Chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng………..

Chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng….
Tôi ngồi trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ ở quê, tay siết chặt ly nước chè nóng, mặt nóng bừng như lửa đốt. Chồng tôi, anh Hùng, vừa nói xong câu ấy với giọng đầy tự hào: “Em có một tỷ tiết kiệm, tháng tới rút về làm nhà cho mẹ. Hai chị hỗ trợ được bao nhiêu thì tùy, không có em vẫn làm được.”
Hai chị gái chồng reo lên vui vẻ, vỗ vai em trai cái bốp bốp. “Giỏi quá em! Mẹ ở nhà cũ nhỏ thế này mãi cũng không được. Người ta cười cho.” Chị cả còn quay sang tôi, cười toe toét: “Em dâu, chị em mình góp tiền cho em út với. Nhà mình con trai một, phải lo cho mẹ chứ!”
Tôi mỉm cười gượng, nhưng trong lòng như có ai bóp nghẹt. Một tỷ. Số tiền mà tôi ki cóp từng đồng, từng đồng trong chín năm trời. Giờ anh nói dùng hết để xây nhà cho mẹ như thể đó là tiền anh một mình kiếm ra. Tôi muốn đứng dậy hét lên ngay lúc đó, muốn kể hết những ngày tháng tằn tiện, những lần nhịn đói nhịn khát. Nhưng tôi im lặng. Vì sĩ diện của chồng lớn lắm. Nếu tôi làm anh bẽ mặt trước mặt hai chị, tối về anh sẽ trút hết giận lên đầu tôi và con gái.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Về nhà tối hôm ấy, trên xe anh Hùng lái, không khí nặng nề. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn ra đường tối om, lòng rối bời. Con gái Út ngồi sau lưng, mệt mỏi ngủ gật. Anh Hùng thì huýt sáo vui vẻ, như vừa làm được việc lớn của đời mình.
“Em thấy không, hai chị mừng lắm. Mẹ mà có nhà mới, bà sẽ vui biết mấy,” anh nói.
Tôi cắn môi, cố kiềm chế: “Anh… mình bàn bạc gì chưa? Một tỷ là tiền tiết kiệm của cả hai mà.”
Anh cau mày: “Tiền tiết kiệm thì sao? Anh là chồng, anh quyết. Mẹ già rồi, phải lo trước đã. Mày lúc nào cũng ích kỷ.”
Câu nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Ích kỷ? Tôi mà ích kỷ?
Tôi nhớ lại ngày cưới nhau chín năm trước. Anh Hùng lái xe tải, tôi bán hàng ở siêu thị. Thu nhập hai vợ chồng không cao, nhưng tôi tin rằng cố gắng là sẽ khá lên. Chúng tôi thuê phòng trọ ở ngoại thành, cách chỗ tôi làm hai mươi cây số. Sáng nào tôi cũng dậy từ ba giờ sáng, đi xe buýt sớm hơn đồng nghiệp một tiếng để kịp giờ mở cửa hàng. Tối về mệt nhoài, nhưng vẫn phải nấu cơm, giặt giũ, chăm con.
Để dành được một tỷ, tôi đã sống như cái máy. Quần áo của tôi và con toàn đồ người ta cho. Sữa cho con tôi không dám mua hộp, chỉ cơm rau thôi. Đồ chơi của Út là đồ hàng xóm thanh lý. Mỗi lần mua cái gì đáng tiền là tôi cân nhắc cả tuần. Khi mẹ tôi nằm viện nửa tháng, các anh chị chồng biếu bà mười triệu, còn tôi rút có một triệu mà đau như cắt. May mà bố mẹ tôi nghèo nhưng thương con gái, mỗi lần về quê ngoại, mẹ dúi cho tôi vài triệu đi đường.
Còn anh Hùng? Tháng nào lương mười bốn triệu, anh đưa tôi có bảy triệu. Phần còn lại anh giữ tiêu vặt. Ăn nhậu với bạn bè suốt, tháng nào cũng sắm quần áo mới, biếu mẹ hai triệu. “Nhà mình nghèo nhưng không được thua kém ai,” anh hay nói vậy. Tôi thì từ ngày lấy chồng chẳng còn bạn bè. Lớp cấp ba họp, tôi vào nhóm đọc tin nhắn nhưng không dám trả lời, sợ phải đóng tiền góp. Hội lớp vui vẻ, chỉ thiếu mỗi tôi.
Tôi đã mơ về căn hộ chung cư nhỏ. Vay thêm bạn bè, trả góp dần. Con gái có phòng riêng, không phải ở trọ mãi. Nhưng giờ anh muốn vét sạch hết.
Những ngày sau đó, căng thẳng kéo dài. Anh Hùng gọi điện cho thợ, vẽ bản thiết kế, bàn với hai chị gái. Hai chị còn chuyển khoản trước cho anh mấy chục triệu “góp vui”. Tôi im lặng, nhưng đêm nào cũng khóc một mình trong phòng tắm. Út hỏi: “Mẹ sao пла hoài vậy?” Tôi chỉ ôm con, nuốt nước mắt.
Một hôm, anh Hùng về nhà mặt hầm hầm. “Mày với mẹ tao nói gì hả? Sao bà bảo không cần xây nhà?”
Tôi ngạc nhiên. Hóa ra mẹ chồng đã lên tiếng. Bà gọi điện cho anh: “Mẹ già rồi, ở nhà cũ quen. Con với vợ ở thành phố chín năm chưa có nhà, dùng tiền đó mua căn hộ đi con. Đừng phung phí.”
