Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một cái tát giữa chợ lại có thể khiến cả cuộc đời mình đảo lộn đến thế. Đêm ấy, trên biên giới mù sương, gió rít qua những vách đá lởm chởm như muốn xô ngã hết thảy. Tôi đứng gác, bộ quân phục dã chiến lấm lem bùn đất, khẩu súng nặng trĩu trên vai. Sương lạnh buốt bám trắng vành mũ, hơi thở tôi phả ra thành làn khói mỏng. Đột nhiên điện thoại rung. Tin nhắn từ Nam – thằng làm thuê ở chợ huyện. Chỉ vài chữ: “Anh Hùng xem clip này. Em xin lỗi, nhưng không thể im lặng được.”
Tôi bấm mở. Hình ảnh giật giật vì sóng yếu, nhưng tôi nhận ra ngay chiếc xe đẩy cũ kỹ, sọt táo đỏ hồng, và mẹ tôi lom khom bên đó. Rồi gã đàn ông mặc sắc phục công an bước tới, chộp quả táo cắn ngồm ngoàm. Mẹ tôi cười móm mém, lễ phép đưa túi táo. Tiếp theo là giọng gã the thé: “Bà già kia ai cho bà bán ở đây? Chiếm hết lòng đường rồi!” Mẹ tôi run run đòi tiền. Và rồi… cái tát. Bốp! Mẹ tôi ngã nhào xuống vũng bùn, nón lá văng xa, tóc bạc rối bù. Gã đạp tung xe, táo lăn lóc khắp đường. Mẹ tôi quỳ xuống nhặt từng quả, tay run lẩy bẩy.
Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi muốn lao qua màn hình ôm mẹ, nhưng chỉ chạm được vào lớp kính lạnh tanh. Nước mắt trào ra không kìm nổi. Lúc đó tôi không hề biết rằng, cái tát ấy chỉ là phần nổi của tảng băng. Đằng sau nó là cả một nỗi oan khuất, một sự thật bị che giấu mà không ai trong nhà tôi hiểu nổi.
Tôi là Hùng, đại úy biên phòng, đã mấy năm trời canh giữ biên giới miền núi. Mẹ tôi – bà Lan – sống một mình ở huyện miền Trung nắng cháy. Bà ngoài năm mươi, da xạm đen vì nắng gió, mái tóc điểm bạc búi gọn dưới nón lá. Hàng ngày bà đẩy xe táo rong ruổi từ chợ huyện về các con đường làng. Những quả táo đỏ au bà lau chùi từng quả một, bán giá rẻ để gom từng đồng trả nợ vay lãi, mua thuốc thang, dành dụm chờ tôi nghỉ phép về. “Thằng Hùng nhà tôi là sĩ quan biên phòng oai phong lắm,” bà hay khoe với khách, mắt sáng lên tự hào. Tôi ở xa, mỗi lần mệt mỏi chỉ cần nghĩ đến mẹ là lại cố thêm. Nhưng sáng hôm ấy, mọi thứ tan vỡ.
Sau khi xem clip, tôi ngồi chết lặng trên tảng đá trước lán. Gió núi thổi hun hút, nhưng trong ngực tôi nóng ran như lửa đốt. Đồng đội ngủ say trong lán tôn, tôi thì không chợp mắt nổi. Ký ức ùa về như sóng: mẹ đội nắng đẩy xe táo, mồ hôi nhễ nhại, vẫn cười bảo “Mẹ khỏe mà con”. Giờ đây bà bị đánh giữa chợ, trước mặt bao người. Nước mắt tôi rơi, vị mặn chát tràn đầy miệng. Sáng hôm sau tôi xin phép khẩn cấp về quê. Chỉ huy trưởng nhìn tôi, gật đầu: “Về đi con, nhưng nhớ, mày là lính, dùng pháp luật chứ không phải nắm đấm.” Tôi gật đầu, nhưng lòng đã quyết.
