B:ỏ vợ con theo nh//ân tì//nh tr//ẻ đẹp suốt mấy tháng trời, ngày giỗ mẹ trở về thấy vợ ở trong bếp làm điều này, chồng ch::;ết lặng…

B:ỏ vợ con theo nh//ân tì//nh tr//ẻ đẹp suốt mấy tháng trời, ngày giỗ mẹ trở về thấy vợ ở trong bếp làm điều này, chồng ch::;ết lặng…
Tôi ngồi một mình trong căn bếp chật hẹp, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên sống lưng. Tay phải tôi sưng đỏ, rát bỏng vì bị văng dầu nóng lúc xào nem. Cơn đau nhói lan lên tận vai, nhưng tôi vẫn cắn răng đảo tiếp nồi thịt kho tàu – món mẹ chồng tôi thích nhất lúc sinh thời. Hôm nay là ngày giỗ bà, tôi không muốn mẹ phải buồn dù chỉ một chút.
Ba tháng nay, chồng tôi – anh Nam – biền biệt. Anh theo Vy, cô gái trẻ hơn anh mười lăm tuổi, sống trong căn hộ cao cấp, du lịch Nha Trang, Đà Lạt, nâng ly rượu vang mỗi tối. Còn tôi, Liên, vẫn lủi thủi với cái tạp hóa nhỏ xíu, hai đứa con thơ và bố mẹ chồng già yếu. Tiền anh gửi về chỉ đủ mua gạo, tôi xoay xở đủ cách để con cái không thiếu bữa. Mỗi đêm nằm một mình, nước mắt tôi lăn dài trên gối, tim đau nhói nghĩ đến những tin nhắn anh gửi cho Vy mà tôi vô tình thấy.
Nhưng hôm nay, tôi không khóc. Tôi lau nước mắt, quệt mồ hôi bằng vạt áo cũ, rồi lấy bình dầu gió chấm nhẹ lên vết bỏng. Cái lạnh buốt của dầu thấm vào da thịt, khiến tôi rùng mình. Tôi quay sang di ảnh mẹ chồng đặt tạm trên chạn bát, giọng run run: “Mẹ ơi, năm nay con kho thịt mềm lắm, đúng ý mẹ. Mẹ về phù hộ cho các cháu, cho… anh Nam chân cứng đá mềm. Dù anh ấy có đi đâu, nhà này vẫn là nhà của anh ấy mẹ ạ.”
Nói xong, nước mắt tôi lại trào ra không kìm được. Tôi quay mặt đi, lau vội, sợ con cái và họ hàng thấy. Vị mặn của nước mắt hòa lẫn vị cay của hành tỏi trong bếp khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi múc canh, sắp xếp từng đĩa xôi gấc đỏ au, nem rán vàng ruộm, canh móng giò bốc khói nghi ngút. Tổng cộng tám món, tất cả đều làm bằng tay, không mua sẵn.
Tiếng xe máy dừng ngoài ngõ. Tôi tưởng là khách đến viếng, không ngờ anh Nam bước vào. Qua khe cửa bếp, tôi thấy anh đứng sững, mắt nhìn mâm cỗ trên bàn thờ, rồi nhìn xuống bếp. Khuôn mặt anh tái mét.
Anh đẩy cửa bước vào. Tôi giật mình, chiếc muôi trên tay suýt rơi. Tim tôi đập thình thịch, cái lạnh chạy dọc sống lưng. Ba tháng anh không về, không một lời nhắn, giờ anh đứng đây, vest phẳng phiu, mùi nước hoa lạ lẫm. Tôi lùi lại một bước, cố giữ giọng bình tĩnh: “Anh về rồi à? Anh lên hương cho mẹ đi, mọi người đang chờ cơm.”
Anh nhìn vết bỏng trên tay tôi, mắt anh đỏ hoe. “Liên…” Giọng anh vỡ òa, mảnh vụn. Anh bước tới, quỳ sụp xuống ngay giữa nền nhà gạch lạnh. “Anh sai rồi! Liên ơi, anh xin lỗi! Anh là đồ vô trách nhiệm! Đánh anh đi, chửi anh đi, xin em đừng im lặng như thế này…”
Cả gian bếp đột nhiên im bặt. Tiếng khóc của anh vang lên, nức nở như đứa trẻ. Tôi đứng chết lặng, nước mắt trào ra. Ký ức ùa về như sóng: những năm tháng tôi một mình lo cửa hàng, chăm con, chăm bố mẹ chồng, những đêm anh gọi về chỉ để đòi tiền, những tin nhắn với Vy mà tôi đọc mà lòng tan nát. Nỗi đau ấy vẫn còn nguyên, nhưng lúc này, nhìn anh quỳ dưới chân mình, tôi chỉ thấy xót xa.
