy hiểm.
Tôi ra lệnh: “Dừng việc điều tra.” Trợ lý ngạc nhiên, nhưng tôi kiên quyết. Không phải vì sợ. Vì tôi tôn trọng lựa chọn của Thảo Vi. Cô đã ra đi để bảo vệ tôi và các con. Tôi không thể làm trái ý cô.
Thời gian trôi qua. Biệt thự không còn lạnh lẽo. Tiếng cười của Minh Khang và Minh An vang vọng mỗi ngày. Chúng ăn no, mặc đẹp, đi học, gọi tôi bằng “cha” mỗi sáng với giọng trong trẻo. Nhưng trong lòng tôi luôn có khoảng trống không gì lấp đầy. Buổi sáng yên bình, ba cha con trở về nghĩa trang. Tôi đặt bó hoa tươi trước mộ Thảo Vi. Minh An nói nhỏ: “Mẹ ơi, con với anh giờ không đói nữa đâu.” Minh Khang thêm: “Con có cha rồi mẹ.” Tôi cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Anh không tìm nữa đâu Vi. Anh hứa sẽ sống tốt, chăm sóc con chúng ta thay em.” Gió nhẹ thổi qua như lời đáp dịu dàng.
Tôi nhìn hai đứa trẻ, nỗi tiếc nuối dâng trào. Mười năm qua, tôi đã mất tất cả vì những hiểu lầm, vì lòng tham và sự kiểm soát của mẹ. Bà Hạnh giờ sống cô độc ở làng, hối hận nhưng không dám gặp chúng tôi. Tôi không oán bà nữa – bà cũng là nạn nhân của những toan tính đen tối. Nhưng nỗi đau thì vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi đêm, tôi ngồi bên cửa sổ biệt thự, nhìn thành phố sáng đèn, tay cầm bức thư của Thảo Vi. “Chuyện này giống gia đình mình quá…” tôi tự nhủ. Sao lại có thể như vậy được? Một người vợ dịu dàng hy sinh tất cả, một người mẹ già vì “tốt cho con” mà phá hủy hết thảy, và hai đứa trẻ vô tội phải chịu đựng.
Tôi ôm hai con chặt hơn. Cuộc đời tôi giờ đây không còn chỉ là tiền bạc và quyền lực. Nó là hai đứa trẻ này, là lời hứa với Thảo Vi. Nỗi buồn vẫn còn, sự hối hận vẫn day dứt, nhưng ít ra, từ tro tàn của bi kịch, một gia đình nhỏ đã được tái sinh. Tôi thì thầm với gió: “Em yên nghỉ đi Vi. Anh sẽ giữ gìn những gì em để lại.” Và tôi biết, dù sự thật còn nhiều uẩn khúc chưa hé lộ, nhưng tình yêu của chúng ta – dù muộn màng – vẫn đủ để chữa lành.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!