CҺồпg TҺιếu Tá Đưa Bồ NҺí Vào DoaпҺ Trạι TҺị Uү, 8 PҺút Sau Vợ Rút TҺẻ TҺaпҺ Tra….
Tôi đứng dưới cái nắng tháng bảy như đổ lửa trước cổng doanh trại sư đoàn, tay siết chặt quai cặp lồng cơm inox ba tầng đến trắng bệch khớp ngón. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, dính bết vào da thịt. Cậu lính gác lắc đầu lần thứ ba, giọng ái ngại nhưng kiên quyết: “Chị thông cảm, danh sách người nhà thiếu tá Trần Hùng hôm nay để trống. Anh ấy dặn không tiếp khách riêng.”
Hai chữ “khách riêng” đập vào tim tôi như dao cắt sâu. Mười năm làm vợ, mười năm tần tảo lo cơm áo gạo tiền, nuôi con khôn lớn, chăm sóc bố mẹ hai bên từ những cơn ốm nặng đến những ngày Tết sum vầy, vậy mà trước cổng nơi chồng tôi phục vụ, tôi lại trở thành “khách riêng” không được chào đón. Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức nuốt nước bọt cũng đau. Tôi cố mỉm cười, giọng vẫn giữ bình tĩnh dù đôi chân run run dưới đôi dép xăng đan quai hậu mòn vẹt: “Em gọi anh ấy một tiếng đi, bảo Diễm mang cơm đến.”
Cậu lính chỉ thở dài, mắt liếc về phía trong doanh trại nơi tiếng nhạc chúc mừng ngày truyền thống vang vọng rộn ràng. Tôi nép mình dưới bóng cây bàng già, nắng xuyên qua kẽ lá thiêu đốt da vai. Đôi bàn chân nóng ran, mồ hôi chảy dài theo sống lưng. Lòng tôi lúc ấy chỉ toàn hy vọng mong manh – hy vọng Hùng sẽ ra đón, sẽ cười cái nụ cười ấm áp như ngày mới cưới, sẽ gắp cho tôi một miếng cá kho tộ tôi tự tay nấu từ bốn giờ sáng, mùi hành tỏi vẫn còn vương trên tay.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà, không ai trong đơn vị hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi. Họ chỉ thấy một bà nội trợ lầm lũi, quần áo cũ kỹ, mùi dầu mỡ hành tỏi, trong khi tôi đang mang theo thứ gì đó nặng hơn cả cặp lồng cơm kia rất nhiều.
Tiếng động cơ êm ru vang lên. Một chiếc xe sang màu đen bóng loáng lướt tới, kính cửa sau hạ xuống chậm rãi. Cô gái trẻ trung, son đỏ chót, váy lụa sẻ cao, ngồi bên trong liếc tôi một cái đầy khinh miệt. Đó là Tuyết – người tình bé nhỏ mà cả thị xã đồn đại. Cậu lính gác lập tức đứng nghiêm, mở cổng ngay lập tức. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh qua, Tuyết cố tình nghiêng đầu, ánh mắt lướt từ đôi dép cũ kỹ của tôi lên đến cặp lồng cơm, rồi nhếch mép cười. Nụ cười ấy như tát thẳng vào mặt tôi, khiến má tôi nóng ran, tim đau nhói.
Tôi siết chặt quai cặp lồng đến run rẩy. Mười năm chung sống, Hùng chưa bao giờ gắp thức ăn cho tôi, chưa bao giờ hỏi tôi thích món gì. Vậy mà hôm nay, chỗ ngồi danh dự bên anh đã dành cho người khác. Ký ức ùa về như sóng: những đêm con sốt cao, tôi một mình ôm con chạy bệnh viện giữa trời mưa tầm tã, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, trong khi Hùng “công tác” vắng nhà. Những ngày Tết, tôi một tay lo cúng giỗ hai bên nội ngoại, mệt mỏi đến mức tay run khi bưng mâm, còn anh thì yên tâm “phấn đấu”. Tất cả giờ đây tan vỡ chỉ vì một nụ cười khinh bỉ từ cô gái trẻ.