Lúc ấy tôi mừng như vỡ òa. Thầm cảm ơn mẹ chồng. Nhưng anh Hùng thì khác. Anh cho rằng tôi “xúi giục” mẹ, cãi nhau to với tôi. “Mày chỉ biết nghĩ cho mày! Nhà cho mẹ là nghĩa vụ của tao!”
Cãi vã ngày càng nhiều. Anh bảo tôi ích kỷ, không hiểu lòng hiếu thảo. Tôi bảo anh vô tâm, không biết vợ con khổ. Có hôm anh hét: “Tiền là của chồng, anh muốn dùng sao cũng được!” Tôi khóc: “Nhưng em mới là người tiết kiệm từng đồng!”
Không khí nhà như đóng băng. Út học hành sa sút vì bố mẹ cãi nhau. Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng làm sao nuôi con một mình? Mà anh Hùng thì càng lúc càng xa cách, tối về hay ở ngoài.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Nhưng rồi một buổi tối, mọi thứ vỡ òa.
Tôi đang ngồi một mình trong phòng trọ chật hẹp thì mẹ chồng gọi điện. Giọng bà run run: “Con dâu ơi, mẹ xin lỗi vì đã im lặng lâu nay. Mẹ biết hết rồi.”
Tôi ngạc nhiên: “Mẹ biết gì ạ?”
Bà kể, hóa ra bà đã nghe lén được mấy cuộc điện thoại của anh Hùng với bạn bè. Anh không chỉ muốn xây nhà cho mẹ. Anh còn bị bạn nhậu rủ rê đầu tư một dự án “hốt bạc” – mua đất nền ở tỉnh lẻ. Một tỷ của chúng tôi, anh định rút ra đưa cho “đối tác”, còn xây nhà cho mẹ chỉ là cái cớ để tôi không phản đối. Hai chị gái anh cũng bị anh nói dối rằng “vợ chồng em dư dả lắm”.
Mẹ chồng khóc: “Mẹ già rồi nhưng không ngu. Mẹ thấy con khổ, con tiết kiệm từng đồng mà Hùng thì tiêu xài. Mẹ nói không cần xây nhà là để con giữ tiền. Nhưng mẹ không ngờ nó lại giấu diếm toan tính như vậy.”
Tôi sụp đổ. Hóa ra tất cả những hiểu lầm, những lần anh trách tôi ích kỷ, đều vì anh che giấu chuyện này. Anh không muốn tôi biết anh định mạo hiểm số tiền lớn với đám bạn nhậu.
Tôi đối chất anh ngay tối hôm đó. Anh Hùng ban đầu chối, nhưng khi tôi kể hết những gì mẹ nói, anh ngồi phịch xuống ghế, mặt tái mét. “Anh… anh chỉ muốn làm ăn lớn. Sợ em không cho nên mới nói xây nhà cho mẹ…”
Tôi khóc nức nở: “Anh nghĩ em là ai? Em tiết kiệm vì tương lai của con, của gia đình mình. Còn anh thì coi tiền như trò chơi. Nếu mất hết, chúng ta sống sao?”
Anh cúi đầu, lần đầu tiên sau chín năm, anh khóc trước mặt tôi. Anh kể anh bị áp lực “con trai một phải lo cho mẹ”, bị bạn bè xúi “không làm ăn lớn thì mãi nghèo”. Anh sợ thua kém, sợ người ta cười. Nhưng anh không ngờ dự án đó là lừa đảo. May mà mẹ tôi can thiệp kịp, tiền chưa rút.
Sau chuyện ấy, anh Hùng thay đổi. Anh đưa toàn bộ sổ tiết kiệm cho tôi quản. Hai chị gái biết sự thật cũng giận anh, nhưng họ giúp chúng tôi vay thêm để mua căn hộ nhỏ trả góp. Mẹ chồng chuyển về ở với chúng tôi một thời gian, bà hay nấu những món ăn quê, an ủi tôi.
Bây giờ chúng tôi đã dọn vào căn hộ chung cư hai phòng. Nhỏ thôi, nhưng là của mình. Út có phòng riêng, vui vẻ học hành. Anh Hùng vẫn lái xe, nhưng anh hạn chế nhậu, đưa lương đầy đủ hơn. Tôi vẫn bán hàng, vẫn tằn tiện, nhưng lòng nhẹ nhõm hơn.
Đôi khi đêm khuya, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn đèn thành phố, nghĩ lại chín năm qua. Những ngày tháng nhịn ăn nhịn mặc, những lần khóc thầm, những hiểu lầm suýt phá tan gia đình. Tôi không hận anh Hùng nữa. Nhưng tôi tiếc. Tiếc vì đã im lặng quá lâu, vì sợ sĩ diện mà nuốt nước mắt.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng. Có những người chồng như anh, nghĩ hiếu thảo là phải hy sinh vợ con. Có những người vợ như tôi, lặng lẽ gánh hết. Nhưng may mắn thay, vẫn có những người mẹ chồng hiểu lòng con dâu. Và vẫn có cơ hội để sửa chữa.
Tôi chỉ mong, từ nay về sau, chúng tôi sẽ cùng nhau tính toán, không còn giấu giếm, không còn hiểu lầm. Vì tiền có thể kiếm lại, nhưng lòng tin và những năm tháng tuổi trẻ đã mất thì không lấy lại được.
(Word count: 1987)

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!