Trên xe khách đường dài, tôi mở đi mở lại clip, mỗi lần xem lại là một lần cay xè mắt, nghẹn họng không thở nổi. Mẹ tôi, người phụ nữ hiền lành nhất đời, bị đánh giữa chợ như vậy. Sao lại có thể như vậy được?
Về đến nhà, căn nhà cấp bốn mái ngói cũ hiện ra sau rặng tre. Cửa khép hờ. Tôi bước vào, thấy mẹ ngồi trên giường, tay cầm lọ dầu gió xoa má bầm tím. Mẹ giật mình, vội che mặt: “Ơ Hùng, con về hồi nào? Sao không báo mẹ ra bến đón?” Tôi lao tới ôm mẹ, mùi mồ hôi nắng gió quen thuộc ùa vào khiến tôi nghẹn ngào đến run người. Tôi gỡ tay mẹ ra, nhìn vết bầm loang lổ: “Ai đánh mẹ? Có phải gã công an trong clip không?” Mẹ thở dài, giọng trầm xuống: “Thôi con ạ, người ta là quan, mình là dân. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Mẹ chịu thiệt một chút cho yên cửa yên nhà. Con đừng dại, ảnh hưởng binh nghiệp của con.”
Những lời ấy như dao cắt vào tim tôi. Mẹ sợ quyền lực, sợ tôi bị liên lụy, sợ cả nhà không chống nổi. Nước mắt tôi trào ra, tôi nắm chặt tay mẹ, nói từng chữ run run: “Mẹ yên tâm. Con không dùng nắm đấm trả thù, nhưng con phải dùng pháp luật đòi lại công bằng.” Mẹ nhìn tôi, mắt lo lắng nhưng cũng thấy sự kiên quyết. Đêm ấy tôi không ngủ. Ngồi bên cửa sổ, nhìn trăng treo trên ngọn tre, tôi nghĩ về quân hàm trên vai, về lời thề “cán bộ là đầy tớ của nhân dân”. Đối đầu với tội phạm biên giới đã khó, nhưng đối đầu với kẻ khoác áo công quyền tha hóa còn khiến lòng tôi đau nhói hơn gấp bội.
Sáng hôm sau, tôi mặc áo phông cũ, quần kaki bạc màu, dép quai hậu, không khoác quân phục. Tôi vẫy xe dream của chú Ba. “Chú chở con lên huyện một chuyến.” Trên đường, chú Ba chép miệng: “Đường xá thì không xấu, nhưng luật thì xấu lắm con ơi.” Đi được mười cây số, chốt kiểm tra hiện ra. Gã Đại úy Tuấn nằm ngửa trên ghế bố, chân gác cao. Viên cấp dưới thổi còi, bắt chú Ba dừng xe. “Gương chiếu hậu sai quy cách, lốp mòn, phạt tại chỗ năm trăm nghìn!” Chú Ba mặt tái mét.
Tôi bước xuống, giọng trầm: “Các anh làm việc kiểu gì? Xin lập biên bản đi.” Tuấn đứng dậy, nhếch mép: “Thằng nào đây? Dám dạy khôn tao?” Rồi cái tát thứ hai giáng xuống má tôi. Bốp! Má tôi rát bỏng, máu rỉ ở khóe môi. Tôi đứng yên, không né, không đỡ. Vì tôi biết, cú tát này là bằng chứng. Trong túi, điện thoại tôi đã bật ghi âm từ nãy. “Được, cứ tát đi,” tôi thầm nghĩ. Chú Ba run rẩy: “Thôi cháu ơi, đừng chấp.” Tôi dỗ chú Ba đi tiếp, lòng lạnh tanh. Bây giờ tôi có nhân chứng, có ghi âm. Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết, sự thật phía sau còn kinh hoàng hơn nhiều.