Tôi hít sâu, gọi điện cho chú ba ở hậu cần quân khu. “Chú giúp cháu vào với tư cách giao hàng khẩn.” Cửa mở. Tôi bước vào, lòng như đi trên than hồng. Tiếng nhạc, tiếng vỗ tay, mùi bia rượu hòa quyện với thức ăn khiến dạ dày tôi quặn thắt. Tôi nép sau cây cột bê tông mát lạnh, chứng kiến Hùng ngồi ngay bàn tiệc trung tâm, quân phục chỉnh tề, tay gắp miếng cá hấp xì dầu đặt vào bát Tuyết, ghé tai thì thầm gì đó khiến cô ta cười khúc khích. Đám cấp dưới – những người từng đến nhà tôi ăn cơm, gọi tôi “chị Diễm đảm đang” – giờ đang vây quanh Tuyết, khen ngợi cô ta “đẳng cấp”, “làm mặt mũi cho đơn vị”.
Tuyết cất giọng the thé, vang vọng: “Phụ nữ bây giờ phải biết làm đẹp, chứ cứ rú xó bếp toàn mùi hành tỏi thì chồng chán là phải.” Hùng cười lớn, tay vòng qua eo Tuyết một cách thân mật: “Em nói đúng. Đàn ông ra ngoài cần người xứng tầm, chứ dẫn bà vợ đưa đám đi thì mất mặt lắm.” Từng lời như dao cứa vào tim tôi, khiến nước mắt tôi trào ra không kìm được. Tôi là bà vợ đưa đám sao? Những đêm con ốm, tôi một mình ôm con chạy bệnh viện trong khi Hùng “công tác”. Những ngày Tết, tôi một tay lo cúng giỗ hai bên để anh yên tâm. Tất cả giờ thành trò cười trước mặt mọi người.
Tôi không thể giấu mãi. Tôi bước ra, chân dứt khoát dù tim đập thình thịch. Không khí đông cứng trong khoảnh khắc. Hùng ngẩng đầu, mặt đanh lại, không một chút xấu hổ. Anh ta hất hàm: “Cô đến đây làm gì? Ai cho phép cô vào?” Tôi cố giữ giọng, dù cổ họng nghẹn đắng: “Em mang cơm cho anh.” Hùng cười khẩy, chỉ vào đĩa hải sản trên bàn: “Cô nghĩ tôi thiếu cái thứ cơm quê mùa này à? Nhìn cô đi, bộ dạng này mà cũng dám vào đây, giống người giúp việc hơn là vợ.”
Tuyết bĩu môi, giọng ngọt nhưng sắc: “Chị mang cặp lồng ra ngoài ăn tạm đi, kẻo máy lạnh sâu chị không quen.” Tôi đứng đó, bàn tay run run, vị mặn của nước mắt tràn vào khóe miệng. Hùng quát lớn: “Đồng chí trực ban! Mời người này ra ngoài ngay! Chỗ này không phải chợ.” Hai cậu lính trẻ bước tới, giọng xin lỗi nhưng vẫn thi hành lệnh. Tôi bị xô ra, bị đuổi như kẻ gây rối. Tuyết còn giả vờ chạy theo, rồi hét lên ngã sóng xoài, đổ cả ly rượu vang đỏ loang lổ sàn nhà, chỉ tay vào tôi: “Chị ấy đẩy em!”
Hùng lao tới, quát: “Cô đúng là người phụ nữ ích kỷ! Ghen tuông đến mức mất hết lý trí!” Anh ta ra lệnh cưỡng chế tôi ra ngoài, cấm cửa vĩnh viễn. Tôi không khóc thành tiếng. Nước mắt tôi đã cạn từ lâu. Tôi chỉ nhìn Hùng, giọng đanh lại dù tim tan nát: “Anh đuổi em về thật sao?” Hùng gằn giọng: “Về ngay! Đừng để tôi phải gọi vệ binh lôi cổ!”