Tôi đặt chiếc muôi xuống, đôi bàn tay run run đặt lên vai anh. Mùi hương trầm từ bàn thờ lẫn với mùi thức ăn đậm đà khiến tôi nghẹn ngào. “Đứng dậy đi anh. Hôm nay là ngày của mẹ. Đừng để mẹ buồn. Có gì… ăn xong rồi mình nói chuyện.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Anh Nam ngẩng lên nhìn tôi, nước mắt giàn giụa. Anh nắm chặt tay tôi, run rẩy chạm vào vết bỏng, giọng khàn đặc: “Tay em… sao lại thế này? Anh bỏ em một mình lo ngày giỗ, em vẫn làm đủ tám món, vẫn cầu cho anh…” Anh ôm lấy chân tôi, khóc không thành tiếng.
Tôi khẽ vuốt tóc anh, nước mắt rơi lã chã. “Anh đi thì con cái vẫn cần ba, bố mẹ anh vẫn cần con trai trưởng. Em chỉ làm những gì mẹ anh từng dạy: giữ gìn gia đình.” Trong lòng tôi lúc ấy vừa đau vừa nhẹ nhõm. Ba tháng chịu đựng, những đêm nước mắt thấm gối, những lần con hỏi “ba đi đâu”, tất cả dồn nén lại, giờ được xả ra một phần.
Họ hàng đứng ngoài cửa cũng rơm rớm nước mắt. Chú Thắng – em bố chồng tôi – thở dài: “May mà nhà này còn có Liên. Nếu không, vong linh chị tôi chắc buồn lắm.”
Bữa cơm hôm ấy, anh Nam ngồi ăn chan nước mắt. Anh gắp miếng thịt kho bỏ vào bát tôi, giọng run run: “Em ăn đi. Em vất vả quá.” Tôi nhìn anh, lòng thoáng ấm nhưng vẫn còn khoảng cách. Tình cảm không phải một bữa cơm là hàn gắn được. Anh đã chọn Vy, chọn cuộc sống xa hoa, quên mất tôi và các con.
Sau bữa cơm, khi họ hàng về hết, anh ngồi với tôi trong căn nhà cũ. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên khuôn mặt anh hốc hác. Anh kể hết: những chuyến đi chơi, những lần Vy đòi tiền, những lúc anh bắt đầu thấy mệt mỏi vì cuộc sống phù phiếm. “Anh tưởng theo đuổi hạnh phúc mới sẽ vui, nhưng càng ngày anh càng thấy trống rỗng. Hôm nay về, thấy em một mình lo hết, tay bỏng vẫn còn làm mâm cỗ cho mẹ, anh mới tỉnh ngộ.”
Tôi lắng nghe, nước mắt lặng lẽ rơi. “Anh biết không, đêm nào em cũng nghĩ anh sẽ không về nữa. Em sợ các con mất ba, sợ bố mẹ anh buồn. Nhưng em vẫn cố, vì em từng hứa với mẹ anh là sẽ giữ gìn gia đình này.”
Anh quỳ xuống lần nữa, ôm chân tôi: “Anh xin lỗi. Anh sẽ cắt đứt với Vy. Anh sẽ về nhà, sẽ bù đắp cho em và các con. Cho anh cơ hội được không?”
Tôi im lặng hồi lâu. Cái lạnh của nền nhà thấm qua da thịt, nhưng hơi ấm từ bàn tay anh khiến tim tôi mềm lại. “Anh đứng dậy đi. Em không hận anh, nhưng em cần thời gian. Hãy chứng minh bằng hành động, vì con cái và vì mẹ anh ở trên kia đang nhìn xuống.”
Những ngày sau, anh Nam thực sự thay đổi. Anh bán căn hộ, cắt đứt liên lạc với Vy, về nhà phụ tôi lo tạp hóa, đưa con đi học, chăm sóc bố mẹ. Mỗi tối anh ngồi bên tôi, kể chuyện công việc, hỏi han tôi từng chút một. Vết bỏng trên tay tôi dần lành, nhưng vết thương trong lòng vẫn cần thời gian chữa lành.
Tôi thường ngồi một mình bên bàn thờ mẹ chồng, thầm cảm ơn bà. Nhờ ngày giỗ ấy, anh Nam đã nhìn thấy giá trị thực sự của gia đình. Nhân tình có thể cùng anh nâng ly dưới ánh đèn màu, nhưng chỉ có người vợ tào khang mới lặng lẽ chịu đựng, vẫn lo chu toàn cho mẹ chồng dù bị bỏ rơi.
Bữa cơm ngày giỗ ấy không chỉ là bữa ăn, mà là bài học lớn nhất trong đời anh Nam. Còn tôi, dù lòng vẫn còn những nỗi đau, tôi tin rằng tình nghĩa gia đình đôi khi mạnh mẽ hơn cả sự phản bội.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!