Đến trụ sở công an huyện, tôi bị đẩy từ phòng này sang phòng khác. Cuối cùng vào phòng Trung tá Minh – trưởng công an huyện. Ông ta gác chân lên bàn, hút thuốc, cười khẩy: “Tố cáo hả? Muốn đơn chạy nhanh thì phải có tí xăng xe cho anh em.” Tôi giả vờ ngây thơ, rút hai tờ năm trăm nghìn – tiền mua thuốc bổ cho mẹ – đặt lên bàn. Minh cười tươi, nhét tiền vào túi: “Người biết điều thì dễ.” Đúng lúc đó cửa mở, Tuấn bước vào, thấy tôi thì cười lớn: “A, thằng con mụ bán táo đây rồi! Mày tưởng đưa tiền sếp tao là mua được công lý hả?” Cả hai phá lên cười, vỗ vai nhau: “Ở huyện này tao là trời, anh Minh là đất!”
Tôi ngồi im, mắt cụp xuống, vẻ khúm núm như thằng quê mùa bị dọa. Nhưng dưới gầm bàn, điện thoại vẫn ghi âm rõ mồn một. Máu trong người tôi sôi lên, tim đau nhói, nhưng tôi kìm lại. Đây là lúc cao trào. Tôi đứng dậy, lưng thẳng tắp, nhìn thẳng vào mắt chúng: “Cảm ơn hai anh. Hôm nay em hiểu rất rõ cái ung nhọt nó nằm ở đâu rồi.” Minh cau mày: “Mày dọa ai? Biến đi!” Tiếng cười của chúng vẫn vang vọng sau lưng tôi khi tôi bước ra cửa. Nhưng tôi biết, mọi thứ sắp thay đổi.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi đứng ngoài sân trụ sở, nắng trưa như đổ lửa thiêu đốt, nhưng lòng tôi lại bình thản lạ thường. Ngón tay run run bấm số điện thoại đã lưu từ lâu – số trực tiếp của chị Lan Anh, Chủ tịch huyện, người dân vùng này gọi là “Bao Công thép”. Chuông reo, giọng chị trầm rõ: “Tôi nghe.” Tôi nói ngắn gọn, giọng nghẹn lại: “Chị ơi, em là Hùng, đại úy biên phòng. Em cần chị giúp một việc liên quan đến danh dự ngành và nỗi đau của dân.” Chị chỉ đáp “Vâng” dứt khoát rồi cúp máy.
Mười lăm phút sau, hai chiếc xe biển xanh rẽ vào cổng. Chị Lan Anh bước xuống, dáng cao, tóc búi gọn, bộ âu phục sẫm màu. Ánh mắt chị dừng lại trên vết bầm má tôi. “Đồng chí Hùng.” Tôi đứng nghiêm: “Dạ.” Chị dẫn đoàn tiến thẳng vào phòng Minh. Cánh cửa bị đẩy bật mà không gõ. Minh đang gác chân hút thuốc, Tuấn đang uống nước, cả hai giật bắn khi thấy chị. “Chị… chị Chủ tịch!” Minh lắp bắp, rụt chân làm đổ cốc trà. Tuấn luống cuống cài cúc áo.
Chị Lan Anh đứng giữa phòng, giọng lạnh tanh: “Tôi không đến đây uống trà hay nghe báo cáo thành tích. Tôi đến vì tin báo công lý đang bị mua bán ở đây.” Tôi bước lên, đặt điện thoại giữa bàn, bấm phát. Giọng Minh vang lên rõ: “Muốn thụ lý đơn nộp một triệu tiền phí bôi trơn…” Rồi tiếng Tuấn khoe khoang: “Ở huyện này tao là trời, anh Minh là đất!” Tiếp theo là đoạn video mẹ tôi bị tát, xe táo đổ, táo lăn lóc. Cả phòng im phăng phắc. Minh mặt xám ngoét, quỳ sụp xuống: “Chị tha cho em… em lỡ…” Tuấn mồ hôi ròng ròng: “Em lỡ tay…”
Chị Lan Anh đập bàn cái rầm: “Cán bộ là đầy tớ nhân dân, ăn lương tiền thuế dân. Thế mà các anh coi dân như mỏ vàng, coi luật như trò đùa!” Vị thanh tra công an tỉnh đọc quyết định: “Tạm đình chỉ công tác ngay lập tức đối với Trung tá Trần Văn Minh và Đại úy Lê Văn Tuấn để điều tra.” Hai khẩu súng, hai thẻ ngành, hai bộ quân phục được tháo ra đặt lên bàn. Minh và Tuấn lết ra hành lang, ngực áo nhăn nhúm, mắt đờ đẫn. Những người dân đang chờ ngoài hành lang đồng loạt đứng dậy vỗ tay rào rào. “Cảm ơn chính quyền!”