Tôi đặt cặp lồng cơm xuống bàn, quay lưng bước đi. Nhưng tôi không đi ra cổng. Tôi dừng lại ở sân cờ, nhìn đồng hồ. Tích tắc. Tích tắc. Tám phút nữa thôi. Bóng lưng tôi vừa khuất, Tuyết chưa thỏa mãn, cô ta chạy theo thì thầm đe dọa. Rồi cô ta tự ngã, đổ oan cho tôi. Hùng gầm lên, ra lệnh lôi tôi ra. Hai cậu lính nắm tay tôi. Lúc ấy, tôi hất mạnh tay ra, đứng thẳng người. Không còn dáng khúm núm nữa.
Tôi quay lại, bước từng bước chậm rãi về phía bàn tiệc. Hùng quát: “Cô còn đứng đó làm gì? Cút đi!” Tôi dừng cách anh ba bước, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng bình thản nhưng chắc nịch: “Anh có chắc chắn muốn dùng quân hàm thiếu tá, dùng cả sự nghiệp mười lăm năm để bảo vệ người phụ nữ này và chà đạp lên tôi – vợ hợp pháp của anh – ngay tại đây không?”
Hùng cười man dại, đập bàn: “Cô dọa tôi à? Tôi là luật ở đây! Tôi muốn bảo vệ ai là quyền của tôi!” Tôi lặp lại, giọng nhẹ bẫng: “Được, mọi người đã nghe rõ.” Tôi ngồi xuống ghế góc phòng, mắt dán vào đồng hồ. Tích tắc. Phút thứ nhất trôi qua. Hùng quay lại bàn, nâng ly, cười hô hố: “Đàn bà phiền phức! Các chú chơi tiếp đi!” Tuyết nũng nịu bên anh. Còn tôi ngồi đó, lòng thầm đếm. Ba tháng qua, tôi sống hai vai: bà nội trợ cam chịu ban ngày, thanh tra đặc biệt thu thập chứng cứ ban đêm. Những chuyến xe công vụ khống, tiền quỹ đơn vị bị rút ruột mua quà cho nhân tình, camera thu phí ghi lại tất cả. Tôi đã ký đơn ly hôn từ ba tháng trước. Tất cả chỉ chờ giây phút này.
Tích tắc. Phút thứ năm. Từ xa, tiếng động cơ gầm rú. Đoàn xe biển đỏ lao vào, còi hú vang trời. Căng tin hỗn loạn. Hùng mặt cắt không còn máu, quát lính gác chặn lại. Nhưng không ai dám nhúc nhích. Tôi vẫn ngồi yên, nhìn đồng hồ. Chỉ còn ba phút.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Đoàn xe dừng phắt trước sảnh. Cửa xe bật mở. Thượng tá chỉ huy đội vệ binh bước vào, theo sau là bốn người lính trang bị đầy đủ. Họ không nhìn Hùng. Ánh mắt họ hướng thẳng về phía tôi. Hùng quát lớn, giọng run run: “Các đồng chí thuộc đơn vị nào? Xông vào đây làm gì?” Nhưng viên thượng tá chỉ đứng nghiêm, chờ lệnh.
Tôi đứng dậy, bước qua hàng vệ binh – họ tự động nhường đường, giơ tay chào. Hùng trợn mắt, lắp bắp: “Cô… cô làm gì vậy?” Tôi mở túi xách cũ kỹ, rút ra tấm thẻ da đỏ tươi. Quốc huy vàng rực dưới ánh đèn. Tôi giơ cao, giọng đanh thép vang khắp phòng: “Tôi là Thượng tá Hồng Diễm, thanh tra đặc biệt Cục điều tra hình sự Bộ Quốc phòng.” Toàn bộ đội vệ binh đồng thanh: “Chào thủ trưởng!” Tiếng giày đinh dồn dập, tư thế nghiêm chỉnh. Hùng chết lặng, hai chân bủn rủn, dựa vào bàn để không ngã. Tuyết mặt cắt không còn máu, co rúm dưới đất, run rẩy không ngừng.
Tôi ra lệnh, giọng lạnh nhưng rõ ràng: “Phong tỏa hiện trường. Tịch thu liên lạc. Lập biên bản đình chỉ công tác Thiếu tá Trần Hùng ngay lập tức.” Viên trung tá hô lớn, vệ binh tỏa ra. Hùng bị kẹp tay, còng số tám khóa chặt. Tiếng cạch khô khốc như tiếng sấm khiến cả sảnh im bặt. Tôi bước tới, tay chạm vào hai chiếc cầu vai thiếu tá trên vai hắn. Ngón tay tôi khựng lại một giây – không phải tiếc nuối, chỉ là khoảnh khắc cuối cùng nhìn lại mười năm tháng ngày. Những kỷ niệm ùa về: ngày cưới anh mặc quân phục, nụ cười rạng rỡ, lời hứa “anh sẽ lo cho em cả đời”. Rồi tôi tháo chúng ra, đặt lên khay nhung đỏ. “Thu hồi quân hàm. Niêm phong tang vật.”
Hùng quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa, giọng khàn đặc van xin: “Diễm… anh sai rồi… nghĩ đến con cái đi…” Tôi nhìn hắn, giọng bình thản dù lòng đau nhói: “Không còn Diễm nữa. Chỉ có Thượng tá Hồng Diễm và nghi can Trần Hùng.” Tôi rút tờ đơn ly hôn đã ký từ ba tháng trước, giơ lên: “Anh tự tay xé nát hôn thú này từ ngày anh dắt cô ta đi mua xe bằng tiền của lính. Tôi ký tờ này không phải vì ghen tuông, mà vì tôi không muốn con tôi lớn lên xấu hổ vì có cha tham ô, phản bội đơn vị và gia đình.”
Hùng gào lên, bị lôi ra xe. Tuyết cũng bị áp giải, khóc lóc van xin, nhưng không ai nghe. Đoàn xe biển đỏ lăn bánh, để lại bụi mù và sự im lặng chết chóc. Tôi đứng một mình giữa căng tin im lặng, nhìn theo. Không hả hê, chỉ thấy trống rỗng mênh mông. Mười năm hy sinh, mười năm tin tưởng, giờ tan thành mây khói. Nước mắt tôi lặng lẽ rơi, vị mặn lan tỏa trên môi.
Tôi bước ra, lên xe chỉ huy, tháo nhẫn cưới bỏ vào ngăn kéo. Tài xế hỏi khẽ: “Về nhà hay về cục, thủ trưởng?” Tôi đáp, giọng mệt mỏi: “Về cục. Còn nhiều hồ sơ phải làm.” Xe lăn bánh. Nắng vẫn gay gắt, nhưng lòng tôi nhẹ hơn phần nào. Tôi khóc trong xe, khóc cho thanh xuân đã mất, cho niềm tin vỡ vụn. Không phải tiếc Hùng, mà tiếc người đàn ông ngày xưa tôi từng yêu tha thiết.
Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống, rửa sạch bụi đường và cả những vết nhơ trong lòng. Tôi lau nước mắt, tô son đỏ lên môi – thứ son Hùng từng cấm. Trong gương chiếu hậu, tôi thấy mình – không còn là bà nội trợ lầm lũi, mà là người phụ nữ đã dũng cảm cắt bỏ ung nhọt. Đời tôi giờ đây không còn Hùng, nhưng có công lý, có tự do, và có chính mình. Có lẽ nỗi buồn này sẽ ở lại lâu dài, nhưng ít ra tôi không còn phải giả vờ nữa. Tôi ngẩng cao đầu, nhìn con đường phía trước. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi sẽ sống tiếp, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