Tôi đứng lặng trong góc, nhìn Tuấn lướt qua, ánh mắt hắn hoảng loạn như không tin nổi. Không hả hê, chỉ có nỗi buồn man mác trong lòng. Công lý đến không phải để trả thù, mà để trả lại trật tự. Chị Lan Anh vỗ vai tôi: “Cảm ơn em, người lính trẻ. Em đã nhổ được hai cái gai đang gặm nhấm lòng tin của dân. Về với mẹ đi.”
Trên đường về, chú Ba chở tôi, cười rưng rưng: “Bữa ni trời có mắt thật con ơi.” Về đến ngõ, mẹ đứng tựa cột hiên, tay che nắng nhìn ra. Thấy tôi, mẹ vội bước ra: “Con đi đâu cả ngày ni không về?” Mắt mẹ dừng lại vết bầm má tôi. Tôi nắm tay mẹ, lắc đầu: “Không có gì đâu mẹ. Con đi gặp bạn cũ. Từ mai mẹ yên tâm ra chợ bán táo. Sẽ không còn ai dám đạp đổ xe mẹ, không còn ai dám tát mẹ nữa.” Mẹ nhìn sâu vào mắt tôi, nụ cười hiếm hoi nở trên môi: “Mẹ tin con.”
Chiều miền Trung đỏ rực, nắng xiên qua tán cau tán tre. Hai mẹ con tôi đứng trong sân gạch cũ, bóng dài in trên nền loang lổ. Gió đồng mang mùi lúa chín thổi về. Tôi không kể chi tiết những cú tát, những lời hối lộ, những cái quỳ gối. Chỉ cần mẹ bình yên là đủ. Ở biên giới xa xôi, đêm nay những người lính vẫn gác ca giữa gió cát. Còn ở làng quê nhỏ này, mẹ tôi nhóm bếp, chuẩn bị bữa cơm chiều mà lòng không còn nơm nớp.
Công lý đôi khi giản dị lắm. Nó là vết bầm dần nhạt trên má mẹ, là gánh táo được đẩy ra chợ mỗi sáng không sợ bị đá văng, là nụ cười an yên của mẹ khi nói khẽ: “Có con, mẹ yên tâm rồi, hết lo.” Tôi ngồi bên mẹ, nhìn khói bếp bay lên, lòng chợt thấy nặng trĩu. Giá như cái tát ấy không xảy ra, giá như những kẻ như Tuấn, như Minh không tồn tại. Nhưng đời là vậy. Có những oan khuất phải đánh đổi bằng máu và nước mắt mới đòi lại được công bằng. Và tôi – một người lính biên phòng – đã làm được điều ấy cho mẹ, cho những người dân hiền lành đang bị chèn ép.
Mẹ xới cơm ra, hai mẹ con ngồi ăn trong im lặng. Ngoài trời, gió chiều se se. Tôi biết, câu chuyện này chưa thật sự kết thúc. Còn những vụ việc khác, những kẻ khác đang lén lút đâu đó. Nhưng hôm nay, ít nhất, mẹ tôi đã được thở. Và tôi, sau tất cả, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối sâu lắng: sao phải mất một cái tát đau đớn như vậy, mẹ mới được sống bình yên?
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





